Thầy hiệu trưởng nhìn giáo sư Quách Lộ Thanh, thấy bà vẫn có bóng của mình dưới ánh đèn trong phòng làm việc thì không khỏi tấm tắc lấy làm lạ.
Thầy khuyên người bạn già của mình: “Cô Quách, khó khăn lắm mới có cơ hội quay về, sau này nhất định phải biết trân trọng sức khỏe của mình. Mấy loại thuốc trước đây cô uống, tôi đã cho người vứt đi rồi, tôi sẽ cho người mua cho cô loại khác.”
Phó Vãn, người nãy giờ vẫn im lặng, bỗng lên tiếng: “Không cần uống nữa đâu ạ.”
Mọi người đều sững sờ, đổ dồn ánh mắt về phía cô.
Phó Vãn đặt tách trà xuống, giải thích: “Bệnh tật vốn đến từ cơ thể cũ đã được hỏa táng của giáo sư Quách. Còn cơ thể hiện tại là người giấy do tôi tạo ra, một cơ thể hoàn toàn mới và khỏe mạnh.”
Nói cách khác, cơ thể này có các cơ quan nội tạng như vừa được tái sinh, chức năng của chúng đều đang ở trạng thái đỉnh cao.
Trước đó giáo sư Quách Lộ Thanh còn tưởng mình bị ảo giác, giờ nghĩ lại mới thấy cảm nhận của bà không hề sai. Kể từ khi ý thức tỉnh lại, bà thấy cơ thể mình vô cùng khoan khoái, đi lại cũng không còn thở dốc nữa, cứ như thể được quay về thời son trẻ.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sở hữu một cơ thể khỏe mạnh đồng nghĩa với hiệu suất làm việc sẽ cao hơn trước rất nhiều!
Thầy hiệu trưởng nghe vậy cũng không khỏi có chút ghen tị với giáo sư Quách Lộ Thanh, đây đúng là tái sinh thật rồi, lại còn khỏe mạnh nhanh nhẹn hơn xưa. TruyenLau
Phó Vãn lại bồi thêm một câu: “Nhưng sau này vẫn có khả năng mắc bệnh lại.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nghe vậy, mọi người lập tức khuyên giáo sư Quách Lộ Thanh phải chăm sóc sức khỏe thật tốt.
Thầy hiệu trưởng suy nghĩ một lát rồi cẩn trọng hỏi Phó Vãn: “Không biết Phó đại sư…”
Phó Vãn đáp: “Nghề chính của tôi là đầu bếp, thiên sư chỉ là nghề tay trái.”
Khóe miệng thầy hiệu trưởng giật giật: “… Vậy Phó đầu bếp, cô nói trong vòng bảy ngày có thể mang ngọc bài về, không biết… tiền của cô có đủ không?”
Dù chưa từng tiếp xúc với thiên sư, nhưng dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết loại thuật pháp này không phải tầm thường, chắc chắn rất tiêu tốn năng lượng.
Chuyện này coi như toàn bộ giới công nghệ ở Ninh Thành nợ cô một ân tình lớn.
Hơn nữa, người ta đã ra tay giúp đỡ là may mắn lắm rồi, không thể để người ta bỏ cả tiền túi ra mua ngọc bài được.
Phó Vãn trầm ngâm một lát rồi nói: “Giá thị trường của ngọc bài ở Quỷ Thị tôi vẫn chưa rõ lắm, để tôi đến đó xem sao đã.”
Hệ thống ẩm thực vội vàng lên tiếng: “Ký chủ, trong túi ngài hiện chỉ có hơn một triệu thôi đó.”
Hơn một triệu tệ có lẽ không phải là con số lớn, tiền của ký chủ có đủ hay không thật khó nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phó Vãn chợt nhớ đến lá bùa bình an cấp thấp của gã thầy pháp tay mơ Tạ Khiêm mà còn bán được với giá một trăm tám mươi tám nghìn, vậy thì giá cả ở Quỷ Thị chắc chắn không hề rẻ.
