Một cô bé mới học lớp mười mà gặp phải biến cố lớn như vậy, thật sự có chút hoang mang, luống cuống, chỉ có thể tìm đến vợ chồng Triệu Côn Minh để nhờ giúp đỡ.
Hai vợ chồng họ Triệu căm hận Trần thiên sư này đến ngứa cả răng. Chuyện hồn trận trong nhà họ chắc chắn không thoát khỏi liên quan đến gã Trần thiên sư này. Chỉ tiếc là bình thường họ không tìm hiểu nhiều về vị thiên sư này, chỉ biết vợ chồng Đàm Kính Nghiệp mỗi năm đều tốn không ít tiền để cung phụng hắn ta.”
“Hai vợ chồng chẳng buồn để tâm đến Triệu Dương, vội vã cầm điện thoại chạy ra ngoài.
Triệu Dương quay về phòng, đưa tay xoa mặt, hít một hơi thật sâu rồi chủ động gọi cho Phó Hiên.
“Phó Hiên”: Triệu Dương, cả nhà cậu có ở đó không? Tôi muốn gọi video.
“Triệu Dương”: ?
Đúng là bị điên mà!
Nước Phật tuy chậm hơn trong nước một múi giờ, nhưng giờ này cũng đã muộn lắm rồi.
Phó Hiên và Triệu Dương tuy quen biết nhau, nhưng thực chất chỉ là mối quan hệ xã giao, chẳng thân thiết gì cho cam. Ít nhất thì cũng chưa đến mức nửa đêm nửa hôm gọi video cho nhau để tán gẫu.
Video của Triệu Dương gọi tới, Phó Hiên thầm nghĩ anh chàng này đúng là có vấn đề, nhưng rồi cũng nhấn nút nghe.
Đúng lúc này, cả nhà họ Phó đang quây quần trên ghế sô pha, chẳng biết đang rôm rả chuyện gì.
Qua màn hình điện thoại, Triệu Dương nhìn thấy nội thất trong nhà được trang hoàng lộng lẫy theo phong cách đậm chất dị vực, với những gam màu sặc sỡ và vô số chi tiết mang hơi hướm Phật giáo. Nhưng thứ khiến cậu khó chịu nhất chính là bức tượng đầu Phật khổng lồ treo ở phía sau họ.
Triệu Dương để ý thấy trên cổ mỗi người trong số họ đều đeo một tấm thẻ bài Phật.
Triệu Dương thầm cạn lời.
Phó Đại Thành lên tiếng trước: “Là Triệu Dương phải không? Chào buổi tối.”
Sau vài câu chào hỏi đầy ngượng ngập, Phó Hiên đi thẳng vào vấn đề: “Triệu Dương, cậu gọi giờ này có chuyện gì không?”
Triệu Dương cười khan một tiếng, đáp: “Cháu thay mặt một người nhắn lại với chú Phó một câu ạ.”
Phó Đại Thành ngớ người. Chuyện quái gì thế này?
Triệu Dương hắng giọng, cam chịu số phận nhắm nghiền mắt lại, rồi cất cao giọng đọc nguyên văn lời nhắn: “Phó Đại Thành, tao cho mày mười ngày để mang những thứ thuộc về tao trả lại đây. Nếu không...”
Website TruyenLau.com
“...tao sẽ đích thân mang một cỗ quan tài đến tặng mày.”
“Bắt đầu đếm ngược. Mười.”
Cả nhà họ Phó ai nấy đều sững sờ, còn Phó Đại Thành thì tức đến tím cả mặt!
“Láo xược! Triệu Dương, cậu đang nói năng bậy bạ gì thế hả! Cậu nghĩ tôi sẽ sợ nhà họ Triệu các cậu chắc?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Đọc truyện tại TruyenLau.com
Một cô gái trẻ hoảng hốt, dường như linh cảm được điều gì đó khủng khiếp, vội gặng hỏi: “Ai đã nhờ cậu nhắn lại những lời này?”
