Bà chủ này trông thì xinh đẹp, nhưng thực chất cũng chỉ là kẻ mắt chó coi thường người khác, chỉ biết cúi mình trước đồng tiền.
Hạ Huy ôm con, giọng điệu nhàn nhạt đầy mỉa mai: “Bà chủ, gần đây tôi vừa hay hợp tác với nhà máy gỗ của Tôn thị. Không biết lần sau đến quán ăn của cô, tôi có được ăn một bữa cơm nóng hổi không nhỉ?”
Phó Vãn mỉm cười: “Được chứ.”
Nhìn vẻ mặt thản nhiên như mây trôi nước chảy của Phó Vãn, cơ mặt Hạ Huy giật giật. Bà chủ này không hề có chút xấu hổ nào khi bị chế nhạo, thậm chí còn thuận nước đẩy thuyền, nói lần sau sẽ tiếp đãi anh ta.
Mặt cũng dày thật.
Hạ Huy có cảm giác như đ.ấ.m phải bịch bông. Những lời châm chọc mỉa mai của hắn chẳng hề hấn gì đến Phó Vãn, khiến hắn chỉ biết nghẹn họng đứng nhìn.
Thôi bỏ đi, đưa con trai đến bệnh viện kiểm tra trước đã.
Hạ Huy bế con trai nhanh chóng rời khỏi khu công viên giải trí bỏ hoang này. Nghe nói nơi đây có ma quỷ, không sạch sẽ, tốt nhất nên đi sớm.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tạ Khiêm nhíu mày nhìn bóng lưng của Hạ Huy, nói: “Phó tiền bối, trên người anh ta có một luồng hắc khí mờ nhạt.”
Phó Vãn đáp: “Ừm.”
TruyenLau
Cô đưa tay lên day nhẹ thái dương, một cảm giác mệt mỏi rã rời ập đến. “Về nhà nghỉ ngơi thôi.”
“Cô chủ không sao chứ ạ?” Hệ thống Mỹ thực lo lắng hỏi.
“Không sao, chỉ là linh lực tiêu hao quá độ, nghỉ ngơi một chút là ổn thôi. Nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành chưa?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Dù sao cô cũng là bị lôi kiếp đánh trở về, trên người vẫn còn vết thương do sấm sét để lại. Nếu không, chỉ với việc phát động Hoàng Kim Huyền Thưởng Lệnh để hiệu triệu trăm quỷ, cô đã không đến mức mệt mỏi như thế này.
Hệ thống Mỹ thực nghẹn ngào báo cáo: “Ký chủ đã tiếp đãi thực khách, 167/100... Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ phụ, nhận được một phần thực đơn trong kho.”
Không chỉ hoàn thành, cô còn hoàn thành vượt chỉ tiêu.
Khoan đã, có gì đó không đúng. Tại sao như vậy mà cũng tính là hoàn thành nhiệm vụ được cơ chứ?!
Nhiệm vụ của ký chủ cứ lần lượt được hoàn thành, nhưng tay nghề nấu nướng của cô thì chẳng tiến bộ chút nào cả.
Hệ thống Mỹ thực vô cùng uất ức, vô cùng tự kỷ, và hoàn toàn không muốn nói chuyện nữa.
Cả nhóm tạm biệt nhau tại đó rồi ai về nhà nấy.
Rời khỏi công viên giải trí, ngoảnh đầu nhìn lại, nơi đây vẫn là một khung cảnh tiêu điều, hoang tàn. Các hạng mục vui chơi đều đã rỉ sét, khó có thể tưởng tượng được đêm qua nơi này đã từng náo nhiệt và huy hoàng đến nhường nào.
Phó Vãn đưa Đoàn Đoàn về nhà. Vừa vào cửa, cậu bé vừa ngáp vừa kể cho Thu Thu nghe cảnh tượng tối qua: “Thu Thu ơi, tớ với mẹ còn được ngồi vòng quay ngựa gỗ nữa đó, vui ơi là vui.”
Thu Thu ôm con thỏ bông màu hồng, nói từng từ một: “Disney, cũng, vui lắm.”
Đoàn Đoàn chưa từng đến Disney, nhưng Thu Thu nói vui thì chắc chắn là rất vui rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cậu bé cất chiếc chảo không đáy về lại phòng bếp, sau đó đi rửa mặt. Dụi dụi đôi mắt, cơn buồn ngủ ập đến.
