“Dừng lại!” Tạ Khiêm lao đến như một cơn lốc, thanh kiếm gỗ đào trong tay hung hăng đ.â.m vào cửa kính. Một vệt đen dài loằng ngoằng hằn lại trên mặt kính, nhưng nó không hề bị xuyên thủng.
Thấy chiếc xe sắp chạy mất hút, Tạ Khiêm nhanh như cắt kẹp lá bùa trong tay, lẩm nhẩm pháp quyết rồi dán thẳng lên trán. Hắn túm chặt lấy tay nắm cửa, tung người bật nhảy, dứt khoát đáp gọn lên nóc xe rồi nằm rạp xuống, không dám nhúc nhích!
Bánh xe lăn đều, chiếc xe buýt từ từ chìm hẳn vào bóng tối rồi biến mất không còn tăm hơi, toàn bộ quá trình chưa đến một phút.
“Tiểu Minh, Thiên Lỗi, Lý Thành Chí!”
Tôn tổng vừa lảo đảo chạy theo ra tới nơi thì sắc mặt đã trắng bệch như tờ giấy. Ông thất thanh gọi tên con trai, nhưng đáp lại chỉ có khoảng không trống rỗng.
Con trai ông, cùng với đám bạn của nó, và cả vị thiên sư Tạ Khiêm kia... tất cả đều biến mất rồi.
Tôn tổng sợ hãi đến mức cuống cuồng vỗ đùi bôm bốp.
Trời ơi, lần này xảy ra chuyện lớn thật rồi.
TruyenLau
Bên này, Triệu Dương và Đoàn Đoàn đã đẩy chiếc xe bán đồ ăn của mình tới dưới gốc hòe già quen thuộc.
Tinh linh hòe già không mang tâm trạng nặng trĩu như Triệu Dương, đêm nay bà vui vẻ lạ thường, cứ như vừa gặp được chuyện đại hỷ.
Website TruyenLau.com
Triệu Dương rút điện thoại gửi một tin nhắn WeChat cho Tôn Xương Minh, hỏi xem họ đã đến nơi chưa. Năm phút trôi qua, vẫn không thấy hồi âm.
Triệu Dương thầm cảm thấy có gì đó không ổn, anh ta lại gọi cho Tôn Xương Minh, nhưng không ai bắt máy.
Website TruyenLau.com
Gọi cho Chu Thiên Lỗi, Lý Thành Chí cũng đều như vậy.
Ngược lại, Tôn tổng lại là người gọi đến: “Cậu Triệu, cậu có biết chuyện gì không? Thằng Xương Minh và mấy đứa bạn nó đã lên một chiếc xe buýt mang biển số Ninh A777777, ngay cả vị thiên sư Tạ Khiêm kia cũng đi cùng, tất cả đều biến mất tăm rồi!”
“Thôi xong rồi!” Hai chân Triệu Dương mềm nhũn, ngã phịch xuống đất.
Họ còn chưa kịp đến quán ăn để lấy lá bùa của đầu bếp Phó thì người đã biến mất.
Bây giờ sống c.h.ế.t không rõ.
“Mẹ, mẹ về rồi ạ?” Đoàn Đoàn đang đun nước trong quầy hàng, bất chợt thấy một bóng người quen thuộc đứng cách đó không xa.
Đó chính là Phó Vãn.
Phó Vãn lúc này đã từ cõi âm trở về. Vừa đặt chân đến thế giới hiện thực, cô liền lấy điện thoại ra xem giờ.
May quá, mới qua có ba ngày.
Điện thoại vừa kết nối tín hiệu, Phó Vãn liền nhận được một loạt tin nhắn từ nhóm chat “Gia đình thương yêu”.
Hai tài khoản WeChat đã im lìm suốt hai năm trời bỗng dưng hoạt động trở lại.
“Bố: “Ảnh”Ảnh”
“Mẹ: @Vãn Vãn của mẹ, Vãn Vãn mau xem âm trạch của bố với mẹ này, thấy sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trừ việc âm khí có hơi dày đặc ra thì cách bài trí cũng gần giống với dương gian, những tiện nghi cơ bản đều có đủ cả.
“Vãn Vãn của mẹ: Rất ổn ạ.”
