Vương Phong vội vàng đậy nắp chai lại, khẽ kéo Lý Nhã Hân rồi co giò bỏ chạy.
Vương Phong cắm chìa khóa vào ổ, Lý Nhã Hân phối hợp vô cùng ăn ý, nhanh như chớp leo lên xe. Hai người phóng xe máy điện rời khỏi xưởng gỗ Tôn thị.”
“Phó Vãn chuẩn bị dọn hàng. Lão hòe tinh mếu máo rửa sạch bát đũa, xong xuôi liền nằm vật ra dưới gốc cây như chó chết, không buồn nhúc nhích.
Nhà Phó Vãn và Tạ Khiêm không cùng đường, nên anh định đưa mẹ con cô về tận nơi rồi mới rời đi.
Phó Vãn lên tiếng: “Ngày mai tôi có việc muốn giao cho cậu.”
Tạ Khiêm thoáng ngạc nhiên nhìn cô. Tuy người trong giới Huyền Môn đều có nghĩa vụ hoàn thành sứ mệnh được giao, nhưng sao cô ấy lại có thể ra lệnh cho mình một cách hiển nhiên như vậy?
Vốn dĩ anh đã xin phép sư phụ ở lại Ninh Thành thêm một thời gian, nên liền gật đầu đồng ý.
Phó Vãn lại chẳng thấy mình có gì mặt dày cả. Sư phụ của cậu ta chẳng phải là đệ tử ngoại môn của Thiên Cực Huyền Môn hay sao? Sai bảo một chút thì đã sao?
Tạ Khiêm nhìn quầy hàng đã được thu dọn gọn gàng, đành tra thanh kiếm gỗ đào vào lại vỏ sau lưng, rồi cẩn thận cất chiếc la bàn vàng vào ba lô, đoạn bước lên nắm lấy tay đẩy của chiếc xe bán hàng.
TruyenLau.com
Cứ thế, hai người lớn một trẻ nhỏ chuẩn bị ra về.
Website TruyenLau.com
“Khoan đã! Đầu bếp Phó, xin chờ một chút!”
Từ chiếc ô tô đậu cách đó không xa vọng lại giọng nói đầy sốt ruột của một người đàn ông. Cả ba cùng ngoảnh đầu nhìn lại. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tạ Khiêm nhận ra ngay: “Là bố của cậu bé tối qua đi lạc vào công viên giải trí bỏ hoang.”
Chính là người đã nghi ngờ họ là bọn buôn người, còn định báo cảnh sát bắt nữa chứ.
Hạ Huy tấp vội xe vào lề, hấp tấp xuống xe rồi chạy tới.
Đoàn Đoàn ngáp một cái, nói: “Chú ơi, quầy hàng của mẹ cháu dọn rồi ạ.”
Cậu bé vui vẻ khoe: “Tối nay đồ ăn của chúng cháu bán hết sạch luôn!”
Cháu còn thừa hai cái đùi gà mà cũng bị mẹ ăn hết rồi.
Đây chắc chắn là ngày buôn bán đắt hàng nhất của họ!
Hạ Huy ngẩn người, vội nói: “Vậy... vậy tôi đặt trước một phần cơm chiên cho tối mai.”
Phó Vãn mỉm cười: “Ngày mai tôi không định mở hàng.”
Hạ Huy: “Vậy tối kia.”
Ánh mắt Phó Vãn lóe lên vẻ khó lường, nụ cười bên môi có chút gian tà: “Tối kia tôi muốn 'trò chuyện thân mật' với ông bác cả nhà tôi rồi.”
Hóa ra tối kia cô có buổi tụ họp gia đình. Hạ Huy đành phải đặt trước phần cơm chiên đầu tiên cho lần mở hàng kế tiếp, bấy giờ Phó Vãn mới không từ chối nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phó Vãn thầm cảm thán với hệ thống ẩm thực trong đầu: “Thống à, cơm chiên ta làm quả nhiên ngon tuyệt, khách hàng tranh nhau đặt trước luôn rồi kìa.”
“Xem ra tài nấu nướng của ta cũng có thiên phú y như trình độ trong giới Huyền Môn vậy.”
Hệ thống ẩm thực: “...”
Cạn lời! Không muốn nói chuyện với ký chủ nữa!
Một tay Hạ Huy vịn vào xe hàng, trong đầu toàn là hình ảnh từ buổi livestream của Lý Nhã Hân ban nãy. Ông hoảng hốt nói: “Đầu bếp Phó, tôi vừa thấy... quỷ... trên kênh livestream ‘Mầm non trưởng thành của tôi’.”
Phó Vãn “Ồ” một tiếng, vẻ mặt không hề bất ngờ.
“Chuyện đó... là thật sao? Có thể là kỹ xảo không? Có vài cư dân mạng bảo họ chẳng thấy gì cả.”
Vì có người sư phụ rất sành sỏi công nghệ, Tạ Khiêm khá rành về phương diện này. Anh giải thích: “Khoảng cách địa lý sẽ ảnh hưởng đến tốc độ của mạng Âm Giới, ngoài ra còn phụ thuộc vào bát tự nặng nhẹ của mỗi người xem nữa.”
“Vì vậy, dù cùng xem một buổi livestream nhưng có người thấy được, có người lại chỉ thấy màn hình đen. Chuyện này rất bình thường.”
Hạ Huy gật gù ra vẻ đã hiểu. Hóa ra là vậy.
“Nói vậy nghĩa là những gì tôi thấy đều là thật, không phải kỹ xảo dàn dựng?”
Vậy là xưởng gỗ Hưng Đạt của tập đoàn Tôn Thị thật sự có ma. Chết tiệt, ông ta vừa mới bàn chuyện hợp tác với cái xưởng đó xong!
Sắc mặt Hạ Huy trở nên khó coi, ông vội nói: “Đầu bếp Phó, lúc trước cô không chịu bán hàng cho tôi...”
Phó Vãn thản nhiên nói: “Tối hôm đó sau khi lái xe rời đi, có phải ông đã gặp một người thợ làm bút lông thủ công muốn bàn chuyện hợp tác không?”
Hạ Huy nhìn Phó Vãn với vẻ không thể tin nổi, gật đầu lia lịa: “Đúng, đúng, đúng!”
Phó Vãn mỉm cười: “Và ông đã từ chối, đúng không?”
Hạ Huy xấu hổ gật đầu. Ông cho rằng nhu cầu về bút lông không thể so với đồ nội thất được, dù sao nhà nào cũng cần đồ nội thất, còn bút lông thì đâu phải thứ thiết yếu.
Dân kinh doanh có cái đầu nảy số rất nhanh, Hạ Huy vừa xâu chuỗi các sự việc lại, sắc mặt lập tức càng thêm khó coi. Ông lắp bắp: “Lẽ nào... lẽ nào tối hôm đó cô cố tình không bán cho tôi, là để tôi có thời gian bàn chuyện làm ăn với người thợ làm bút lông kia?”
Hạ Huy ngẫm lại, nếu tối đó ông ngồi lại ăn một bát mì ở quán cô, mất khoảng mười mấy phút, có lẽ đã thật sự bỏ lỡ cuộc gặp đó rồi.
Nhưng... nhưng cuối cùng ông vẫn không chọn hợp tác với người thợ làm bút lông đó mà!
Phó Vãn không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận.
Hạ Huy chỉ muốn gầy dựng lại sự nghiệp, chứ đâu muốn dính vào chuyện thất đức như bóc lột sức lao động của quỷ mà tập đoàn Tôn Thị đang làm.
Vãi thật! Đúng là vãi chưởng mà!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.