Tạ Khiêm đánh giá Triệu Dương, người này không phải người trong giới Huyền Tu.
Kể cả cậu có không xử lý được thì một người thường như Triệu Dương giúp được gì chứ?
Nhưng nghĩ lại, đi nhờ xe có thể tiết kiệm được một khoản, đỡ bị sư phụ mắng, Tạ Khiêm liền nói cảm ơn rồi lên xe.
Bên kia, nhóm của Phó Vãn đã đến Đại học Công nghệ Ninh Thành. Lúc này đang là kỳ nghỉ hè nên trong trường không có nhiều sinh viên.
Phó Vãn đi phía trước, theo sau là một nhóm người đông nghìn nghịt, ai không biết còn tưởng cô là lãnh đạo cấp cao nào đó đến thị sát.
Chân trước Phó Vãn vừa tới nơi, chân sau một vài sư huynh sư tỷ đang công tác ở các tỉnh xa cũng vội vã quay về.
Cao Dương lẩn trong một góc khuất mà họ không nhìn thấy, sững sờ nhìn cả đoàn người. Ngay cả sư huynh sư tỷ đang đi công tác ngoại tỉnh cũng về hết rồi.
Sắc mặt Cao Dương biến ảo khôn lường. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phó Vãn và mọi người đi vào một phòng học lớn đã được chuẩn bị sẵn. Các sinh viên lập tức kéo rèm, đóng chặt cửa lớn lại. Phó Vãn ung dung đứng trên bục giảng.
Đoàn Đoàn tò mò nhìn quanh, thì ra đây là phòng học, đẹp thật đấy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phó Vãn nhìn một lượt tất cả sinh viên, rất nhiều người trong số họ mắt đã đỏ hoe, dường như vừa mới khóc.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cô hỏi: “Các em chắc chắn chứ? Thứ các em mất đi là tuổi thọ thật sự của chính mình đấy.”
Lúc đầu họ huy động được hơn hai trăm người, bây giờ chỉ còn lại một nửa. Mẫu số bị thu nhỏ, tổn thất của mỗi người sẽ lớn hơn.
Hầu như không một chút do dự, tất cả đồng thanh đáp: “Chúng em nguyện ý!”
Ánh mắt Phó Vãn khẽ lóe lên, khóe môi hơi nhếch lên thành một nụ cười.
Người ta thường nói sinh viên, đặc biệt là sinh viên đại học, sống trong tháp ngà, chưa từng trải qua sóng gió xã hội, nhưng cũng chính lứa sinh viên này lại thường là những người thuần túy nhất.
Lý Nhã Hân ngoái đầu nhìn lại, vẻ mặt đầy thất vọng, Cao Dương vậy mà lại không có ở đây. Nhưng chuyện sinh tử và tuổi thọ thế này, cô cũng có thể hiểu được.
“Có cần tôi gọi thầy của các em ra nói chuyện trước không?”
Mắt không ít sinh viên sáng lên, nhưng đại sư tỷ phản ứng cực nhanh, dứt khoát nói: “Không cần ạ!”
“Đúng vậy, không cần đâu ạ. Thầy Quách mà biết, chắc chắn thầy sẽ không đồng ý.”
Phó Vãn gật đầu, rút ra một viên phấn trắng tinh từ trên bục giảng: “Lên đây, ký tên.”
Bất chấp sự ngăn cản của các sư huynh sư tỷ, Lý Nhã Hân là người đầu tiên bước lên bục giảng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy khỏi lồng ngực, hai tay run rẩy cầm lấy viên phấn. Đột nhiên, viên phấn trắng trong tay cô không biết từ lúc nào đã chuyển sang màu đỏ rực, tựa như thấm đẫm mực son.
Lý Nhã Hân bẻ gãy phần đầu phấn khó viết, hít một hơi thật sâu rồi nắn nót viết từng nét tên mình lên tấm bảng đen: “Lý Nhã Hân”.
Trước đây cô chưa bao giờ thấy tên mình lại khó viết đến thế, mỗi một nét bút như nặng ngàn cân, đè nén khiến người ta không thở nổi.
Viết xong, Lý Nhã Hân bước xuống, ngay sau đó, đại sư tỷ, đại sư huynh lần lượt lên bảng ký tên mình.
Chỉ trong vòng mười mấy phút, tấm bảng đen đã chi chít những cái tên được viết bằng phấn đỏ thẫm.
Khi người cuối cùng đặt bút xuống, viên phấn đỏ cũng vừa vặn hết sạch.
Tất cả mọi người đều nín thở, im lặng nhìn Phó Vãn.
Hệ thống Mỹ thực không thể tin nổi: “Ký chủ, bọn họ vậy mà thật sự đều cam tâm tình nguyện.”
Phó Vãn cười nhạt: “Họ không chỉ vì thầy giáo, mà còn vì dự án có thể dẫn đầu toàn cầu kia nữa.”
Cho nên... cô cũng có thể làm chút gì đó.
Phó Vãn bước lên phía trước, ở cuối cùng của tất cả các cái tên, cô dùng ngón tay viết xuống tên của mình.
Không cần phấn, đầu ngón tay cô vẫn lướt ra những nét chữ màu đỏ tươi!
Hệ thống Mỹ thực nhìn hành động của Phó Vãn, thất kinh: “Ký chủ, sao cô lại viết tên mình vào?”
Phó Vãn thản nhiên đáp: “Không thể trơ mắt nhìn những rường cột tương lai của Hoa Quốc mỗi người đều mất đi năm năm tuổi thọ được.”
Nếu mẫu số đã bị thu nhỏ, vậy thì cô sẽ làm cho mẫu số đó lớn lên. Mỗi người chỉ cần mất một tháng tuổi thọ là đủ rồi.
Đoàn Đoàn lí nhí hỏi: “Mẹ ơi, con có cần ký tên không ạ?”
Phó Vãn lắc đầu, nhưng ngay sau đó lại cảm thấy mình đúng là nên đặt cho Đoàn Đoàn một cái tên chính thức.
Phó Vãn lấy từ trong túi ra một hình nhân giấy nhỏ màu đỏ, ngón tay thon dài trắng nõn vẽ ra một ấn quyết phức tạp trong không trung.
Gió nổi lên!
Cả phòng học lớn bỗng cuộn lên những luồng gió lạnh buốt, thổi tung rèm cửa sổ. Gió mạnh đến nỗi mọi người không thể mở mắt, chỉ có thể cúi rạp người xuống bàn học.
Vô số luồng sinh khí từ những cái tên trên bảng bay ra, dần dần tụ lại trên bục giảng, hình thành một bóng hình hiền từ.
Bóng hình đó không ngừng ngưng tụ, ngưng tụ, rồi lại ngưng tụ!
Gió, ngừng thổi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.