Cô dùng sức siết tay, trong một tiếng quỷ khóc thê lương, âm hồn của gã giám đốc nam quỷ bị bóp nát.
Trong nháy mắt, âm hồn vỡ tan, vô số Hồn Châu b.ắ.n ra tung tóe, như hoa trời rơi rụng.
Trên mặt đất vương vãi đầy những viên châu nhỏ màu xanh lục.
Xung quanh, lặng ngắt như tờ.
Phó Vãn… đã xử lý gã giám đốc của trung tâm môi giới rồi sao?
Phó Vãn quay đầu lại nhìn đám người đã sợ đến ngây người: “Nhặt đi.”
Chu Thiên Lỗi và mọi người bị một cú sốc cực lớn, sợ đến mức vội vàng cúi xuống nhặt những viên châu.
Triệu Dương và Tôn Xương Minh cũng chạy tới, gia nhập đội quân nhặt châu.
Phó Vãn đã nói là gã giám đốc nam quỷ kia khoác lác mà, làm gì đáng giá 800 Hồn Châu chứ? Chỗ này cộng lại cũng chỉ được gần 300 viên.
Website TruyenLau.com
Những chiếc lồng sắt trong màn sương đen dày đặc bắt đầu có động tĩnh, hiển nhiên cũng đã biết chuyện xảy ra bên ngoài.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Không ai muốn chết, cho nên cũng không có âm hồn nào muốn sau khi c.h.ế.t còn phải làm minh thê minh phu cho người khác. Bọn họ dường như biết đây có thể là cơ hội duy nhất để được cứu, liền điên cuồng va vào lồng sắt để gây chú ý.
“Đầu bếp Phó, chị giết… à không, xử lý gã giám đốc kia rồi? Trung tâm môi giới của họ có đến tìm chúng ta gây sự không?” Triệu Dương vò đầu hỏi.
TruyenLau
Một trung tâm môi giới lớn như vậy không thể nào chỉ có một gã nam quỷ quản lý, chắc chắn phải có cả một đội ngũ. Hơn nữa bọn chúng còn nằm ở khu vực Thượng Thị của Chợ Quỷ, chứng tỏ có mối quan hệ chằng chịt với thế lực đứng sau Chợ Quỷ, nói cách khác là có ô dù.
Liệu có xảy ra chuyện gì không?
Phó Vãn hỏi: “Gặp tình huống này thì nên làm thế nào?”
Tôn Xương Minh nói một cách không chắc chắn: “Nếu là ở dương gian thì chắc chắn là báo cảnh sát rồi. Nhưng ở đây báo cảnh sát chắc vô dụng nhỉ? Cảnh sát đâu có quản được chuyện âm phủ.”
Thẩm Tử Khiên suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Dưới âm phủ chắc cũng có nhân viên quản lý chứ? Chuyện này chắc là do họ quản?”
Phó Vãn “ừ” một tiếng, vẫn ung dung kiểm kê số Hồn Châu. Ngay sau đó, bên trong trung tâm môi giới vang lên từng đợt quỷ khóc.
Bên ngoài khu phố đèn đỏ âm u, có thể lờ mờ thấy được vài nam tu sĩ hoảng hốt xách quần chạy thục mạng ra ngoài, nhưng lại bị các quỷ sai từ dưới đất chui lên chặn lại.
Còn có những nam tu sĩ trần truồng từ trong các tòa nhà màu đen, men theo những cây đèn lồng đỏ mà trèo xuống, vừa chạm đất đã bị quỷ sai đè sấp mặt.
Ở bên ngoài trung tâm môi giới, Tạ Khiêm đang đứng chờ liền trực tiếp che mắt Đoàn Đoàn lại, không cho cậu bé nhìn.
Nghiêm Hoa đứng bên cạnh cảm thán: “Woa, lần đầu tiên thấy Chợ Quỷ bị càn quét tệ nạn, đúng là mở mang tầm mắt.”
Khu vực Thượng Thị bỗng chốc không còn bầu không khí xa hoa trụy lạc lúc nãy. Vô số tu sĩ và âm hồn chạy tán loạn khắp nơi, không ngừng la hét.
