Tư Tư cười một cách man rợ rồi xông lên, bắt chước hành động của Vương Phong lúc nãy, điên cuồng đá vào đôi chân của Quỷ Mẫu.
Quỷ Mẫu đau đến mức lăn lộn dưới đất, nhưng rồi lại vội vàng bò dậy, chạy thục mạng vào sâu trong công viên.
Phó Vãn chỉ là một Huyền Tu, cho dù có thể dựng nên một Quỷ Vực thì cũng tuyệt đối không chống đỡ được bao lâu. Chỉ cần đợi đến bình minh, Quỷ Vực sẽ tự vỡ. Âm hồn cực kỳ sợ ánh nắng, trời sáng là mụ sẽ được cứu!
Giờ phút này, ý chí sinh tồn của Quỷ Mẫu dâng lên mãnh liệt.
Từng đứa trẻ quỷ đứng bất động, đăm đăm nhìn theo hướng Quỷ Mẫu vừa chạy đi. Trong số chúng, không ít đứa bị mụ bắt về khiến không thể đầu thai, có đứa bị ép buộc làm điều ác, còn có đứa suýt bị luyện thành hồng y lệ quỷ.”
“Bọn chúng cười phá lên, rảo bước tiến vào công viên giải trí.
Cách đó vài trăm mét, một nhóm bạn trẻ đeo trên lưng trang bị dã ngoại đang dõi mắt nhìn vào bên trong.
“Vũ Phỉ, chúng ta thật sự muốn vào công viên giải trí này thám hiểm à?”
Lưu Vũ Phỉ trong lòng cũng thấp thỏm chẳng yên, nhưng vẫn nói cứng: “Đã đến đây rồi thì vào thôi. Giờ không chơi, đợi lên cấp ba rồi thì lấy đâu ra thời gian nữa, lúc đấy học hành nghiêm khắc lắm.”
Một cậu bạn đứng bên cạnh liền xuýt xoa khen: “Vẫn là Vũ Phỉ nhà ta bạo gan nhất, chẳng trách được, có cậu là cảnh sát cơ mà.” Website TruyenLau.com
Nhóm bốn năm người cả nam lẫn nữ bắt đầu tiến lại gần công viên giải trí bỏ hoang.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khi họ vừa bước chân vào, cả đám kinh ngạc phát hiện công viên giải trí bỏ hoang này trông như thể vừa mới khai trương. Mọi thiết bị đều đang vận hành, ánh đèn neon bảy sắc tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng, mê hoặc.
Chỉ có điều, những tiếng hét thất thanh của phụ nữ liên tục vọng ra khiến cả đám phải rợn tóc gáy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đây… là tình huống quái gì thế này?
Chiếc búa khổng lồ lắc qua lắc lại, Quỷ Mẫu bị một đám ma nhí túm chặt treo lơ lửng trên đó. Một bên là tiếng cười giả lả khanh khách, một bên là tiếng thét kinh hoàng của Quỷ Mẫu.
Lũ ma nhí dường như không thầy dạy cũng tự biết cách chơi, chúng nó có đủ loại trò chơi kỳ quái.
Quỷ Mẫu sợ hãi chạy trối c.h.ế.t đến công viên nước. Ngay lập tức, con tàu lượn trên mặt nước từ điểm cao nhất bỗng lao vút xuống với tốc độ chóng mặt. Tiếng cười thích thú của lũ quỷ con hòa cùng những lớp sóng m.á.u loãng do con tàu tạo ra.
Quỷ Mẫu vẫn đang chạy, bà ta vẫn đang cố gắng trốn thoát.
Phía sau lưng bỗng vang lên một giọng nói trẻ con, vừa non nớt vừa âm u: “Mẹ quỷ ơi, mẹ cũng giống mẹ con, chơi phi tiêu với con được không? Con là một đứa bé ngoan, tuyệt đối không gian lận đâu nha, con sẽ đứng cách năm mươi mét để ném.”
Trong cơn hoảng loạn, Quỷ Mẫu bị cậu bé ma lôi tuột đến chỗ tấm bia phi tiêu và bị bắt đứng thay cho tấm bia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà ta không ngừng tự an ủi mình, không sao đâu, nếu nó không gian lận thì với khoảng cách năm mươi mét, một đứa quỷ con chưa chắc đã ném trúng người mình.
Ngay sau đó, cậu bé ma liền rút phắt đầu mình ra, treo tít lên cái cây cách đó năm mươi mét để nhìn chằm chằm vào tấm bia, trong khi cái thân hình nhỏ bé không đầu của nó từng bước, từng bước một tiến lại gần.
Từ năm mươi mét, khoảng cách cứ thế rút ngắn dần cho đến khi chỉ còn một mét!
Cái đầu treo trên cây cách đó năm mươi mét khúc khích cười: “Nè, con đâu có gian lận, con vẫn đang nhìn mẹ từ khoảng cách năm mươi mét mà.”
Bàn tay non nớt nắm lấy chiếc phi tiêu đẫm âm khí, ném thẳng vào người bà ta. Trong nháy mắt, m.á.u tươi b.ắ.n tung tóe thành từng tia.
“A!”
Quỷ Mẫu đau đớn hét lên, lồm cồm bò dậy bỏ chạy.
“Bắt được mẹ rồi nhé, mẹ quỷ!” Quỷ Mẫu mới chạy được một đoạn, Tư Tư và mấy đứa bạn đã ùa tới, vây bà ta lại như gọng kìm.
Tư Tư xúi giục Trương Ngạn Khánh tấn công trước.
Trương Ngạn Khánh bĩu môi: “Sao, bây giờ mấy người không chê tôi thối nữa à?” Mọi khi gặp nó, đứa nào đứa nấy đều che mũi vì mùi phân hôi thối!
Quỷ Mẫu kinh hãi nhìn đám ma nhí: “Các ngươi muốn làm gì?”
Những đứa quỷ con mà trước đây bà ta chẳng thèm liếc mắt tới, cho rằng chúng yếu ớt vô cùng, giờ đây lại trở thành đối tượng khiến bà ta sợ đến tột độ.
Trương Ngạn Khánh móc từ trong túi ra một nắm phân rồi ném thẳng vào Quỷ Mẫu. Cái túi của nó dường như là một cái hố không đáy, cứ móc mãi, ném mãi không hết.
Tư Tư và mấy đứa quỷ con khác đứng bên cạnh cười ha hả, còn không ngừng vỗ tay tán thưởng.
“Khánh Khánh giỏi quá, Khánh Khánh cừ thật!”
Quỷ Mẫu gần như sắp biến thành một người phân!
“A!”
Lại một tiếng thét thảm thiết nữa của Quỷ Mẫu vang lên.
Đám quỷ con chơi đến phát điên. Chơi mệt rồi, chúng nó liền chạy đến quầy nước ép, vui vẻ bưng lên một ly nước nho rồi sung sướng uống cạn.
Ngon quá!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.