“Để tôi đưa cậu đi.”
Cùng lúc đó, Vương Phong thấy đã đến giờ, gã cẩn thận hé cửa, nơm nớp lo sợ nhìn ra ngoài. Sau khi xác nhận không có ai, gã mới thở phào nhẹ nhõm.
Gã vội vàng gọi bảy đứa quỷ nhỏ theo sau, bảo chúng leo lên chiếc xe điện của mình.
Chiếc xe điện của gã đã sạc cả ngày hôm nay, chắc là đủ để đi đến công viên giải trí bỏ hoang ở phía Nam thành phố. Nhưng tốc độ của xe điện cũng không nhanh, chỉ khoảng 30km/h.
Trương Ngạn Khánh đu ở đầu xe càm ràm:
“Bố Vương, xe điện của bố chậm quá. Lần sau đổi sang ô tô đi? Mua luôn con xe có logo bốn cái vòng tròn ấy, bố mẹ cháu đi oách lắm.”
Vương Phong cười khẩy:
“Sao nào? Chê xe điện của tao à? Mua Audi? Bọn mày có tiền mua Audi cho tao không?” Gã nghỉ phép lâu như vậy, không có lương, sắp nghèo đến mức phải ăn đất rồi.
Website TruyenLau.com
Tư Tư ngồi trên thùng giao hàng bất mãn nói với Trương Ngạn Khánh:
“Trương Ngạn Khánh, cậu đừng ngồi ở đầu xe nữa. Cái mùi hố xí cứ phả thẳng vào mặt tớ với bố Vương, thối c.h.ế.t đi được.” Nói rồi cô bé còn định đưa tay lên bịt mũi cho Vương Phong.
Trương Ngạn Khánh lè lưỡi ra trêu:
TruyenLau.com
“Tớ không thích đấy, các người tự bịt mũi đi. Lêu lêu lêu.”
Trên đường đi, một người bảy quỷ chí chóe ầm ĩ. Chiếc xe điện vững vàng lăn bánh, để lại trên đường một vệt bánh xe. Và song song với vệt bánh xe đó, một hàng dấu chân đen ngòm của trẻ con cũng hiện ra.
Công viên giải trí ở phía Nam thành phố này đã bị bỏ hoang gần mười năm. Nghe nói là do vị trí địa lý không tốt, cách đó không xa còn có một xưởng gỗ thuộc sở hữu của nhà họ Tôn.
TruyenLau
Lúc này, nơi đây sớm đã bị cỏ dại mọc um tùm, chiếc cổng sắt cũng đã hoen gỉ loang lổ. Thấp thoáng trong không gian tĩnh mịch còn nghe được tiếng côn trùng rả rích.
Khi Vương Phong đến nơi, Phó Vãn và Đoàn Đoàn đã ở bên trong.
Phó Vãn đang cầm một ly nước ép nho tươi, còn Đoàn Đoàn thì một tay xách chiếc chảo đế bằng.
Vương Phong bóp phanh xe điện, quay đầu lại thì thấy vị chuyên gia họ Tạ và cảnh sát Phùng, những người đã chất vấn gã ở đồn cảnh sát, cũng đã tới.
Tạ Khiêm nhíu mày nhìn chằm chằm Vương Phong, rồi ánh mắt anh di chuyển xuống vệt bánh xe mà chiếc xe điện để lại trên mặt đất.”
“Phùng Kiện cũng nhìn sang, bắt gặp vệt bánh xe và những dấu chân đen kịt nối tiếp nhau, anh liền cau mày:
“Dấu chân này của ai vậy? Còn có người khác à?”
Nhìn kích cỡ dấu chân, Phùng Kiện đoán chỉ khoảng cỡ 22, có vẻ là giày của một đứa trẻ.
Gió nổi lên, từng cơn lạnh buốt thổi tung đám cỏ dại mọc tràn lan trong công viên giải trí. Giữa khung cảnh hoang tàn, họ thấy một bóng đen đang tiến lại ngày một gần. Trong cơn gió buốt, văng vẳng giọng nói của một người phụ nữ, nghe thì dịu dàng nhưng lại lạnh lẽo đến cùng cực:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Các con yêu, lại đây với mẹ nào.”
