Tuy không biết Phó Vãn rốt cuộc có thân phận gì, nhưng họ biết nàng tuyệt đối không phải người thường. Nàng dám đích thân giành người với địa phủ mà Minh Quân cũng không bắt nàng về hỏi tội.
Bọn họ là những quỷ sai thức thời.
Mục đích họ đến đây không phải vì mấy người trong quan tài, dương thọ của mấy kẻ đó chưa tận, mà là vì...
“Phó Đại Trung!”
“Lưu Mỹ Linh!”
Phó Đại Trung căng thẳng nhìn Hắc Bạch Vô Thường. Ông ở cõi âm đã lâu nên cũng biết sơ qua quy tắc nơi đây.
Không muốn vượt qua biển Minh cũng không sao, có thể cứ lảng vảng bên bờ, nhưng một khi đã vào cõi âm thì không thể rời đi được nữa, trừ phi vào dịp tháng Bảy khi Quỷ Môn Quan mở rộng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng ông không biết làm cách nào để rời khỏi cõi âm mà trở về dương gian. Vậy mà chớp mắt một cái, ông đã về đến cửa nhà, thấy vợ, con gái và cháu ngoại đang cười tươi chờ đợi.
Hắc Vô Thường nhấn mạnh: “Đã đến giờ của hai người rồi.”
TruyenLau
Phó Đại Trung và Lưu Mỹ Linh lưu luyến nhìn Phó Vãn và Đoàn Đoàn. Nhanh vậy đã phải đi rồi sao? Bọn họ còn chưa đoàn tụ đủ mà.
“Phó Đại Trung, tâm nguyện của ông đã hoàn thành, nên đến cõi âm đầu thai rồi.” Bạch Vô Thường nhắc nhở. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tâm nguyện của hai vợ chồng thì có thể là gì chứ? Đơn giản là tìm được cô con gái mất tích, thấy cháu ngoại Đoàn Đoàn có nơi nương tựa, có thể sống hạnh phúc mà thôi.”
“Giờ thì mọi chuyện đã sáng tỏ.
Phó Vãn đã trở lại, Đoàn Đoàn cũng được cô đón về chăm sóc, không cần phải sống khổ sở ở viện phúc lợi nữa.
Họ phải đi rồi, nhưng lòng lại trào dâng một nỗi tiếc nuối khôn nguôi. Khoảng thời gian đoàn tụ này sao mà ngắn ngủi đến thế.
Phó Đại Thành và Lưu Mỹ Linh vội vã bước tới, ôm chặt lấy Phó Vãn, một cái ôm từ biệt sau cuối.
“Phải sống thật tốt nhé, Vãn Vãn. Sau này phải sống cho thật tốt, cho dù không có ba mẹ bên cạnh, con cũng phải mạnh mẽ sống tiếp.” Lưu Mỹ Linh cố nén đau thương, gượng cười lau nước mắt cho con gái.
“Ba mẹ đều yêu con. Vãn Vãn sau này phải luôn khỏe mạnh, vui vẻ nhé.” Phó Đại Thành vỗ nhẹ lên vai con gái, nghẹn ngào dặn dò.
Bọn họ cũng chẳng muốn đi chút nào. Họ mới được đoàn tụ với cô con gái mà mình ngày đêm mong nhớ, nhưng biết làm sao được chứ? Địa Phủ có quy tắc của Địa Phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phó Vãn hiểu rõ điều đó. Với tư cách là chưởng môn Thiên Cực Huyền Môn, cô hiểu hơn ai hết rằng người c.h.ế.t phải vào luân hồi, đó mới là thuận theo Thiên Đạo.
“Bà ngoại, ông ngoại phải đi thật sao ạ? Đoàn Đoàn không muốn ông bà đi đâu.” Cậu bé Đoàn Đoàn buồn bã nhìn ông bà mình đi đến bên cạnh hai vị Hắc Bạch Vô Thường.
“Đoàn Đoàn sau này phải ngoan ngoãn nghe lời mẹ nhé, ông bà sẽ ở dưới Địa Phủ phù hộ cho con.”
Đoàn Đoàn quay sang nhìn Phó Vãn, “Mẹ ơi, con có thể cho ông bà ngoại mượn mạng của con được không ạ?”
Hai vị Vô Thường lập tức ném ánh mắt cảnh giác về phía hai mẹ con.
Địa Phủ đã nhận được tin, vị Phó Vãn này vừa mới sử dụng cấm thuật của Huyền môn là thuật “Mượn Mệnh”, cưỡng ép kéo dài bảy năm tuổi thọ cho một vị giáo sư tên “Quách Lộ Thanh”, chẳng khác nào thẳng tay cướp đoạt hồn ma của cõi âm.
Cô ta còn dám mượn mệnh nữa sao?
Nhưng nếu Phó Vãn là tà tu, cô đã sớm bị Minh Quân xử lý rồi. May mắn là thuật mượn mệnh trong thời gian ngắn chỉ có thể sử dụng một lần.
“Đoàn Đoàn, không được nói bậy! Con phải ngoan ngoãn nghe lời mẹ.” Phó Đại Thành nhớ lại lần gặp Đoàn Đoàn ở cõi âm trước đó, liền nghiêm giọng răn dạy cháu.
“Thưa đại nhân, nếu không còn việc gì, chúng tôi xin phép đi trước.” Hai vị Vô Thường cũng không dám ở lại lâu. Họ dùng xiềng xích khóa lấy Phó Đại Thành và Lưu Mỹ Linh, thấy Phó Vãn chỉ chắp tay sau lưng đứng im không nói gì cũng không có ý ngăn cản, bèn âm thầm thở phào nhẹ nhõm, rồi chậm rãi dẫn họ đi ra ngoài.
Phó Vãn nhìn chằm chằm vào sợi xích sắt lạnh lẽo, chói mắt trên cổ tay cha mẹ mình. Cô biết linh hồn nào cũng bị câu về cõi âm như thế này, nhưng khi điều đó xảy ra với cha mẹ mình, lòng cô lại đau như cắt.
Phó Vãn lặng người nhìn bóng lưng họ xa dần, hai hàng nước mắt nóng hổi không kìm được lăn dài trên má. Cô lẩm bẩm:
“Đoàn Đoàn, từ nay mẹ không còn ba mẹ nữa rồi.”
Sau này, sẽ không còn ai bưng đĩa trái cây đến cho cô khi cô đang mải mê làm việc.
Sau này, sẽ không còn ai sợ cô đói bụng mà mang đến những món ăn nóng hổi từ nhà ăn.
Sau này, cái nhóm chat tên “Gia đình thương yêu” sẽ chỉ còn mình cô lên tiếng.
Sau này… cô không còn nhà nữa.
Cuộc đời cô từ nay chỉ còn lại tương lai, không thể ngoảnh đầu nhìn lại quá khứ.
Cô, Phó Vãn, đã trở thành một người không còn ba mẹ.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.