Địch đông ta ít! Ưu thế về ta!
Con quỷ trăm tuổi đột nhiên bay vọt lên, cung kính vái một cái trước bài vị trung tâm của Thẩm Đoan, rồi lập tức nhấc ngọn đèn trường minh duy nhất còn sáng lên, ngón tay nhúng vào dầu đèn đang sôi sùng sục rồi vẩy về phía pho Đầu Phật.
Mỗi một giọt dầu đèn rơi xuống pho Đầu Phật đều giống như hàng ngàn vạn độ nóng cực hạn đang điên cuồng thiêu đốt nó, đau đến thấu xương!
Pho Đầu Phật phát ra tiếng kêu thảm thiết: “Aaaaaaa!”
Giám đốc Thẩm vừa nhận được tin chạy đến, đứng ở cửa từ đường tan nát liền chứng kiến ngay cảnh tượng này.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Một cái đầu đang điên cuồng lăn lộn la hét trên mặt đất, bên cạnh là người cha đã qua đời 20 năm của ông đang đắc ý cười như điên.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Giám đốc Thẩm: “...”
Ông dụi mắt nhìn lại lần nữa.
Người cha của ông còn ngạo mạn hơn, tay cầm đèn trường minh đ.ấ.m đá túi bụi vào pho Đầu Phật, thể hiện hết phong thái của một ác quỷ. Website TruyenLau.com
“Còn dám đến từ đường nhà họ Thẩm của ta gây sự nữa không?” Con quỷ trăm tuổi lạnh giọng chất vấn.
Pho Đầu Phật nằm liệt trên mặt đất, hơi thở thoi thóp, dùng ngôn ngữ cõi âm yếu ớt lặp lại: “Không dám... không dám nữa.”
Pho Đầu Phật có nỗi khổ không nói nên lời, rõ ràng đâu phải tự nó muốn đến đây! Là cháu trai của ông đã khiêng nó vào mà.
Ác quỷ cũng biết mình là nhờ vào hào quang của lão tổ tông, nếu không chưa chắc đã đánh thắng được cái đầu Tà Phật ngoại lai này, nó cũng không có bản lĩnh trực tiếp tiêu diệt pho Đầu Phật.
Rất nhanh, con ác quỷ này đã nghĩ ra một chủ ý gian xảo: “Quỷ gia ta sẽ cho người nhà ta đưa ngươi về, nhưng bây giờ ngươi phải đối mặt với Thiên Đạo và Quỷ gia mà lập một lời thề.”
“Pho Đầu Phật nghe vậy mà không thể tin nổi.
Người sống không hiểu được ngôn ngữ cõi âm, chỉ có thể đổ dồn ánh mắt về phía Nghiêm Hoa. Khóe miệng Nghiêm Hoa co giật điên cuồng.
Trước ánh mắt của hai cha con nhà họ Thẩm, Nghiêm Hoa nói: “Quỷ gia đã ép pho Đầu Phật phải lập một lời thề, và nó nói...”
“Nếu ta có thể trở về quê cha đất tổ ở Đông Nam Á, Phật gia ta đảm bảo từ nay về sau sẽ chỉ hại người nhà mình!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai cha con nhà họ Thẩm: “...”
Ông nội đã qua đời khi Thẩm Tử Khiên còn rất nhỏ, ký ức của anh về ông rất mơ hồ. Nhưng anh vẫn luôn nghĩ ông nội là một người anh minh uy vũ, là người đã dẫn dắt nhà họ Thẩm tiếp nối vinh quang. Bây giờ xem ra... có hơi giống một lão gian manh.
Quỷ gia vô cùng đắc ý với chủ ý thiên tài của mình. Nó đặt ngọn đèn trường minh trở lại trước bài vị của Thẩm Đoan, cuối cùng cũng chịu nói tiếng người.
“A Hải, sắp xếp máy bay riêng của nhà ta đưa cái Đầu Phật này về một ngọn núi nào đó ở Đông Nam Á đi.”
Thẩm Hải nhìn người cha già, vẻ mặt xúc động: “Bố... Bố không đi đầu thai ạ?”
Ông cứ ngỡ hai mươi năm đã trôi qua, bố ông đã sớm đầu thai, bây giờ có khi còn đang chuẩn bị thi đại học rồi cũng nên.
Vẻ mặt ác quỷ thoáng chút xấu hổ, gắt lên: “Không được hỏi lảng sang chuyện khác!”
Nghiêm Hoa thấy tình hình không ổn, bèn lặng lẽ bấm tay niệm quyết.
Sư tôn đã cho ông một cơ hội tốt như vậy, tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Bên kia, Thẩm Hải cũng chẳng màng đến chuyện tại sao người cha đã khuất của mình vẫn còn ở nhân thế, vội gật đầu: “Con biết rồi, sẽ lập tức cho người đưa pho Đầu Phật này xuất cảnh.”
Quỷ gia lại dặn họ khi lên máy bay, nhớ rắc thêm một ít dầu từ ngọn đèn trường minh của lão tổ tông để tránh Tà Phật gây ra tai nạn. Lúc này nó mới hài lòng nhìn về phía Nghiêm Hoa.
Giải quyết xong xuôi mọi việc, cũng đến lúc phải trở về rồi.
Ác quỷ giống như một ký sinh trùng bám trên người Nghiêm Hoa, bây giờ nó muốn về nhà. Nhưng khi ác quỷ vận quỷ lực, nó lại phát hiện ra mình không tài nào trở lại cơ thể của Nghiêm Hoa được nữa.
Nghiêm Hoa khoái chí: “Sư tôn đã cho ta một cơ hội tốt như vậy, ta còn để ngươi ký sinh trên người ta nữa ư? Nằm mơ đi!”
“À đúng rồi, ngươi đừng có nghĩ đến việc g.i.ế.c c.h.ế.t ta. Sư tôn của ta biết ngươi là ai, ngươi dám động đến ta thì cẩn thận cô ấy đến tiêu diệt ngươi đấy.”
Năm đó, Nghiêm Hoa vì đối phó quỷ quái không xong nên suýt nữa đã c.h.ế.t dưới tay một con lệ quỷ. Chính con ác quỷ tình cờ đi ngang qua đã cứu ông, và cũng ký kết khế ước ký sinh với ông.
Từ đó về sau, một thiên sư họ Nghiêm đường đường chính chính như ông lại đi cung phụng một con ác quỷ. Đêm nào Nghiêm Hoa cũng mơ thấy ác mộng mà toát mồ hôi lạnh, sợ người khác biết được, sợ Thiên Cực Huyền Môn biết chuyện sẽ tước bỏ luôn thân phận đệ tử ngoại môn duy nhất của ông, thậm chí còn lo lắng cậu đệ tử mới thu nhận Tạ Khiêm biết chuyện sẽ sinh lòng chán ghét.
Vô số lần van xin lạy lục, con ác quỷ vẫn nhất quyết không đi, cứ ăn vạ trên người Nghiêm Hoa.
Mời thần dễ, tiễn thần khó.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.