Đàm Nguyệt Nhi biết những lời này của Lý Mỹ Phượng hoàn toàn xuất phát từ tấm lòng chân thật, dẫu sao việc cô được sinh ra cũng có muôn vàn mối liên hệ với ba mẹ nuôi.
Cô bé siết chặt đôi đũa, nhìn mọi người trên bàn rồi cất tiếng: “Tối qua cháu đã suy nghĩ cả đêm.”
“Cháu quyết định, sau khi lo liệu xong tang sự cho ba, đưa mẹ vào bệnh viện tâm thần để chữa trị, cháu muốn đi du học.”
Đàm Kính Nghiệp và Trần Lệ vốn làm chuyện trái với lương tâm nên luôn sợ mình sẽ c.h.ế.t bất đắc kỳ tử, vì vậy đã sớm lập di chúc, để lại toàn bộ tài sản cho cô con gái duy nhất là Đàm Nguyệt Nhi.
Kế hoạch của họ là một khi sinh được con trai, họ có thể sửa đổi di chúc bất cứ lúc nào, chuyển hết tài sản cho thằng bé.
Đàm Nguyệt Nhi biết, theo dự tính ban đầu của hai vợ chồng, sau tiệc đầy tháng của Thiên Bảo, họ sẽ đi sửa đổi di chúc. Nào ngờ, tai hoạ lại ập đến đột ngột như vậy.
Thế nên, Đàm Nguyệt Nhi bây giờ đang sở hữu một khối tài sản khổng lồ.
Triệu Dương cảm thấy vừa nực cười vừa hoang đường.
Đàm Kính Nghiệp và Trần Lệ trọng nam khinh nữ đến thế, lúc nào cũng nghĩ nhà mình có ngai vàng cần con trai kế vị, cuối cùng tất cả gia sản lại thuộc về một mình Đàm Nguyệt Nhi.
Phó Vãn đặt chiếc thìa sứ xuống, lấy giấy ăn nhẹ nhàng lau môi, nói: “Đi về hướng Bắc, mọi chuyện sẽ thuận lợi. Nhớ kỹ, đừng lụy tình.”
Đàm Nguyệt Nhi sững sờ, nhưng ngay lập tức hiểu ra Phó Vãn đang chỉ điểm cho mình.
“Cảm ơn cô Phó, cháu hiểu rồi ạ!”
Lòng Lý Mỹ Phượng thắt lại vì xót xa cho cô con gái nuôi chỉ sau một đêm đã buộc phải trưởng thành. Bà vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô bé: “Con cứ yên tâm đi du học, có khó khăn gì nhất định phải nói cho ba mẹ biết.”
“Nhà mình sẽ mãi mãi có một chỗ cho con.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đàm Nguyệt Nhi mắt hoe đỏ, gật đầu.
Tiết Quốc Thịnh và Tề Tú Lan nhìn cảnh gia đình họ Triệu mà thầm ngưỡng mộ. Chuyện Lục tử hồn trận đã được giải quyết, nhà họ sau này chắc chắn sẽ còn thêm người, giờ lại có thêm Đàm Nguyệt Nhi cũng coi như nửa người thân, cả gia đình thật hạnh phúc biết bao.
Còn Định Khôn nhà họ thì sao?
Website TruyenLau.com
Vẫn đang nằm trong bệnh viện.
Tề Tú Lan cũng lo cho con trai đến mức đêm qua chẳng ngủ được, còn lén ra vườn nho xem trộm.
Ai dè thằng con trời đánh ấy lại cuộn mình trong pháp giới, ngủ say như chết. Website TruyenLau.com
Hóa ra linh hồn cũng cần phải ngủ à?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai vợ chồng đang tủi thân thì thấy Phó Vãn đẩy ghế đứng dậy.
Cô nói: “Đến vườn nho.”
Tiết Quốc Thịnh và Tề Tú Lan nghe vậy thì mừng quýnh, bỏ cả bữa sáng đang ăn dở, vội vàng chạy theo bước chân của Phó Vãn.
Tiết Định Khôn là bạn thân của Triệu Dương nên anh cũng muốn đi xem sao.
Triệu Côn Minh không phản đối, họ vẫn còn nhiều việc hậu sự cần giải quyết. Ông nói: “Con đi đi, hôm nay ba và chị dâu con sẽ đưa mấy cái túi đựng xác đi hỏa táng.”
Sau đó còn phải xử lý chiếc xe đưa hồn và cả vườn nho trĩu quả kia nữa.
Cả nhóm đi về phía vườn nho, từ xa đã thấy một bóng người mờ ảo nằm dang tay dang chân thành hình chữ X trên bãi cỏ trong pháp giới, ánh nắng ban mai chiếu lên người cậu ta trông cứ như đang tắm nắng vậy.
Cái dáng vẻ hưởng thụ đó khiến ai nhìn cũng phải cạn lời.
Không biết trong pháp giới ấy thoải mái đến mức nào mà Triệu Dương thậm chí có chút ghen tị với Tiết Định Khôn.
Làm ma mà sướng thế này, thằng bạn chí cốt của anh chắc là số một rồi.
Đoàn Đoàn khẽ gọi một tiếng: “Dậy đi nào.”
“Gì thế?” Tiết Định Khôn ngáp một cái rồi ngồi dậy khỏi bãi cỏ. Đêm qua cậu ta ngủ một giấc ngon lành, là đêm thoải mái nhất trong suốt thời gian qua.
Nhìn bộ dạng phơi phới của con trai, vợ chồng ông Tiết Quốc Thịnh chỉ biết nhìn nhau.
Hóa ra cả đêm qua chỉ có hai ông bà già này mất ngủ thôi à?
Phó Vãn khẽ giơ tay phải lên, chiếc vòng tóc màu đen tự động bay ra, tháo tung mái tóc mềm mại. Những sợi tóc đen óng tựa như có sự sống, nhẹ nhàng quấn lấy cổ tay linh hồn của Tiết Định Khôn.
Sợi tóc đen tuyền như mực kéo dài vô tận, đầu còn lại thì dịu dàng đáp xuống lòng bàn tay cô.
Phó Vãn đưa sợi tóc cho Đoàn Đoàn: “Cầm lấy.”
Đoàn Đoàn ngoan ngoãn gật đầu, nắm chặt lấy sợi tóc đen mảnh, hoàn thành nhiệm vụ Phó Vãn giao.”
“Triệu Dương không nhịn được buột miệng: “Cứ như dắt chó đi dạo.”
Tiết Định Khôn.
Thằng ranh con này, cứ đợi đấy, nó mà tỉnh lại thì biết tay ông!
“Đi thôi,” Phó Vãn buông một câu gọn lỏn.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.