Mẹ Trương điên loạn gào khóc: “Không thể nào, không thể nào! Con trai tôi vẫn chưa chết! Các người chắc chắn đã đến nhầm chỗ rồi!”
Càng không thể nào nó lại ở trong cái bể phốt bẩn thỉu này được!
Họ không phải chưa từng nghĩ đến tình huống xấu nhất, cũng đã chuẩn bị tâm lý rằng con mình không còn nữa, nhưng việc tưởng tượng ra cảnh con trai c.h.ế.t trong cái hố phân dơ bẩn này là một đả kích quá lớn.
Cảnh sát lập tức phong tỏa hiện trường, bố trí người tiến hành bơm hút bể phốt thứ hai. Nếu không tìm thấy, họ sẽ tiếp tục với bể thứ nhất.
Vương Phong được hai cảnh sát trông chừng ở bên trong vòng vây. Ngửi thấy mùi hôi thối khó chịu, cậu bất giác nhíu mày khi nghĩ đến thằng bé Trương Ngạn Khánh ở nhà mình, người cũng đầy cái mùi này.”
“Người ta lúc c.h.ế.t trông như thế nào, thì khi thành hồn ma cũng sẽ mang dáng vẻ y như vậy.
Cậu bé kia vì c.h.ế.t đuối dưới hầm phân nên hồn ma cũng ám một mùi hôi thối nồng nặc.
TruyenLau.com
Nếu không phải hồn ma có thể tự động che đi mùi hôi thối, Vương Phong nghĩ chắc cậu nhóc Trương Ngạn Khánh này khó mà tìm được bạn bè cùng chơi. Sớm muộn gì thì kiếp ma cũng trở nên tự kỷ, chứ đâu được như bây giờ, tác oai tác quái như một ông trời con trong nhà.
Nhưng anh là người sống sờ sờ, làm sao mà che được cái mùi kinh khủng ấy!
Suốt ngày phải ngửi cái mùi phân hôi rình trên người Trương Ngạn Khánh, mà thằng nhóc đó lại còn rất tự nhiên, đặc biệt thích sáp lại gần dính lấy anh. TruyenLau
Đội nhân viên chuyên nghiệp làm việc chưa được bao lâu, thì từ dưới hầm phân đã vọng lên một tiếng hét đầy kinh hãi.
Website TruyenLau.com
“Phát hiện một bộ hài cốt trẻ em dưới hầm phân!”
Người nhà họ Trương lập tức gào khóc thảm thiết, mẹ cậu bé còn lăn ra đất vật vã, khiến hiện trường trở nên hỗn loạn.
Trong cơn đau đớn tột cùng, bố của Trương quay sang trừng mắt giận dữ với Vương Phong: “Tại sao mày lại biết? Có phải mày đã hại c.h.ế.t con trai tao không? Có phải mày đã đến làng tao để làm chuyện này không!”
Làng Trương Gia của họ có những ai, dân làng đều biết mặt nhau cả. Vương Phong là một người ngoài, làm sao lại biết con trai ông c.h.ế.t chìm trong cái bể phốt bỏ hoang của làng?
Không phải hung thủ thì cũng là đồng lõa!
Gia đình họ Trương đang tức giận không thèm phân biệt đúng sai đã định lao vào đánh người, may mà có cảnh sát che chắn cho Vương Phong.
Đúng là người tốt khó làm mà.
Nhưng cô bé tên Đa Đa kia có lẽ cũng không liên quan nhiều đến bếp trưởng Phó thì phải? Vương Phong đã thấy cô ấy cứu một bé gái dưới sông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc đó, bảy con ma nhí cũng đang bu lại gần anh xem tin tức. Tư Tư vừa thấy đã sợ hãi kêu lên, bảo rằng có ma nước dưới sông.
Vương Phong khi ấy cũng đoán lờ mờ được sự việc, nhưng nghe thấy vẫn không khỏi rùng mình.
Vậy mà hôm nay thì sao?
Các trang mạng xã hội bàn tán sôi nổi về Phó Vãn, mỹ nữ áo trắng đột nhiên xuất hiện, với những ý kiến trái chiều. Không ít người cho rằng trong lúc nguy cấp như vậy mà cô ta còn ra vẻ để kiếm fame, thật đáng ghét.
May mà cư dân mạng không biết tài khoản mạng xã hội của Phó Vãn, nếu không chắc chắn cô sẽ bị tấn công tới tấp.
Vương Phong sợ đến mức vội vàng nói với Phùng Kiện: “Chú cảnh sát, bảo vệ cháu!”
Bộ hài cốt kia tuy rất có khả năng là của Trương Ngạn Khánh, vì họ cũng vớt được quần áo trẻ em ở đó, nhưng vẫn phải tiến hành giám định ADN theo quy trình.
Vương Phong “vinh hạnh” bị mời đến thẩm vấn: “Làm thế nào cậu biết Trương Ngạn Khánh ở trong cái bể phốt thứ hai, phía đông làng Trương Gia?”
Lý lịch của Vương Phong đã bị điều tra sạch sành sanh. Anh không phải người làng Trương Gia, càng không có quan hệ gì với họ. Thân là một người giao cơm hộp, anh còn hai lần được khen thưởng vì làm việc tốt giúp người, là một thanh niên đầy triển vọng.
Vương Phong cười gượng gạo, với vẻ mặt chán đời nói: “Dạ… Tối qua cậu bé Trương Ngạn Khánh báo mộng cho cháu, nhờ cháu tìm giúp t.h.i t.h.ể của cậu ấy.”
Cả đám cảnh sát: “?”
Mẹ kiếp, cậu có biết mình đang nói cái quái gì không đấy!
Ánh mắt Phùng Kiện đầy dò xét, anh ta nhìn chằm chằm Vương Phong một lúc lâu rồi chỉ nói ba chữ.
“Chuẩn bị xét nghiệm.”
Vương Phong rơi vào im lặng.
Xét nghiệm? Mấy chú cảnh sát nghĩ anh chơi thuốc sao?
Nhưng thực ra, ngay từ khoảnh khắc Vương Phong quyết định nghe theo lương tâm giúp mấy con ma nhí tìm di hài, anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý bị cảnh sát coi là nghi phạm.
Vương Phong nhìn các chú cảnh sát đang hết sức cảnh giác xung quanh mà thấy hơi bất đắc dĩ. Trước đây, anh có bao giờ dám nghĩ mình sẽ có trải nghiệm thần kỳ thế này đâu.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.