Còn về phần Tam Hoa… Mẹ kiếp, hắn vẫn còn là trai tân á? Chẳng phải ngày nào hắn cũng c.h.é.m gió là đã ngủ với bao nhiêu đứa con gái rồi sao?
“Tiểu Bạch, Đại Quất, Tam Hoa, Bò Sữa… Đây chẳng phải là tên của mấy con mèo sao?” Bưu ca run run khóe miệng.
Bưu ca học theo mấy bộ anime, nhuộm một mái tóc bạch kim cho ra vẻ dân chơi, nên gọi là Tiểu Bạch cũng đúng.
Đại Quất thì quá hợp với mái tóc vàng hoe của hắn.
Mèo bò sữa thì có màu đen trắng. Đại Tráng trước đây từng nhuộm tóc trắng, nhưng gần đây tóc thật đã mọc dài ra, lại còn phai màu, đúng là trông đen trắng xen kẽ y như một con mèo bò sữa.
Chỉ là… Tam Hoa là có ý gì?
Tóc A Phi đen tuyền, làm gì có ba màu?
Tên tóc vàng có vẻ hiểu biết nhất trong đám liếc nhìn A Phi đang đỏ bừng mặt, lí nhí nói: “Cái đó… nghe nói mèo tam thể đực không có khả năng sinh sản.”
Mấy người còn lại đồng loạt nhìn xuống dưới háng A Phi, ánh mắt đầy ẩn ý.
A Phi như bị sỉ nhục tột độ, hắn vừa xấu hổ vừa tức giận gào lên: “Nói bậy! Tao có thể đẻ… à không, tao ngủ với gái nhiều như lông trâu! Tao… Tao… Tao về trước đây!”
Nói rồi A Phi co cẳng chạy biến vào con hẻm nhỏ, không hề quay đầu lại. Những người còn lại quay sang nhìn Phó Vãn. Bà chủ này đang ôm đứa con đang ngủ say trong lòng, dáng vẻ tĩnh lặng dịu dàng, nhưng lại khiến trong lòng bọn họ dấy lên một hồi trống dồn dập.
Chỗ này quỷ dị quá.
Chạy mau!
Bưu ca dẫn hai tên còn lại, co cẳng bỏ chạy.
Chỉ có Đại Tráng là không nhịn được mà sờ bụng mình, lẽ nào mình sắp phải đi gặp Diêm Vương thật sao?
Chu Kiều Kiều thấy bọn họ chạy còn nhanh hơn thỏ, vì ở xa nên không nghe được họ nói gì, cô ta lập tức hạ cửa kính xe xuống, tức đến hộc m.á.u mà hét lên: “Chạy cái gì mà chạy? Quay lại! Mau quay lại đây!”
Nhưng đám người này có thể không có bản lĩnh gì khác, chứ tốc độ chạy trốn thì đúng là khiến người ta phải trầm trồ, chớp mắt đã không thấy bóng dáng đâu.
Tà ma thật.
Chu Kiều Kiều thầm mắng đám người này đúng là một lũ vô dụng, cô ta đột nhiên quay đầu lại. TruyenLau
Xuyên qua lớp kính chắn gió, Chu Kiều Kiều bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của Phó Vãn. Không hiểu sao trong lòng cô ta bỗng hoảng hốt, vội vàng cúi đầu xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phó Vãn bế Đoàn Đoàn đang ngủ say lên, dùng chân khều khều bà lão vẫn còn đang lăn lộn dưới đất, giọng nhàn nhạt: “Giúp tôi đẩy xe về nhà.”
Cây hòe tinh vốn không thể rời xa bản thể của mình, nhưng có Phó Vãn ở đây thì lại là chuyện khác.
Bà lão còng lưng không dám hó hé gì, vội vàng bò dậy dọn dẹp bàn ghế, rồi dùng đôi tay già nua đẩy chiếc xe đi về phía trước. TruyenLau.com
“Đại sư, đại sư.”
Phó Vãn nhẹ nhàng vỗ lưng Đoàn Đoàn: “Gọi là đầu bếp.”
“Ánh mắt bà lão lóe lên tia sáng sắc sảo, hoàn toàn không hợp với gương mặt già nua. “Đầu bếp ơi, cô có thể làm tôi trở nên xinh đẹp hơn không?”
Phó Vãn đáp gọn: “Được chứ.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Yêu tinh tu luyện quả thật có thể giữ cho dung mạo luôn ở thời kỳ sung sức nhất. Chỉ tiếc là cây hòe tinh già này đơn thuần chỉ có âm khí chứ không biết pháp môn tu luyện, nên đành mang hình dáng của một bà lão đúng với trăm năm tuổi đời của mình.
Mắt bà ta sáng rực lên: “Đầu bếp, cô dạy tôi được không? Nếu tôi biến thành thiếu nữ đôi mươi, chẳng phải sẽ hút hồn cậu Tiết sao?”
Phó Vãn vừa đi vào khu dân cư vừa đáp: “Để xem tâm trạng của tôi đã.”
Nghe có cơ hội, cây hòe tinh lập tức mừng rỡ, vội đẩy chiếc xe nhỏ vào một khoảng đất trống rồi đỗ lại, sau đó răm rắp nghe lời Phó Vãn quay về phía lùm cây. Ngay khoảnh khắc Phó Vãn định lên lầu về nhà, một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía sau.
“Cô Phó, muộn thế này mới dọn hàng về à?”
Phó Vãn quay đầu lại, nhận ra đó là chủ nhà Dương Chấn Vinh. Gương mặt ngăm đen của anh ta ửng hồng, trên người thoang thoảng mùi rượu, xem ra vừa mới nhậu ở vườn hoa trong khu.
Phó Vãn gật đầu, cùng Dương Chấn Vinh đi lên lầu. Dương Chấn Vinh xoa xoa mặt, định đưa tay bế giúp đứa bé nhưng bị cô khéo léo từ chối.
Anh ta thở dài một hơi đầy ngưỡng mộ: “Giá mà mẹ của Đóa Đóa cũng yêu con được như cô thì tốt biết mấy.”
Thấy Phó Vãn nhíu mày, Dương Chấn Vinh nói tiếp: “Dạo này tôi bận quá, lò mổ lại hẹn tôi đi xem lợn hơi, mà con bé Đóa Đóa thì được nghỉ học. Tôi định nhờ mẹ nó đón về chăm mấy hôm, nhưng cô ấy lại bảo bận hẹn hò với bạn trai, không muốn.”
Dương Chấn Vinh bất đắc dĩ, đành phải mang con gái theo mỗi khi ra chợ bán thịt.
Phó Vãn nhắc nhở: “Anh Dương, nhớ lời tôi nói trước đây nhé.”
Nói xong, cô liền ôm Đoàn Đoàn vào căn hộ cho thuê.
Dương Chấn Vinh uống say nên đầu óc có chút mụ mị. Anh ta cố nhớ lại xem Phó Vãn đã nói gì, hình như là đừng cho Đóa Đóa chơi với con thỏ, hay là cái vòng tay kia ba ngày không được tháo ra nhỉ?
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.