Lý chưởng môn: “...”
Xem ra phong thái quý trọng lương thực của Thiên Cực Huyền Môn bọn họ vẫn chưa đạt đến thời kỳ đỉnh cao.
Những người có mặt ở đây, bất kể là người hay ma, đều đã ăn đến bụng căng tròn.
Mọi người đều đã no nê.
“Tôi hình như... gầy đi rồi. Có phải tôi đã gầy đi không?” Tề Nhược Nhược ợ một cái, soi mặt mình, kinh ngạc phát hiện ra khuôn mặt béo như lợn kia cuối cùng đã trở nên thon gọn, không còn khác biệt gì so với cơ thể của cô nữa.
Tại sao ăn một bữa tiệc lớn thịnh soạn thả ga mà ngược lại còn không bị béo nhỉ?
Ngay cả những oan hồn kia cũng phát hiện ra mình dường như đã thay đổi, những tổn thương tích tụ bao ngày ở chỗ bếp trưởng Mạnh dường như đã không còn nữa.
Còn chưa kịp hoan hô, Phó Vãn đã ném chiếc muôi sắt trong tay vào nồi, nhìn về phía Tạ Khiêm đang ăn no đến mệt lử, nói: “Tạ Khiêm, dẫn theo nhóm cảnh sát, đưa tất cả oan hồn trở về Phúc Mãn Lâu, để họ trở lại thân xác của mình.”
Tạ Khiêm lập tức tinh thần phấn chấn, đứng bật dậy: “Vâng, thưa Sư tôn.”
TruyenLau
Cậu lập tức lấy ra Dẫn Hồn Kỳ, phất lá cờ, dẫn đường cho các oan hồn đứng dậy rời khỏi bữa tiệc.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trên đường đi bộ một chút để tiêu cơm cũng khá tốt.
Phùng Kiện và đồng đội áp giải Mạnh Chí Khoan vội vàng đi theo bước chân của Tạ Khiêm. Việc để đám oan hồn này trở về thân xác mới là quan trọng nhất.
Lý chưởng môn đánh giá bóng dáng của Tạ Khiêm, như đang suy tư điều gì đó. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đây chính là đệ tử nội môn được Chưởng Môn Nguyên Quân coi trọng đến vậy ư? Đó là vị Chưởng Môn Nguyên Quân đã trở thành Địa Tiên đấy.
Lý chưởng môn tuy có vài người đệ tử, nhưng ông cảm thấy đạo thuật của họ vẫn còn thiếu sót, đến nay vẫn chưa xác định được chưởng môn đời kế tiếp.
Vị tiểu đệ tử trước mắt này... có thể xem xét.
Nghiêm Hoa đứng bên cạnh chú ý tới ánh mắt của Lý chưởng môn khi đánh giá bóng dáng của Tạ Khiêm, trái tim bỗng chốc kinh hoàng, trên mặt già hiện lên niềm vui sướng gần như không thể che giấu.
Đừng, đừng nói là ông đoán đúng rồi nhé.
Trời ạ, ông gần như không dám tưởng tượng, cái chức vị “sư phụ của chưởng môn Thiên Cực Huyền Môn” này có thể sảng khoái đến mức nào!
Chỉ cần nghe thôi đã khiến người khác cảm thấy là đại lão rồi đúng không? Ha ha ha.
Sau khi các oan hồn rời đi, sân tiệc liền trở nên trống trải.
Các quỷ sai thì mệt như chó chết.
Phó Vãn nhìn về phía Thẩm lão gia tử đang mặt mày tươi cười, hỏi: “Bây giờ ngài có bằng lòng đi đầu thai chưa?”
Thẩm lão gia tử liền nói ngay: “Bằng lòng, đương nhiên bằng lòng!”
Phó Vãn chuyển mắt nhìn về phía bàn của Triệu Dương, Thẩm Mi như cảm nhận được ánh mắt của cô, vội vàng ôm chặt lấy Thu Thu.