Cậu mệt quá, chỉ muốn đi ngủ thôi.
Mẹ chắc cũng mệt lắm nhỉ?
Phó Vãn quả thực cũng định về phòng ngồi đả tọa. Cô đứng ở cửa, nhìn Đoàn Đoàn rồi đột nhiên vẫy tay gọi: “Đoàn Đoàn, có muốn ngồi thiền cùng mẹ không?”
Đoàn Đoàn chớp chớp mắt: “Ngồi ạ? Có được ngủ không ạ? Ngủ gật ấy ạ?”
“Phó Vãn không nhịn được mà bật cười khe khẽ: “Cũng phải.”
Đoàn Đoàn tức tốc chạy về phòng, ôm chiếc gối nhỏ xinh của mình ra rồi hí hửng trèo lên giường mẹ, cuộn tròn người lại như một chú tôm nhỏ.
Cậu bé ngủ thiếp đi rất nhanh và bắt đầu mơ.
Trong mơ, mẹ là đầu bếp cừ khôi nhất, mẹ đã dạy cậu bé làm rất nhiều món kho hấp dẫn: nào là chân gà kho đậm vị, cổ vịt kho cay nồng, chân giò hầm gừng thơm phức và cả thịt bò ngũ vị hương mềm tan nữa.
Mẹ của cậu đúng là người giỏi nhất!
Hệ thống Mỹ thực: “Ký chủ quá đáng thật! Sao cô lại có thể “chuyển tiếp” cả kỹ năng vào giấc mơ của người khác thế này!”
Bảy giờ sáng, Vương Phong lê tấm thân rã rời về tới căn phòng trọ của mình. Nhìn bốn bề trống hoác, anh bất giác thở dài.
Yên tĩnh quá.
Lũ quỷ nhỏ đi rồi, thế mà lại thấy có chút không quen.
Dù đã xin nghỉ hơn mười ngày, nhưng may là mọi chuyện thuận lợi hơn anh tưởng. Vương Phong nghĩ đến cái ví sắp cạn kiệt của mình, bèn tính toán ngủ một giấc buổi sáng, chiều sẽ tức tốc đi giao cơm hộp kiếm tiền.
Gần đây bị bảy đứa quỷ nhỏ kia làm lỡ dở công việc, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp diễn, anh cần phải kiếm nhiều tiền hơn nữa.
Đầu vừa đặt xuống gối, Vương Phong đã ngủ say như chết. Anh ngủ mê man, không biết bao lâu sau thì bị một cuộc điện thoại từ số lạ đánh thức.
Anh dụi đôi mắt còn đang nhập nhèm, cất giọng đặc sệt vẻ ngái ngủ: “A lô?”
“Xin chào, có phải ngài là anh Vương Phong, người đã giúp tìm thấy con trai tôi, Trương Ngạn Khánh, phải không ạ?” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói nức nở đến nghẹn ngào của một người đàn ông. “Tôi là bố của Trương Ngạn Khánh đây.”
“Hôm tìm thấy t.h.i t.h.ể thằng bé, hai vợ chồng tôi đã nặng lời với anh, thật sự xin lỗi. Mong anh đừng để bụng.”
Bố của Trương Ngạn Khánh nói tiếp: “Tối qua, Ngạn Khánh đã về báo mộng cho cả hai vợ chồng tôi. Thằng bé nói cảm ơn anh đã tìm thấy hài cốt của nó để nó có thể yên lòng đi đầu thai, nó còn nói đã nhận anh làm cha nuôi nữa.”
“Trước đây, vợ chồng tôi có đăng tin tìm con trên mạng, treo thưởng rằng ai tìm được Ngạn Khánh sẽ hậu tạ hai trăm nghìn tệ. Anh cho chúng tôi số tài khoản ngân hàng, chúng tôi sẽ chuyển khoản ngay.”
Vương Phong giật mình tỉnh cả ngủ. Anh vội vàng nói vào điện thoại: “Bác Trương, cháu giúp tìm hài cốt của Ngạn Khánh không phải vì tiền đâu ạ. Hai bác vừa mới mất con, số tiền này hai bác cứ giữ lại đi.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.