Phó Vãn hờ hững đáp: “Không cần tiền.”
Thứ nhất, Triệu Dương vì giúp cô truyền lời nên mới bị tà khí của pho tượng Phật kia ảnh hưởng. Thứ hai, tiền mà thiên sư kiếm được thường không giữ được trong túi lâu.
Phó Vãn chợt nảy ra một ý. Kinh doanh quán ăn, chẳng phải bàn nào cũng có sẵn hộp khăn giấy hay sao?
A, lần sau có thể dùng luôn khăn giấy thay cho giấy vẽ bùa.
Triệu Dương mừng rỡ, cảm động đến mức suýt khóc: “Bếp trưởng Phó, tôi lái xe qua lấy ngay đây!”
Phó Vãn ngăn lại: “Không cần.”
Triệu Dương ngơ ngác. Không cần tự mình đến lấy? Chẳng lẽ cô định gọi ship?
Gã liền sốt ruột. Bùa cứu mạng thế này sao có thể để người khác giao được? Lỡ bị tráo mất thì sao! Gã không tự mình đi lấy thì không tài nào yên tâm được.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, qua màn hình điện thoại, Triệu Dương thấy Phó Vãn giơ tay bắt quyết. Một luồng gió lạnh không biết từ đâu nổi lên, cuốn lá bùa vàng bay lên không trung, nó khẽ rung lên rồi biến mất ngay trước ống kính.
Đoàn Đoàn đang gặm bánh bao chay, cũng nhìn cảnh tượng ấy đến ngây người.
Triệu Dương cũng choáng váng. Nếu không phải đang gọi video, gã đã tưởng mình đang xem kỹ xảo điện ảnh rồi.
Một lá bùa vàng vẽ đầy những ký tự phức tạp từ đâu bay tới, nhẹ bẫng đáp xuống chính xác trong lòng bàn tay gã.
Triệu Dương kinh ngạc đến mức hai mắt trợn tròn. Nó… cứ thế xuất hiện trong tay mình sao?
Trời má ơi!
Rốt cuộc nó đã bay đến đây bằng cách nào?
Trong đầu Triệu Dương bỗng nảy ra một ý nghĩ: nếu Phó Vãn mà dấn thân vào ngành chuyển phát nhanh thì mấy ông lớn trong ngành cũng phải quỳ xuống khóc lóc gọi bằng cụ tổ!
Giao hàng trong một nốt nhạc là có thật!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Triệu Dương cẩn thận nâng niu lá bùa như báu vật, rồi đột nhiên buột miệng: “Bếp trưởng Phó, chuyện vong nhi xuất hiện trong hộp quà nhà họ Đàm… cũng là do cô làm, phải không?”
Phó Vãn chỉ mỉm cười nhìn gã. Triệu Dương lập tức lấy tay bịt miệng, ngó nghiêng tứ phía, ra hiệu rằng mình sẽ giữ bí mật này đến chết.
Nắm chặt lá bùa trong tay, Triệu Dương cảm thấy tinh thần sảng khoái hẳn lên. Gã chủ động chào Đoàn Đoàn: “Đoàn Đoàn đang ăn sáng hả cháu? Ăn nhiều vào cho mau lớn nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cháu ăn ngoan lắm ạ.” Đoàn Đoàn vừa gặm bánh bao, thỉnh thoảng lại hớp một ngụm sữa, nhưng ánh mắt lại đầy lo lắng nhìn Phó Vãn. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nãy giờ mẹ chưa ăn một miếng nào cả, không ăn cơm liệu mẹ có c.h.ế.t không nhỉ?
Phó Vãn thản nhiên nói: “Đến bệnh viện chỗ Tiết Định Khôn mà lấy thuốc hạ sốt đi.”
Triệu Dương nhìn lá bùa trong tay, rồi lại nhìn Phó Vãn qua màn hình, có chút không hiểu.
TruyenLau.com
Không phải đã có bùa bình an rồi sao? Cần gì phải đến bệnh viện lấy thuốc hạ sốt nữa?
Chẳng biết có phải do tác dụng tâm lý không mà Triệu Dương cảm thấy mình không còn sốt cao như vậy nữa.
Tuy nhiên, gã vẫn nghe lời, quyết định đến bệnh viện một chuyến. Lúc ra cửa, gã nhớ lời Triệu Côn Minh dặn nên lại nghiêm túc hỏi thêm: “Bếp trưởng Phó, buổi lễ mà cô nói có cần chuẩn bị gì đặc biệt không ạ?”
Phó Vãn suy nghĩ một lát rồi nói: “Chuẩn bị bảy chiếc xe màu đen, biển số bắt đầu bằng số 7, kết thúc bằng số 4. Không cần xe đắt tiền.”
Triệu Dương hơi sững người, rồi vội vàng gật đầu ghi nhớ.
Đợi Phó Vãn tắt máy, Triệu Dương cũng chuẩn bị đến bệnh viện mua thuốc hạ sốt.
Thật ra thuốc hạ sốt có thể mua ở bất kỳ hiệu thuốc nào, nhưng gã suy nghĩ một lúc rồi quyết định đến thẳng bệnh viện của Tiết Định Khôn.
He he, tối qua gã vừa nhận được một phong bao lì xì đỏ chót từ chú Tiết, cảm ơn gã đã giới thiệu Bếp trưởng Phó cho ông ấy.
Biết đâu lần này đến bệnh viện, ông bạn tốt của gã đã tỉnh lại rồi! Gã phải bắt thằng nhãi đó cảm ơn mình tử tế mới được.
Nghĩ đến đây, Triệu Dương lập tức bắt xe đến bệnh viện. Sau khi mua một hộp thuốc hạ sốt ở nhà thuốc, gã đi thang máy lên phòng bệnh VIP nơi Tiết Định Khôn đang nằm.
Vừa ra khỏi thang máy, gã đã nghe hai cô lao công đang tán gẫu: “Mấy chị có xem tin tức vừa rồi không? Cái anh chàng nghi vợ cắm sừng ấy, tự tử c.h.ế.t rồi! Tôi cứ tưởng anh ta phải tức đến mức đi c.h.é.m vợ chứ, ai ngờ lại uất đến mức tự tử?”
“Tức đến tự tử cái gì? Tôi nghe nói là…” Một cô lao công khác cầm cây lau nhà, nhìn quanh rồi ghé tai thì thầm: “Là bị trúng tà đấy.”
“Triệu Dương nghe vậy cười khẩy vài tiếng, vừa định gõ cửa phòng bệnh của Tiết Định Khôn thì đã nghe thấy tiếng la hét hoảng sợ của chú Tiết vọng ra từ bên trong.
Triệu Dương vội bước vào, liền thấy ông Tiết đang nắm chặt một hình nhân giấy nhỏ đã héo úa, nhàu nát, mang một màu đen kịt như m.á.u khô!
“Sao lại thế này? Rõ ràng vừa rồi nó vẫn còn đỏ thắm, giấy cũng cứng cáp cơ mà.” Sắc mặt ông Tiết trắng bệch, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
Triệu Dương chỉ cần liếc mắt là nhận ra hình nhân giấy này được cắt từ giấy màu, hơn nữa còn cùng chất liệu với lá bùa bình an của cậu. Chắc chắn thứ này là do cô Phó Vãn làm.
Bà Tiết cũng thầm cảm thấy có gì đó không ổn, liền nói: “Tôi đã bảo mà, cô đầu bếp Phó này làm sao có bản lĩnh bằng Trần thiên sư được. Nhìn xem, hình nhân giấy này héo queo cả rồi, liệu có làm hại đến Định Khôn không?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.