Phó Vãn nhìn sắc trời nói: “Ngày 14 và 15 tháng 7 đều là ngày quỷ môn quan mở, đến lúc đó hai người cứ từ từ đường nhà họ Thẩm mà đi xuống Âm Phủ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lúc đó, Thu Thu có chính ông ngoại của mình dắt đi xuống Âm Phủ cũng tốt.
Thu Thu đã bị phanh thây, cho dù đã thành ma, những bộ phận bị tách rời cũng sẽ đau đớn dữ dội. Chuyển thế làm người, đầu thai mới là con đường đúng đắn, chắc hẳn mẹ cô bé là Thẩm Mi cũng sẽ hiểu.
Đoàn Đoàn có chút lưu luyến nhìn Thu Thu: “Thu Thu, sau này đợi cậu đầu thai, chúng ta lại làm bạn tốt nhé.”
Thu Thu gật gật đầu: “Ừm.”
Cô bé nâng bàn tay nhỏ lên sờ vào khuôn mặt đã đầy nếp nhăn của Thẩm Mi, ngón tay lau đi những giọt nước mắt trên đó, nói: “Mẹ, đừng khóc.”
Thu Thu đưa con thỏ màu hồng mà cô bé vẫn luôn ôm cho Thẩm Mi: “Cho, mẹ.”
Thẩm Mi lại lần nữa gào khóc, con thỏ này là bà tặng cho Thu Thu, bây giờ lại trở thành món quà mà Thu Thu tặng lại cho bà.
Thẩm Hải nhỏ giọng nói: “Tiểu Mi, hay là tối nay em cứ mang Thu Thu, cùng với cha và chúng ta ở lại trong núi đi?”
Nơi này là từ đường nhà họ Thẩm, trong núi cũng có biệt thự nhỏ của gia đình để ở.
Cả nhà họ, vẫn còn một ngày để được ở bên nhau.
Thẩm Mi không muốn để ý đến Thẩm Hải, nhưng cũng gật gật đầu.
Nhiều năm trước, người sinh ra bà, và người bà sinh ra, đều đã ra đi.
Nhưng đêm nay, cả hai người họ đều còn ở đây.
Cả một gia đình, ở bên nhau.
Cho dù chỉ có một đêm, cũng thật tốt.
Bữa tiệc mừng thọ cõi âm cứ như vậy mà kết thúc viên mãn.
Hạ Huy thấy mọi người đều sắp rời đi, ông vội vàng dùng ánh mắt mong đợi nhìn Phó Vãn, hỏi: “Đầu bếp Phó, không biết sau này khu rừng có thể khai phá được không ạ?”
Phó Vãn gật đầu: “Có thể.”
Hạ Huy lập tức mừng đến phát khóc. Có thể là tốt rồi, có thể là tốt rồi! Cho dù có trắc trở cũng không sao, khu rừng của ông cuối cùng cũng có thể khai phá rồi.
Sau này cũng không hợp tác với nhà máy gỗ Tôn thị gì nữa. Trước đây đầu bếp Phó nói ông hợp tác với bên sản xuất bút lông là tốt nhất, vậy thì sau này ông sẽ cung cấp độc quyền cho những người thợ thủ công làm bút lông cũng tốt.
Mọi người ai về nhà nấy, Phó Đại Thành và Lưu Mỹ Linh vỗ vỗ đầu Phó Vãn, cũng cười nói rồi trở về cõi Âm.
Phó Vãn, Thẩm Đoan và Đoàn Đoàn cũng trở về căn hộ cho thuê.
Thẩm Đoan rửa sạch tay, hắn cứ cảm thấy trên người mình không phải mùi heo thì cũng là mùi gà vịt, không biết nhảy xuống biển cõi Âm có rửa sạch được mùi không.
Đoàn Đoàn ngồi trên sô pha vẫn còn rất hưng phấn, liên tục kể những chuyện thú vị trong bữa tiệc tối nay, lúc thì khen món này ngon, lúc lại vui vẻ vì Thu Thu có thể gặp lại mẹ mình.
Phó Vãn: “Đoàn Đoàn, ngày 1 tháng 9 con phải đi học mẫu giáo rồi đấy.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.