Tư Tư và đám tiểu quỷ cùng lúc rú lên những tiếng ré chói tai. Chúng hoảng loạn la hét, co rúm trốn ra sau lưng Vương Phong.
“Mẹ Quỷ đến rồi!”
“Cứu mạng, Mẹ Quỷ đến rồi!”
Vương Phong quýnh cả lên. Lẽ nào anh đã cố gắng đến thế để giúp bọn tiểu quỷ, mà cuối cùng chúng vẫn bị kẻ ác phát hiện hay sao?
Một người phụ nữ hiện ra từ trong cơn gió lạnh. Ả để chân trần, mái tóc đen dài đến mức quét cả xuống đất, lững thững xuất hiện trước mặt mọi người.
Tạ Khiêm nhìn chằm chằm Mẹ Quỷ với vẻ mặt nặng nề, anh lập tức rút thanh kiếm gỗ đào chỉ thẳng vào ả:
“Ngươi là cái thứ không ra người không ra quỷ gì thế! Lệnh truy nã lệ quỷ của Chợ Quỷ có phải do ngươi ban ra không?”
Chiếc túi Câu Hồn màu xám bên hông Tạ Khiêm bắt đầu rung lên dữ dội, bên trong vọng ra tiếng la hét mừng rỡ của gã Thủy quỷ:
“Mẹ Quỷ, cứu tôi, mau cứu tôi với!”
Ả đàn bà dường như chẳng thèm để Tạ Khiêm vào mắt, nói đúng hơn là không một ai ở đây lọt nổi vào mắt xanh của ả.
Trên gương mặt chi chít sẹo của Mẹ Quỷ nở một nụ cười dịu dàng, đôi mắt vằn tia m.á.u nhìn thẳng vào Tư Tư và đám tiểu quỷ:
“Các con yêu, mẹ đã tìm các con lâu lắm rồi, lâu lắm rồi.”
Tiếng quỷ ré kinh hãi vang trời. Phó Vãn khẽ day day tai, tiện tay ném cái chai nước ép nho đã uống cạn xuống đất, rồi vươn một ngón tay trắng nõn nhấn lên cánh cổng sắt đã hoen gỉ mục nát.
Cổng chính của công viên giải trí lập tức phát ra tiếng “kẽo kẹt”, ngay sau đó là một tiếng “RẦM” vang dội. Cánh cổng khổng lồ sập lại trong nháy mắt, tựa như tách biệt thành hai không gian khác nhau với thế giới bên ngoài.
Tiếng đóng cửa nặng nề ấy đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Dưới màn đêm, trước vòng đu quay bị bỏ hoang, Phó Vãn đột nhiên đưa tay lên không trung búng một cái. Cô mỉm cười nói:
“Chào mừng đến với Công viên giải trí Trăm Quỷ.”
Phía sau cô, tất cả các trò chơi mục nát cũ kỹ bỗng bừng sáng trong ánh đèn neon bảy sắc.
Những cỗ máy thép rách nát như được thổi vào một luồng sinh khí mãnh liệt chỉ trong chớp mắt. Sau mười năm, khu công viên giải trí này đã tìm lại được vẻ lộng lẫy huy hoàng xưa kia.
Chiếc búa tạ khổng lồ qua lại lắc lư, con tàu cướp biển dữ tợn vun vút lao tới trước rồi lùi về sau, vòng đu quay dịu dàng chậm rãi xoay ngược chiều kim đồng hồ, chiếc tàu lượn trên nước đã yên vị trên đường ray cao mấy chục mét để chờ đợi những vị khách sắp tới.
Ánh đèn neon bảy sắc lấp lánh trong đêm, càng làm tăng thêm không khí vui chơi sôi động.
Mọi người có mặt đều sững sờ. Công viên giải trí bị bỏ hoang mười năm đã hồi sinh ư? Chỉ bằng một cái búng tay của Phó Vãn?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.