Tư Tư chăm chú nhìn Vương Phong, nghiêm túc nói: “Cảm ơn bố Vương. Cho dù bố chưa có vợ ngay cũng không sao đâu ạ, con sẽ ngoan ngoãn chờ bố.”
Trương Ngạn Khánh đứng bên cạnh nháy mắt với anh: “Bố Vương, con có chuẩn bị quà cho bố đó nha, cứ chờ đi!”
Mấy đứa trẻ ma còn lại cũng xúm lại: “Đúng đúng, chúng con đều có quà cho bố Vương đó, ngày mai bố sẽ biết ngay thôi.”
Ngày mai?
Trước khi trời sáng, tất cả chúng nó đều phải đi rồi.
Vương Phong cũng không để tâm đến món quà mà chúng nó nói. Anh vốn là một người mau nước mắt, nghe vậy sống mũi đã thấy cay xè. Nghĩ đến việc sau này sẽ không bao giờ được gặp lại chúng nữa, lòng anh bỗng thấy trống rỗng, hụt hẫng.
Vương Phong móc điện thoại từ trong túi ra, màn hình quả nhiên không có một vạch sóng nào. Anh mở máy ảnh lên: “Chúng ta chụp một tấm ảnh làm kỷ niệm đi.”
Thế nhưng, trong khung hình ngoài bóng dáng của Vương Phong ra thì chẳng nhìn thấy gì khác.
Vương Phong có chút buồn bã. Đoàn Đoàn lập tức cầm lấy điện thoại, lon ton chạy đến trước mặt Phó Vãn: “Mẹ ơi, chú Vương muốn chụp ảnh kỷ niệm với chị Tư Tư và các bạn.”
Tạ Khiêm đứng phía sau bỗng lên tiếng: “Để tôi.”
TruyenLau
Anh ta lấy từ trong túi ra một lá bùa vàng mỏng, dán lên trên ống kính máy ảnh, rồi đưa lại cho Đoàn Đoàn.
Phó Vãn quay đầu liếc Tạ Khiêm một cái, khẽ cười không thành tiếng.
Đoàn Đoàn cầm điện thoại chạy về cuối hàng. Cậu bé nhìn vào màn hình, thấy ngoài chú Vương ra cuối cùng cũng đã hiện lên hình ảnh của Tư Tư và các bạn.
TruyenLau.com
Đoàn Đoàn vui mừng reo lên: “Anh Tạ Khiêm giỏi thật đấy!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tạ Khiêm có chút ngượng ngùng.
Vương Phong đứng giữa bảy đứa trẻ ma. Ngay khoảnh khắc Đoàn Đoàn chuẩn bị nhấn nút chụp, anh bỗng nói: “Chờ chút, chờ một chút đã.”
Vương Phong tháo chiếc kính râm trên mũi xuống, cẩn thận đặt vào túi áo trên.
Tư Tư trêu chọc: “Bố Vương, không sợ nhìn thấy bộ dạng thật của chúng con nữa rồi à?”
Trong ba người lớn ngoài Phó Vãn ra, Vương Phong là người có tâm lý yếu đuối nhất. Tạ Khiêm vốn là Huyền tu, Phùng Kiện lại xuất thân cảnh sát, chỉ có anh là một nhân viên giao cơm gan bé.
Vì thế, lúc ở công viên giải trí tràn ngập quỷ khí, với hàng trăm đứa trẻ ma tụ tập một chỗ, Vương Phong tuyệt đối không dám tháo kính râm. Mọi thứ qua lăng kính của anh đều là những “sợi dưa hấu”, những chú heo hồng bay loạn khắp nơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Có thể nói trong suốt thời gian qua, chiếc kính râm này đã như mọc rễ trên mũi anh, dù là ăn, ngủ hay đi vệ sinh anh cũng đều đeo nó.
Vương Phong dỗi dỗi hừ một tiếng: “Ta mà phải sợ mấy đứa chắc? Mau nhìn vào ống kính chụp ảnh đi!”
Cả người lớn lẫn bảy đứa trẻ ma đều nở nụ cười tươi rói, gương mặt ai nấy đều ánh lên vẻ hạnh phúc khi nhìn vào ống kính, mỗi đứa còn tạo một dáng riêng. Đoàn Đoàn nhấn nút chụp, cậu bé chụp liên tục rất nhiều tấm.
Chụp xong, Đoàn Đoàn trả lại điện thoại cho Vương Phong. Anh nhìn chúng nó, giọng buồn bã: “Đi đi.”
Tư Tư và các bạn nhìn Vương Phong lần cuối, sau đó dưới sự dẫn đường của hai vị quỷ sai, chúng đi qua cổng soát vé của con thuyền lớn, lần lượt bước lên thuyền.
Tạm biệt nhé, bố Vương.
Vương Phong khẽ lau giọt nước mắt nơi khóe mi, không dám nhìn con thuyền đang dần chìm vào cõi âm nữa. Anh sụt sịt mũi, quay trở lại phía Phó Vãn.
Khi Vương Phong đến gần, Tạ Khiêm bỗng nhìn anh chằm chằm, vẻ mặt vô cùng kinh ngạc: “Anh...”
Giữa âm khí dày đặc thế này, Tạ Khiêm vậy mà lại nhìn thấy quanh thân Vương Phong tỏa ra một vầng linh quang màu vàng kim nhàn nhạt.
Tạ Khiêm chắc chắn rằng vừa rồi quanh người Vương Phong chẳng có gì cả, anh ta chỉ là một người bình thường.
Vương Phong ngạc nhiên gãi đầu: “Tôi? Tôi làm sao vậy?”
Đây là... linh quang công đức!
Chỉ có người đại thiện mới có thể sở hữu linh quang công đức!
Nghe nói, định nghĩa “Đại Thiện” của Thiên Đạo vô cùng nghiêm ngặt, không chỉ xét đến “hành động thiện”, mà còn phải xem xét cả “tấm lòng”. Chỉ những người có tấm lòng thuần khiết và thiện lương, lại thật sự thực hiện những hành động đại thiện mới có cơ hội được linh quang công đức gia hộ.
Nếu không thì trong giới giải trí bây giờ, ngôi sao nào mà chẳng làm từ thiện. Dĩ nhiên trong số đó không thiếu những người thật sự có lòng tốt, nhưng cũng có một bộ phận không nhỏ xem việc làm công ích như một tấm ô che thân. Việc thiện thì chắc chắn là có làm, nhưng tấm lòng thật sự ra sao thì không ai biết được.
Linh quang công đức hộ thể, Tạ Khiêm chỉ từng nghe sư phụ kể chứ chưa bao giờ tận mắt thấy. Vậy mà bây giờ... anh ta đã thật sự được chứng kiến.
Vương Phong và bảy đứa trẻ ma này chỉ là bèo nước gặp nhau, cái c.h.ế.t của chúng lại càng không liên quan gì đến anh, nói cách khác, nhân quả của chúng không dính dáng đến Vương Phong.
Thế nhưng anh lại ra tay cứu giúp khi chúng gặp nguy, giúp chúng tìm lại hài cốt, và giờ đây còn tự mình tiễn chúng một đoạn đường.
Bất kể là tấm lòng hay hành động, tất cả đều đã được Thiên Đạo công nhận.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.