Phó Vãn bình thản giải thích: “Làng Cao An là quê của tôi. Phó Đại Trung đã chôn cất bố mẹ tôi ở hai nơi khác nhau, lần này tôi về là để bốc mộ của bố tôi mang về Ninh Thành chôn cùng mẹ.”
Cũng chính vì hành động này của Phó Đại Trung mà bố cô đã phải ngơ ngác một mình đi xuống Âm Phủ, trong khi mẹ cô vì chấp niệm mà cứ quanh quẩn trong căn biệt thự ở Ninh Thành không chịu rời đi, hai người họ hoàn toàn không thể ở bên cạnh chăm sóc cho nhau.
Tạ Khiêm hơi sững người, cậu nhớ ra cặp chị em song sinh kia hình như cũng nói họ là người làng Cao An.
Tạ Khiêm chắp tay nói: “Tiền bối Phó, nếu việc này gấp gáp, chúng ta có thể xuất phát ngay bây giờ.”
Phó Vãn liếc cậu một cái: “Cậu muốn lao lực mà c.h.ế.t à?”
Nghiêm Hoa lập tức lôi Tạ Khiêm ra cửa về khách sạn nghỉ ngơi.
Một giờ chiều, mấy chiếc siêu xe chạy vào khu chung cư. Là do Tôn Xương Minh sau khi biết Phó Vãn cần dùng xe đã lập tức nhờ bố mình sắp xếp giúp. Cả đoàn người cùng nhau khởi hành đến làng Cao An. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phó Đại Thành và Lưu Mỹ Linh ban ngày cũng được nghỉ, biết tin Phó Vãn phải về quê để bốc mộ cho Phó Đại Thành, trong lòng họ cảm khái vô cùng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Mẹ: Vãn Vãn à, là bố mẹ đã liên lụy con rồi.”
Từ lúc trở về, Phó Vãn gần như lúc nào cũng phải giúp hai vợ chồng họ dọn dẹp mớ hỗn độn.
TruyenLau
Nhưng Phó Vãn lại không cảm thấy đây là sự liên lụy. Đối với cô, tình thân chưa bao giờ là gánh nặng, mà chính là hy vọng và động lực.
Cô vẫn luôn không thể đột phá lên cảnh giới Địa Tiên không phải vì năng lực không đủ, mà là vì tình thân vẫn còn vướng bận. Sau khi bố mẹ đoàn tụ ở Âm Phủ, hôm nay lúc ngồi thiền, cô đã mơ hồ cảm nhận được dấu hiệu đột phá.
Ngay cả khi là vì bản thân mình, bất cứ kẻ nào đã hại gia đình cô, cô cũng sẽ không bỏ qua cho một ai.
Làng Cao An cách Ninh Thành cũng không quá xa, chỉ mất hơn một giờ lái xe là đã tới đầu làng.
Ở cổng làng, có mấy bà cụ đeo giỏ đang ngồi lê đôi mách.
“Này, bà có biết nhà họ Chu rốt cuộc là bị làm sao không? Hai đứa con gái nhà ấy quàn sắp bảy ngày rồi mà vẫn chưa chịu chôn cất là thế nào? Giữa mùa hè thế này không sợ bốc mùi lên à?”
Một bà lão khác nói: “Tôi nghe ông nhà tôi nói, thiên sư Lưu bảo phải đợi đủ bảy ngày mới là ngày tốt. Với lại nhà họ Chu có tiền, thương hai đứa con gái nên đám tang cũng muốn làm cho thật hoành tráng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà lão kia nghe vậy thì vô cùng nể phục: “Hóa ra là thiên sư Lưu chọn ngày tốt à? Nhà họ Chu đúng là chịu chi cho hai đứa con gái thật, đến cả thiên sư Lưu mà cũng mời được cơ đấy!”
Rõ ràng vị thiên sư Lưu này rất có uy tín ở vùng này, vừa nhắc tới tên, người trong làng ai cũng vô cùng tin tưởng.
Mọi người xuống xe, nhưng Phó Vãn lại không vội về nhà cũ để bốc mộ cho bố, mà bình tĩnh nói: “Trong làng có người mất sẽ đãi tiệc, chúng ta đi ăn một bữa.”
Ở làng quê không giống những nơi khác, một khi có nhà nào mất, hàng xóm láng giềng đều sẽ qua lại giúp đỡ, vì vậy việc mở tiệc đãi khách là không thể thiếu.
Bố của Phó Vãn trước đây chính là một đầu bếp cỗ làng có tiếng, dù là đám ma hay đám cưới ông đều nhận.
Cả đoàn người đi về phía nhà họ Chu.
Cái sân ở quê rất rộng, lúc này trong sân đã dựng rạp và kê đầy bàn tiệc. Trên thềm đá đặt đầy vòng hoa, còn trong gian nhà chính là hai cỗ quan tài màu đen.
Trước quan tài đặt di ảnh đen trắng, thắp nến và hương, bên cạnh còn có hai chậu đồng để khách đến viếng có thể đốt chút tiền giấy.
Giữa sân là một vị đạo sĩ mặc áo choàng vàng, tay cầm mấy lá bùa đang cháy múa may trong không trung, miệng không ngừng lẩm bẩm.
Vẻ mặt lão ta vô cùng trang nghiêm, rõ ràng chính là vị thiên sư Lưu mà dân làng đã nhắc tới.
Từ Điềm ngồi trong một góc, cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình.
Người bạn cùng phòng năm nhất của cô từng dặn, nếu muốn đến viếng thì cứ đến. Thế là Từ Điềm đến thật, kết quả là ở lại mấy ngày rồi mà vẫn chưa thấy hai cô bạn được chôn cất.
Ở trong làng này cô cũng chẳng quen biết ai, ngoài việc nghịch điện thoại ra thì cũng không biết làm gì hơn.
“Thiên sư Lưu à, rốt cuộc khi nào thì hai đứa con tôi mới được chôn cất đây?” một người phụ nữ trung niên với đôi mắt sưng húp, nghẹn ngào hỏi vị thiên sư giữa sân.
Lưu Tùng vẻ mặt vẫn trang nghiêm, lão ta lấy la bàn ra ngó nghiêng khắp nơi, miệng vẫn lẩm nhẩm những câu mà không ai nghe hiểu được.
“Rốt cuộc là thế nào? Chẳng phải đã định là ngày 15 chôn cất sao?” một người họ hàng của nhà họ Chu kéo bố của hai cô gái lại hỏi.
Những người họ hàng này ngày thường cũng có cuộc sống riêng, lúc trước đã nói là ngày 15 chôn cất nên họ đã đến từ ngày 14, kết quả hôm nay đã là 18 rồi mà Chu Tử Hàm và Chu Tử Huyên vẫn còn đang được quàn!
Bố của hai cô gái trong lòng cũng rất phiền muộn. Thiên sư Lưu là một thầy pháp nổi tiếng gần xa, không chỉ nhận làm đám tang mà ngay cả những chuyện kỳ lạ khó giải thích lão ta cũng có thể ra tay, là người có bản lĩnh thật sự. Vì vậy, khi hai cô con gái cứ thế mà qua đời, ông đã cắn răng mời vị thiên sư giỏi nhất đến để tiễn đưa chúng.
Kết quả là khi vị thiên sư Lưu này đến, ban đầu nói là ngày 15 sẽ chôn cất, nhưng sau khi vào linh đường nhìn một cái thì lại bảo là xung khắc tuổi, rồi khăng khăng đổi ngày.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.