Phó Vãn cũng không có ý định vạch trần lời nói dối của con trai, cô dang tay về phía cậu bé. Đoàn Đoàn vội đóng cửa lại, ôm gối lon ton chạy tới, lao vào lòng Phó Vãn như một chú bê con.
Thật ra, một bé trai năm tuổi đã không còn thích hợp để ngủ chung với mẹ, nhưng Đoàn Đoàn lại là một trường hợp đặc biệt.
Phó Vãn ôm cơ thể ấm áp của Đoàn Đoàn vào lòng rồi nằm xuống, tắt đèn đi. Trong bóng tối, đôi mắt của cậu bé sáng lấp lánh, hoàn toàn không còn vẻ buồn ngủ ban nãy.
Được mẹ ôm ngủ là một trải nghiệm vô cùng mới lạ, một cảm giác mà Đoàn Đoàn chưa từng có được.”
“Hóa ra cảm giác này còn tuyệt vời hơn cả trong tưởng tượng.
Trên người mẹ có mùi thơm lắm, một mùi hương mà cậu bé không sao tả được.
Đoàn Đoàn không thấy mình đang nói dối mẹ. Cậu bé thật sự rất sợ những con quỷ đó, nhưng chỉ cần được mẹ ôm vào lòng là mọi nỗi sợ hãi đều tan biến, thay vào đó là cảm giác bình yên đến lạ.
“Nhắm mắt lại ngủ đi con.” Phó Vãn vỗ nhẹ lên lưng Đoàn Đoàn, dịu dàng dỗ dành.
Đoàn Đoàn ngoan ngoãn nhắm mắt, quyến luyến dụi đầu vào lòng cô, lí nhí nói: “Đoàn Đoàn thích mẹ. Thích mẹ nhất trên đời.”
Đây cũng là một trải nghiệm vô cùng mới mẻ với Phó Vãn. Năm xưa ở bệnh viện, cô vừa sinh Đoàn Đoàn xong, y tá mới bế con cho cô nhìn vội một cái là cô đã xuyên không mất rồi.
Đêm nay là lần đầu tiên cô được ôm con trai mình.
Cơ thể bé con mềm mại, hơi gầy, thoang thoảng mùi sữa tắm thơm dịu.
Phó Vãn vẫn cảm thấy khó tin. Cô vậy mà lại sinh ra một sinh linh bé bỏng, một cậu bé giống cô như tạc.
Lại còn lớn thế này rồi.
Sinh mệnh quả là sự tồn tại kỳ diệu nhất, đôi khi còn có thể vượt qua cả quy luật của Thiên Đạo.
Phó Vãn cảm nhận được hơi thở của Đoàn Đoàn dần trở nên đều đặn, cậu nhóc đã ngủ say trong vòng tay cô. Dù đầu óc vẫn tỉnh táo lạ thường, cô vẫn nhắm mắt lại.
Lúc tỉnh dậy trời đã rạng sáng. Mùa hè hửng đông sớm, ngoài cửa sổ đã sáng trưng.
Đoàn Đoàn cuộn tròn như con tôm nhỏ, ngủ say sưa. Phó Vãn không một tiếng động rời giường, dùng một câu thanh khiết chú để làm sạch cơ thể rồi nhẹ nhàng ra khỏi phòng.
Phó Vãn gõ cửa nhà Dương Chấn Vinh. Lúc này trong nhà anh ta đang ồn ào như cái chợ vỡ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bé Đa Đa đang vừa dụi mắt vừa sụt sịt: “Con thỏ của con mất rồi, con thỏ hồng của con đâu mất rồi hu hu hu…”
Dương Chấn Vinh cũng chẳng biết tại sao con thỏ hồng đó lại biến mất, tìm khắp nhà cũng không thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy Phó Vãn, anh ngạc nhiên hỏi: “Tiểu Phó, sáng sớm thế này có chuyện gì sao?”
Website TruyenLau.com
Phó Vãn đáp: “Em muốn mượn anh ít giấy màu với bút.”
Bé Đa Đa học lớp mẫu giáo lớn nên nhà có không ít bút vẽ và giấy màu.
Dương Chấn Vinh cũng không hiểu tại sao cô lại đến mượn mấy thứ này vào lúc sáng sớm tinh mơ, nhưng anh vẫn nhanh chóng lấy ra đưa cho cô. Gồm có bảy tờ giấy màu và mấy cây bút. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Anh thắc mắc hỏi: “Có phải Đoàn Đoàn muốn vẽ tranh không?”
Phó Vãn lắc đầu: “Là tôi dùng.”
Cô nhìn sang Đa Đa, cô bé đầu tóc bù xù như tổ quạ, trông vẫn còn ngái ngủ.
Dương Chấn Vinh giải thích: “Dạo này nhà trẻ được nghỉ, tôi không yên tâm để nó ở nhà một mình nên định đưa nó ra chợ cùng. Đây, đang tính buộc tóc cho nó.”
Phó Vãn cầm lấy chiếc lược trên bàn, rút từ trong túi ra một sợi dây chun mảnh như sợi tóc: “Hay là để tôi?”
Cô bé tò mò, giọng còn ngái ngủ hỏi: “Cô Phó biết tết tóc kiểu gì ạ?”
Phó Vãn từng học không ít kiểu tóc ở Thiên Cực Huyền Môn, nhưng chúng không hợp với một cô bé cho lắm, thế nên cô chỉ giúp Đa Đa búi một kiểu củ tỏi đơn giản.
Cô bé ôm gương ngắm nghía mãi, miệng không ngớt lời khen: “Cô Phó buộc tóc đẹp quá, đẹp hơn bố buộc nhiều!”
Dương Chấn Vinh phải công nhận kiểu tóc này đẹp hơn nhiều so với kiểu đuôi ngựa anh hay buộc cho con gái. Phó Vãn chỉ cười nhạt rồi nói: “Anh Dương, dây buộc tóc này cứ để ba ngày nhé.”
Dương Chấn Vinh ngẩn người, chợt nhớ ra hôm qua Phó Vãn đã dặn Đa Đa đừng động vào con thỏ. Anh nhất thời không thể hiểu nổi cô gái này.
Cứ cảm thấy cô gái này có chút… thần bí khó lường.
Phó Vãn cũng không giải thích nhiều, cầm đồ rồi rời khỏi nhà Đa Đa.
Cô dừng lại ở ban công cầu thang, lấy ra một tờ giấy màu đỏ thẫm và một cây bút chì, bắt đầu vẽ lên đó những nét bùa chú rồng bay phượng múa.
Dù sao cô cũng bị thương khi ứng phó với lôi kiếp, nên việc vẽ bùa chú giữa hư không có hơi khó khăn, đành phải dùng vật thật để thay thế.
Cô đứng ở đầu hướng gió trên ban công, hai ngón tay thon dài kẹp lấy tờ giấy màu đỏ rực, tung lên không trung.
“Cách không hoán vật.”
Nụ cười nhàn nhạt thường trực trên môi người phụ nữ dần cong lên, ánh lên vẻ tà khí.
Lấy ơn báo oán ư? Không, Phó Vãn chỉ thích có thù báo thù.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.