“Phó Vãn.”
Hai chữ này như một tia sét giáng thẳng xuống đầu họ. Ngay giây tiếp theo, cuộc gọi video đột ngột bị ngắt.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cả đại sảnh vốn đậm hơi thở văn hóa Phật giáo Đông Nam Á bỗng chốc im phăng phắc như tờ.
Lại có thể là... Phó Vãn.
“Phó Vãn... đã về rồi sao? Con bé... con bé không phải đã mất tích rồi à? Lẽ ra nó phải c.h.ế.t từ lâu lắm rồi chứ!”
Năm năm qua, vợ chồng Phó Đại Trung đã lật tung cả Ninh Thành để tìm kiếm cô con gái mất tích này, thậm chí không ngại đắc tội với nhà họ Thẩm - gia tộc giàu có bậc nhất nơi đây, nhưng Phó Vãn vẫn bặt vô âm tín.
Ai cũng đinh ninh rằng Phó Vãn chắc chắn đã chết, bỏ mạng ở một xó xỉnh nào đó không ai hay biết.
Nhánh của Phó Đại Trung, ngoài Đoàn Đoàn ra thì coi như đã tuyệt tự.
Vậy mà bây giờ, cô ta lại âm thầm quay về như thế này ư?
Nỗi sợ hãi không thể kiềm chế dâng lên trong đáy mắt mỗi người.
Phó Đại Thành nhớ như in, chính tay ông ta đã ném Đoàn Đoàn đang gào khóc van xin vào cô nhi viện Thiên Thần Nhỏ.
Phó Đại Thành thấy sống lưng lạnh toát, ông ta nghiến răng ken két: “Để tao chống mắt lên xem con nhãi lừa đảo c.h.ế.t tiệt kia làm thế nào để tặng tao một cỗ quan tài!”
Bà Tiết ở lại bệnh viện chăm sóc con trai, còn ông Tiết ở nhà cũng có một đêm chập chờn không yên giấc. Ông liên tục tỉnh giấc để kiểm tra hình nhân giấy nhỏ được bọc trong mảnh vải đen, thấy mọi thứ vẫn ổn mới dám thiếp đi trở lại.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy cho đến tận hừng đông.
Vừa vệ sinh cá nhân xong, ông Tiết vội gọi điện xin nghỉ phép rồi phóng xe như bay đến bệnh viện.
Tiết Định Khôn vẫn như cũ, nằm im lìm trên chiếc giường bệnh lạnh lẽo, không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy sẽ tỉnh lại.
Hình nhân giấy nhỏ này rốt cuộc có linh nghiệm hay không, trong lòng ông Tiết cũng vô cùng thấp thỏm.
Ông Tiết kể lại cho vợ nghe toàn bộ chuyện xảy ra ở quán ăn vặt của Phó Vãn tối qua. “Tóm lại là, ba giờ chiều nay, thằng Định Khôn nhà chúng ta hẳn là sẽ tỉnh lại.”
Bà Tiết vốn không nghi ngờ chồng mình bịa chuyện quan trọng như vậy, nhưng vẫn bán tín bán nghi hỏi lại: “Ông nói người đó là một cô gái trẻ dắt theo một đứa bé à?”
Ông Tiết nhớ lại một lát rồi gật đầu: “Đúng vậy, trông cô ấy rất trẻ, chắc chỉ tầm hai mươi mấy, tuyệt đối không quá 25 tuổi đâu.”
Bà Tiết càng thêm hoài nghi: “Thế... thế thì trẻ quá rồi.”
Hình tượng này khác một trời một vực so với các đại sư huyền học trong tưởng tượng của bà. Trên phim ảnh, có đạo sĩ nào mà không ngoài bốn mươi, dáng vẻ tiên phong đạo cốt, râu tóc bạc phơ đâu chứ.
Ông Tiết lại không cho là vậy: “Người ta có bản lĩnh thật sự thì tuổi tác quan trọng gì?”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.