Phó Vãn khẽ bấm ngón tay tính toán, đoạn mỉm cười: “Không sao, đến lúc đó tự khắc sẽ có người tranh trả tiền thôi.”
Cô quay sang nói với hệ thống ẩm thực: “Ngươi đã biết ta thiếu tiền, sao còn chưa giao nhiệm vụ mới đi?”
Hệ thống ẩm thực: “...”
“Ký chủ, là cô ép tôi đấy!”
Hệ thống Ẩm thực dường như muốn gỡ gạc lại danh tiếng của mình nên lập tức ban hành nhiệm vụ mới nhất: “Chúc mừng ký chủ nhận được nhiệm vụ mới nhất: Nhận được lời khen ngợi thật tâm từ ít nhất hai vị khách hàng về hương vị món ăn do ký chủ chế biến! Phần thưởng nhiệm vụ: 01 Tạp dề đỉnh cấp. Thời hạn nhiệm vụ: Bảy ngày.”
“Tạp dề đỉnh cấp: Có thể chống lại mọi vết bẩn trong bếp, ngăn ngừa dầu nóng b.ắ.n vào người hay bị nước sôi làm bỏng, là một trong những vật dụng không thể thiếu của đầu bếp đó nha.”
Phó Vãn khẽ cau mày.
Cô cảm thấy nhiệm vụ lần này của Hệ thống Ẩm thực có phần ngặt nghèo, chắc là do trước đây cô đã lợi dụng không ít lỗ hổng của nó.
Phó Vãn nghĩ ngợi một lúc nhưng vẫn chưa có manh mối gì, bèn tạm gác nhiệm vụ sang một bên.
Về phía hiệu trưởng, nghe Phó Vãn nói vậy, ông cũng đoán được cái giá phải trả chắc chắn không hề rẻ, bèn nói ngay: “Đầu bếp Phó yên tâm, sau khi tôi bí mật báo cáo chuyện này lên trên, nhất định sẽ thanh toán mọi chi phí cho cô.”
Hiệu trưởng ngay sau đó lại hỏi: “Không biết lần này đầu bếp Phó tính phí thế nào?”
Phải biết rằng từ tối qua đến giờ, Lý Nhã Hân mới chỉ trả cho Phó Vãn 1888 tệ cho một đĩa cơm chiên!
Một nghi thức mượn mệnh quỷ dị và cao siêu như vậy, nghĩ cũng biết không thể nào chỉ có giá 1888 tệ được.
Vẻ mặt Phó Vãn lập tức trở nên nghiêm túc: “Hiệu trưởng nói gì vậy? Tôi chỉ là một thiên sư tay ngang, huyền học chỉ là sở thích hứng thú nhất thời chứ không phải nghề chính để thu phí. Tôi kinh doanh chính là quán ăn.”
Những người có mặt ở đây chẳng ai ngốc cả, trong nháy mắt đã hiểu ý của Phó Vãn.
Tức là phải đến quán của cô ăn cơm.
Hiệu trưởng lại thấy chẳng có vấn đề gì, dù có tốn mấy trăm vạn hay cả chục triệu ông cũng không tiếc. Phải biết rằng, giá trị của một giáo sư Quách không thể nào đo đếm bằng tiền bạc được.
Ngay từ mười năm trước, phía nước M đã nhiều lần gửi lời mời đến Quách Lộ Thanh, thậm chí không tiếc chi ra mức lương hai trăm triệu một năm để chiêu mộ, nhưng đều bị ông từ chối.
“Vậy tôi đến phòng thí nghiệm trước đây.” Giáo sư Quách Lộ Thanh vô cùng trân trọng bảy năm tuổi thọ vừa có được, sau khi bàn giao mọi việc ổn thỏa với hiệu trưởng liền nóng lòng muốn đi làm việc.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.