Phó Vãn khẽ nhếch môi cười, cất điện thoại đi rồi hứng thú nhìn Triệu Dương và Đoàn Đoàn: “Hai người sao lại ở đây bày quán thế?”
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Phó Vãn, Triệu Dương cảm giác như tìm thấy ánh sáng cuối đường hầm. Anh ta bật phắt dậy, vội vàng kể lại toàn bộ sự việc vừa xảy ra.
Phó Vãn nhíu mày, bấm ngón tay tính toán một hồi. Xem ra cô đã về muộn một bước.
“Họ đang trên đường đến Chợ Quỷ.”
Triệu Dương sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng: “Đầu bếp Phó, vậy giờ phải làm sao đây? Chúng ta có thể chặn họ giữa đường không?”
“Đường đến Chợ Quỷ có muôn vàn lối, làm sao cậu biết họ đang đi đường nào? Cứ đến thẳng Chợ Quỷ chặn người là được.” Phó Vãn lắc đầu, liếc mắt nhìn Triệu Dương: “À phải rồi, cậu đi cùng tôi.”
Triệu Dương ngớ người. Đầu bếp Phó bảo anh ta đi cùng ư?
Chẳng lẽ… chẳng lẽ đầu bếp Phó cảm thấy mình có tố chất trong lĩnh vực huyền học sao?
Tuy anh ta không có ý định dựa vào huyền học để làm giàu, nhưng nếu có thể học chút kiến thức sơ sơ để tự bảo vệ mình, coi như một sở thích cá nhân thì cũng tốt quá rồi.
Ngay khoảnh khắc đó, mặt Triệu Dương đỏ bừng vì kích động, trong lòng dâng lên cảm giác vui sướng như vừa được bậc cao nhân nhìn trúng.
Triệu Dương đầy mong đợi hỏi: “Đầu bếp Phó, tại sao ngài lại muốn dẫn tôi theo ạ?”
Phó Vãn liếc chiếc đồng hồ hàng hiệu trị giá cả triệu tệ trên cổ tay Triệu Dương, vô cùng thành thật đáp: “Vì cậu rất có tiền.”
Chỉ vì có tiền thôi ư? Không phải vì mình có thiên phú à?
Triệu Dương nhất thời nghẹn lời, nhưng nghĩ lại cũng tự an ủi bản thân, có tiền đúng là một ưu điểm mà rất nhiều người không có được.
Sau khi thông suốt, Triệu Dương vội vàng nói: “Vậy… đầu bếp Phó, chúng ta mau xuất phát thôi.”
Triệu Dương thật sự sợ mấy thằng bạn tốt của mình sẽ bỏ mạng ở Chợ Quỷ. Đến lúc đó, mỗi dịp Thanh minh chắc anh ta phải chạy gãy cả chân, không chỉ thắp hương cho tổ tiên nhà mình mà còn phải đốt vàng mã cho Tôn Xương Minh và mấy đứa kia nữa.
Phó Vãn đảo mắt nhìn quanh xe đồ ăn một lượt. Triệu Dương lập tức hiểu ý, tưởng rằng Phó Vãn lo lắng họ đi rồi, để xe ở lại đây sẽ bị kẻ gian trộm mất.
“Đầu bếp Phó yên tâm, tôi sẽ lập tức sắp xếp mấy người bảo vệ tới đưa xe của ngài về khu chung cư.”
Phó Vãn bấm ngón tay rồi lắc đầu: “Quy tắc là đã dọn hàng ra thì phải bán.” Không có cái lý nào vừa bày quán, chưa kịp khai trương đã dọn về cả.
Hệ thống Ẩm thực: “... Ký chủ, làm gì có quy tắc này.”
Phó Vãn thản nhiên đáp lại trong đầu, quy tắc của cô chính là quy tắc, hiểu chưa?
Triệu Dương lo đến độ đứng ngồi không yên. Ý của Phó Vãn là muốn bán hàng xong mới đi sao? Đến lúc đó, mấy người anh em của anh ta chắc cũng nguội lạnh cả rồi.
Phó Vãn ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Cậu ra siêu thị mua hai mươi túi bánh trôi, sủi cảo đông lạnh các loại và mấy thùng mì gói đến đây. Tôi chuyển tiền cho cậu.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.