Thẩm Đoan đột ngột ngước mắt nhìn về phía Phó Vãn. Thực ra đạo thuật này hắn cũng biết.
Phó Vãn khựng lại một chút rồi nói: “Thôi, ra ghế sô pha.”
Thu Thu ôm con thỏ bông, lườm Nghiêm Hoa một cái rồi kéo Đoàn Đoàn đang ngáp ngắn ngáp dài về phòng ngủ, đóng sầm cửa lại.”
“Phó Vãn và Tạ Khiêm ngồi đối diện nhau trên ghế sô pha. Cô dễ dàng tiến vào nơi sâu trong thức hải của Tạ Khiêm, một nơi mà ngay cả chính cậu ta cũng chưa từng chạm tới được. Nó trong suốt và sạch sẽ đến không một chút tạp niệm.
Đúng là một hạt giống tốt hiếm có.
Ngoài ban công, Thẩm Đoan kéo một chiếc ghế ra ngồi xuống, đôi chân dài vắt chéo, ngả người ra sau khiến chiếc ghế bập bênh trên hai chân sau, ánh mắt hắn đăm đăm nhìn hai người họ, không rõ đang suy tính điều gì.
Tạ Khiêm từ từ mở mắt, vẫn còn đang chìm đắm trong những đạo thuật mà Phó Vãn vừa truyền thụ, miệng lẩm bẩm: “Thì ra là vậy, Đại Đạo Chí Giản, quả đúng là Đại Đạo Chí Giản!”
Thảo nào tiền bối Phó lại nói sẽ truyền đạo thuật cho cậu rồi bảo cậu đi giúp giáo sư Quách Lộ Thanh, hóa ra pháp thuật này trông thì vô cùng phức tạp nhưng thực chất lại đơn giản đến lạ thường. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tạ Khiêm vốn dĩ đã là một hạt giống tốt, chỉ là thiếu danh sư chỉ điểm, nay được Phó Vãn khai thông thì lập tức thấu hiểu.
Nghiêm Hoa đứng bên cạnh quan sát mà trong lòng ghen tị không nói nên lời.
TruyenLau
Đây có lẽ chính là đãi ngộ mà chỉ đệ tử chân truyền, đệ tử nội môn mới có được chăng?
TruyenLau.com
Cả đời ông ta cũng chỉ là một đệ tử ngoại môn của Thiên Cực Huyền Môn, đãi ngộ thế này có mơ cũng không dám nghĩ tới.
Nếu có một ngày ông ta cũng có thể trở thành đệ tử nội môn để hưởng thụ phúc lợi này, thì c.h.ế.t cũng cam lòng.
Nghiêm Hoa còn đang mải mê suy nghĩ, Tạ Khiêm đã đứng dậy, cúi đầu hành lễ với Phó Vãn, sau đó vác theo trang bị của mình cùng đôi mắt thâm quầng định ra cửa.
Nghiêm Hoa vội gọi giật lại: “Cậu không nghỉ ngơi chút nào mà đi luôn à?”
Tạ Khiêm nghiêm túc đáp: “Giúp giáo sư Quách Lộ Thanh đổi lại hình hài cuối cùng sớm được lúc nào hay lúc đó, con nghỉ ngơi ít một chút cũng không sao.”
Dứt lời, Tạ Khiêm rời khỏi căn hộ, bỏ lại Nghiêm Hoa và Thẩm Đoan đang ngơ ngác nhìn nhau.
Phó Vãn định vào phòng ngủ chính nghỉ ngơi thì Thẩm Đoan đứng dậy khỏi ghế, chất giọng từ tính, trầm ấm của hắn vang lên: “Đại nhân, tôi ở đâu?”
Nghiêm Hoa không dám hó hé nhưng trong lòng thì đang gào thét. Người chồng ma này chẳng phải cô ấy vừa mới tốn công cứu về sao? Không cho ngủ chung một phòng để hầu hạ à?
“Anh không cần ngủ,” Phó Vãn chỉ vào mấy túi lớn túi nhỏ trên mặt đất, “Anh xuống Âm Phủ đưa ít đồ cho bố mẹ tôi.”
Thẩm Đoan: “... Thưa Đại nhân, tôi chỉ là một hồn ma, làm sao mà xuống Âm Phủ được?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phó Vãn nhướng mày: “Anh có đi được hay không, tự tôi biết.”
Vừa rồi Hắc Bạch Vô Thường còn đang bận thi hành công vụ, chuyện con gái gửi đồ cho gia đình thế này là việc tư, không thể nhờ vả được, đành phải tự mình tìm người đi giao thôi.
Vị “chồng ma” trước mắt này không tồi, rất thích hợp cho việc này.
Tuy tạm thời chưa đoán ra thân phận của hắn, nhưng Hắc Bạch Vô Thường chắc chắn sẽ không mắt mù đến mức bỏ sót một oan hồn như hắn.
Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, cuối cùng, Thẩm Đoan là người cụp xuống hàng mi dài và đen như lông quạ. Hắn khẽ cười vài tiếng, ống tay áo choàng đen rộng thùng thình lười biếng phất nhẹ một cái, toàn bộ những món đồ thượng vàng hạ cám mà Phó Vãn mua ở Chợ Quỷ đều được thu vào trong, rồi cả người hắn hóa thành một làn khói đen và tan biến.
Xem ra mạng lưới kết nối giữa cõi Âm và cõi Quỷ vẫn chưa đủ, có lẽ phải phát triển thêm cả dịch vụ chuyển phát nhanh mới được.
Nghiêm Hoa hoàn toàn hoang mang. Đồ đệ thì ra ngoài làm việc, người chồng ma kia thì xuống Âm Phủ, vậy còn ông ta thì sao?
Phó Vãn chỉ ném lại một câu “Ông cứ tự nhiên” rồi vào phòng ngủ nghỉ ngơi.
Nghiêm Hoa đi đi lại lại trong phòng khách, thỉnh thoảng lại quay sang trêu chọc con ác quỷ mà ông ta đang nuôi trong người.
“Quỷ gia, ngài nói gì đi chứ! Ngài c.h.ế.t rồi à? Hay là hồn bay phách lạc rồi?”
“Quỷ gia, ngài không lên tiếng là sau này tôi không thèm thắp hương cho nữa đâu, đói c.h.ế.t mặc xác ngài đấy.”
“Thật sự không có động tĩnh gì à? Đừng thế chứ Quỷ gia, ngài hèn thế? Trước đây chẳng phải ngài bá đạo lắm sao, còn đòi hủy thiên diệt địa cơ mà?”
...
Từ sâu trong cơ thể ông ta cuối cùng cũng vang lên một tiếng gầm gừ giận dữ nén đến cực điểm: “Mẹ kiếp, mày câm cái mõm lại cho lão tử! Nếu không có ngày Quỷ gia sẽ ăn tươi nuốt sống mày!”
Nghiêm Hoa khoái chí, vui đến mức bộ râu hoa râm bên mép cứ run lên bần bật.
Con ác quỷ này cũng không ngờ có ngày hôm nay nhỉ? Hê hê hê.
...
Ngoài cửa sổ, phía chân trời đã ửng lên sắc đỏ cam như lòng đỏ trứng, báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu. Bầu trời vẫn còn mang một màu xanh thẫm.
Tại ký túc xá công nhân của nhà máy gỗ nhà họ Tôn, Ngô Quân với chức vụ giám đốc được phân cho một căn hộ ba phòng.
Trong phòng ngủ chính, tiếng khóc sợ hãi, u uất của một cô gái vang lên.
“Trời sắp sáng rồi, đừng... đừng hành hạ chúng tôi nữa!”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.