Một khi đã thành ma thì không thể rơi lệ, nhưng Đoàn Đoàn có thể cảm nhận được cảm xúc của chúng.
Giống như Thu Thu trông rất hung dữ đáng sợ, nhưng Đoàn Đoàn cảm nhận được Thu Thu là một đứa trẻ ngoan, sẽ không làm hại cậu, không giống những cô chú ma khác.
Vương Phong khẽ giật mình, tâm trạng anh phức tạp vô cùng, bàn tay cầm điện thoại vẫn chần chừ.
Triệu Côn Minh và những người khác đều im lặng quan sát, họ rất hiểu cho Vương Phong. Ngay cả khi anh từ chối nhận đơn cũng là điều hợp tình hợp lý, bởi suy cho cùng chuyện này vốn không liên quan gì đến anh.
Thời gian đếm ngược nhận đơn chỉ còn một phút, Vương Phong hỏi câu cuối cùng: “Bà chủ, tại sao tôi lại thấy nhiều hũ tro cốt trong nhà cô bé vậy? Tro cốt không phải nên được chôn cất sao?”
Triệu Dương và những người khác từng đọc tin tức, biết rằng bây giờ đất nghĩa trang không chỉ đắt đỏ mà thời hạn sử dụng cũng chỉ có 20 năm. Không ít người đã mua hẳn căn hộ nhỏ chỉ để chứa tro cốt, Vương Phong đoán mình cũng gặp phải trường hợp này.
Phó Vãn bấm tay tính toán một lát rồi nói: “Bố của cô bé đã bán căn hộ đó đi với cái giá rẻ mạt của một căn nhà bị ma ám, còn bán luôn cả hũ tro cốt của con gái mình.”
Một câu nói khiến tất cả mọi người có mặt đều sững sờ. Vương Phong giật b.ắ.n mình, bật phắt dậy, kinh hãi hét lên.
“Cái gì? Bán cả tro cốt? Bố ruột của con bé bán ư?”
Chuyện này thật sự khó mà tin nổi. Vợ tâm thần hành hạ con gái đến chết, còn người bố ruột thì lại đem bán cả tro cốt của con.
Thế giới này quả nhiên có đủ mọi chuyện kỳ quái, khiến người ta phải bàng hoàng.
Vương Phong nhớ lại cô bé ma kia, tuy đêm qua nó đã dọa anh sợ đến vãi cả ra quần, nhưng hình như nó không hề gây ra tổn thương thực sự nào cho anh. Ngay cả khi anh cho nó uống chai nước khoáng có vấn đề khiến nó đau đớn lăn lộn dưới đất, nó cũng không hề trả thù anh.
Vương Phong vốn là một thanh niên nhiệt huyết, m.á.u nóng trong người anh bỗng sôi trào, anh nhìn giao diện nhận đơn chỉ còn đếm ngược “5, 4, 3.”
Ngay trước khi con số nhảy về không, Vương Phong trong một phút bốc đồng đã nhấn nút nhận đơn.
Nhìn giao diện xác nhận đã nhận đơn, tim Vương Phong đập thình thịch như trống trận.
Triệu Dương đứng bên cạnh xem mà kinh ngạc, không kìm được giơ ngón tay cái lên: “Anh Vương, anh đúng là đấng nam nhi, ngầu thật đấy.” TruyenLau.com
Nếu đổi lại là cậu, Triệu Dương cũng không chắc mình có dám dấn thân vào vũng nước đục này hay không.
Đầu óc Vương Phong vẫn còn ong ong, anh gãi mái tóc không mấy sạch sẽ của mình, vội vàng hỏi Phó Vãn: “Bà chủ, vậy bây giờ tôi đến quán lấy đồ ăn rồi đi giao sao? Giao đến nơi thì tôi phải làm gì? Tôi có thể giao đồ ăn đến cửa rồi chạy luôn được không?”
Website TruyenLau.com
Phó Vãn ghé tai anh thì thầm vài câu. Vương Phong sợ đến mặt mày trắng bệch, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhựa mà hai chân run lẩy bẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mẹ kiếp! Bây giờ, bây giờ hối hận còn kịp không? Website TruyenLau.com
Vương Phong đột nhiên không dám đi nữa!
Phó Vãn nói thêm: “Nhận đơn rồi tức là anh đã đồng ý với yêu cầu của lũ ma. Nếu không hoàn thành, chúng nó có thể danh chính ngôn thuận bám lấy anh đấy.”
Đoàn Đoàn nhìn bộ mặt xanh trắng đan xen vì sợ hãi của Vương Phong, liền dùng giọng nói non nớt an ủi: “Chú Vương đừng sợ, tuy có vài con ma trông đáng sợ thật, nhưng không phải con nào cũng là người xấu đâu ạ. Chú nhìn quen rồi sẽ không sợ nữa đâu.”
Nước mắt Vương Phong chỉ chực rơi xuống, anh mếu máo: “Chú sợ, chú sợ thật mà.”
Hơn nữa, anh đâu có muốn nhìn ma cho quen!
Vương Phong chỉ muốn vả cho mình một cái vì cái đầu nóng nhất thời lúc nãy. Anh chỉ là một người giao cơm chứ có phải cảnh sát đâu, làm đấng cứu thế cái gì chứ?”
“Phó Vãn lên tiếng hỏi: “Có kính mắt không?”
Triệu Dương lập tức bật dậy khỏi ghế, sải mấy bước dài đến chiếc siêu xe màu xanh lam của mình, lấy ra một cặp kính râm rồi quay lại.
“Đầu bếp Phó, kính râm có được không ạ?”
Phó Vãn gật đầu rồi bảo Triệu Dương đi hái hai chiếc lá hòe tươi, khiến cho lão thái thái cây hòe đứng bên cạnh cứ rên la oai oái: “Ối ối đau quá, ngươi làm đau ta rồi, người ta bắt đền đấy!”
Triệu Dương run b.ắ.n cả người, chỉ sợ bị bà cô cây hòe này bám riết ăn vạ, đến lúc đó lại thành đôi bạn cùng khổ với Tiết Định Khôn, cùng nhau hầu hạ lão thái thái này.
Phó Vãn dùng lá hòe nhẹ nhàng quét qua hai bên tròng kính, lẩm nhẩm một câu pháp quyết rồi rót vào một tia linh lực. Xong xuôi, cô đưa kính râm cho Vương Phong: “Lát nữa đi giao cơm, nếu anh cảm thấy sợ thì cứ đeo vào.”
Mọi người tròn mắt kinh ngạc, ánh mắt ai nấy đều tràn ngập vẻ ngưỡng mộ.
Đây là pháp khí sao?
Là pháp khí do chính tay đầu bếp Phó làm!
Chẳng phải còn lợi hại hơn cả bùa bình an hay sao?
Vương Phong có chút do dự nhìn sang Triệu Dương. Kính râm của cậu ấm nhà giàu này chắc chắn không phải hàng rẻ tiền rồi.
Triệu Dương vỗ vai Vương Phong, hào sảng nói: “Không sao đâu anh Vương, coi như em tặng anh đó.”
Vẻ mặt Vương Phong lộ rõ sự cảm kích. Anh cẩn thận dùng hai tay nhận lấy cặp kính râm từ Phó Vãn, trân trọng cất vào túi áo ngực.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.