“Chạy mau, Minh Quân hạ lệnh tiến hành cuộc đại thanh tra càn quét Chợ Quỷ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Chạy mau chạy mau, Minh Quân đột kích càn quét tệ nạn, đả kích tất cả các thế lực tà ác của âm phủ! Đừng bắt tôi, hu hu hu, đừng bắt tôi, tôi chỉ đứng xem náo nhiệt thôi!”
“Tôi không có mua bán dâm, lúc còn sống tôi đã mất chức năng đó rồi, tha mạng, tha mạng!”
…
Khắp nơi là tiếng quỷ khóc gào, tiếng la hét của âm hồn và các tu sĩ đan xen vào nhau, khiến người ta nghe mà da đầu tê dại.
Triệu Dương và mọi người đều ngớ người. Đây… đây là gặp phải Minh Quân phái người đến đại đột kích sao?
Vốn dĩ sau khi Phó Vãn xử lý gã giám đốc, trung tâm môi giới vẫn không có động tĩnh gì.
Thẩm Tử Khiên lập tức phản ứng lại: “Đầu bếp Phó, có phải Minh Quân đã cho quỷ sai đột kích trung tâm môi giới minh hôn không? Vậy những âm hồn này đều có thể được giải cứu rồi?”
“Vậy là... cậu ta không cần phải vung hết mấy chục vạn trong túi ra nữa ư?
Phó Vãn khẽ gật đầu: “Chắc là vậy rồi.”
Tôn Xương Minh và đám bạn mừng húm. Tuy số tiền này cắn răng một cái cũng chi nổi, nhưng không mất đồng nào thì vẫn tốt hơn chứ sao.
Vả lại, số tiền đó dùng vào việc gì mà chẳng được? Đem đi làm từ thiện tích đức không tốt hơn à? Ném cho cái trung tâm môi giới hôn nhân ma quỷ này, chẳng phải sẽ chỉ khiến thêm bao nhiêu oan hồn xinh đẹp phải chịu khổ hay sao?
Phó Vãn lại nói: “Mấy cậu ra ngân hàng Âm Phủ đổi một ít tiền vàng mã, lát nữa đưa cho các cô ấy làm lộ phí xuống suối vàng, coi như chấm dứt nhân quả giữa đôi bên.”
Chuyện này thì dễ thôi, tiền âm phủ chẳng đáng là bao, tốn kém gì đâu.
Tôn Xương Minh và mấy người bạn mặt mày hớn hở, tức tốc chạy đi tìm chi nhánh của ngân hàng Âm Phủ.
Đúng lúc này, một đội quỷ sai hùng hổ kéo đến. Ánh mắt họ lướt qua Thẩm Đoan đang ngồi trong lồng sắt, rồi dừng lại trên người Phó Vãn. Họ đồng loạt cúi người chào một tiếng “Đại nhân” rồi lập tức xua tan màn sương mù dày đặc bao quanh những chiếc lồng, mở toang cửa và lôi các oan hồn ra ngoài.
Phó Vãn thầm nghĩ, có người của Âm Phủ đến thực thi công vụ thế này thì mình cũng đỡ được khối việc, nhàn hơn bao nhiêu.
Cô xoay người, thong thả bước vào trong trung tâm môi giới, còn người đàn ông kia cũng nhảy ra khỏi lồng sắt, nhanh chóng đi theo sau cô.
Bên trong trung tâm, Hắc Bạch Vô Thường đã dùng xiềng xích trói nghiến một đám quản lý cấp cao. Trong đó có cả bà mối chuyên giới thiệu âm hôn, có cả tu sĩ và tay sai chuyên đi bắt các hồn ma nữ xinh đẹp. Nói chung, phân công nhiệm vụ cực kỳ rõ ràng.
Giờ đây, tất cả đang sợ hãi co rúm lại với nhau, quỳ rạp trên đất, hai tay ôm chặt lấy đầu.
Thấy Phó Vãn và Thẩm Đoan một trước một sau đi vào, Hắc Bạch Vô Thường liền cúi người chào: “Đại nhân.”
Phó Vãn gật đầu: “Hôn thư đều ở đây cả chứ?”
Thấy thuộc cấp của mình gật đầu lia lịa, Phó Vãn ra lệnh: “Đốt hết trước mặt các oan hồn kia đi.”
Bạch Vô Thường đáp: “Vâng, thưa Đại nhân.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.