Vương Phong húp cạn tô nước lèo ừng ực như để lấy can đảm, rồi chuyển cho Phó Vãn 518 tệ qua WeChat. Xong xuôi, anh hùng dũng như một người lính sắp ra trận, bước tới chiếc xe máy điện giao hàng, gạt chân chống rồi dứt khoát leo lên.
Anh vặn mạnh tay ga, chiếc xe phóng vút đi, chỉ để lại một vệt mờ trên con đường lớn.
Đoàn Đoàn chớp chớp mắt, kinh ngạc kêu lên: “Mẹ ơi, con quỷ ở chỗ nắp cống biến mất rồi!”
Phó Vãn gật đầu: “Ừ, nó bám theo rồi.”
...
Trời đã về khuya, những người trung niên như ông Tiết Quốc Thịnh đã bắt đầu thấm mệt.
Sau khi Vương Phong rời đi, cơn buồn ngủ của họ liền ập tới, ai nấy đều gà gật không trụ nổi nữa.
Riêng Triệu Dương và Đàm Nguyệt Nhi thì vẫn còn tỉnh táo, Triệu Dương lên tiếng hỏi: “Đầu bếp Phó, khi nào chị dọn hàng vậy? Hay để chúng tôi đưa chị về?”
Phó Vãn lắc đầu: “Tôi còn khách, mọi người về trước đi.”
Ông Triệu Côn Minh định nhắc nhở rằng đêm hôm để mẹ con cô ở lại một mình rất nguy hiểm, nhưng nghĩ đến bản lĩnh quỷ thần khó lường của Phó Vãn, ông lại nuốt lời vào trong.
Họ chào tạm biệt Phó Vãn rồi lần lượt lên những chiếc siêu xe đậu ven đường.
Lão thái thái cây hòe lảo đảo chạy tới bên cửa sổ xe của ông Tiết Quốc Thịnh và bà Tề Tú Lan, gào lên: “Bố mẹ chồng ơi, hai người phải bảo thằng nhóc Tiết chăm sóc con cho tốt vào! Phải biết kính già yêu trẻ chứ!”
Lão thái thái cây hòe còn chưa nói dứt lời, ông Tiết Quốc Thịnh đã bừng tỉnh, nhấn mạnh chân ga phóng xe đi mất, phả thẳng vào mặt bà ta một làn khói xe đen kịt.
Đêm đã khuya, đường phố vắng lặng, chỉ có mấy con thiêu thân lượn lờ quanh ánh đèn đường vàng vọt, hầu như không còn thấy bóng người qua lại.
Phó Vãn thấy Đoàn Đoàn đang lấy tay dụi mắt, bèn dịu dàng hỏi: “Buồn ngủ rồi à con?”
Đoàn Đoàn hơi ngượng ngùng gật đầu.
Phó Vãn ngồi xuống ghế, dang tay ra với Đoàn Đoàn. Cậu bé liền đỏ mặt, ngoan ngoãn sà vào lòng mẹ.
Cô để Đoàn Đoàn ngồi lên đùi mình, vòng tay ôm lấy cậu bé.
“Lần sau nếu buồn ngủ thì cứ ở nhà ngủ nhé.”
Website TruyenLau.com
Đoàn Đoàn giật mình tỉnh cả ngủ, vội nắm lấy tay áo mẹ, lo lắng nói: “Con muốn làm việc cùng mẹ cơ.”
Phó Vãn khẽ “ừ” một tiếng, bàn tay trắng nõn nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng nhỏ của con trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngửi mùi hương dịu nhẹ trên người mẹ, cơn buồn ngủ của Đoàn Đoàn lại ập đến. Cậu bé níu lấy vạt áo cô, miệng lí nhí thầm thì: “Mẹ ơi, sau này Đoàn Đoàn cũng sẽ nấu cơm cho mẹ, Đoàn Đoàn muốn ăn cơm cùng mẹ...”
Phó Vãn khẽ rũ mắt trầm tư. Bữa cơm gia đình quả thật là một cách vô cùng quan trọng để kết nối tình cảm.
Website TruyenLau.com
Trước kia, điều cô mong chờ nhất chính là cả nhà cùng quây quần bên mâm cơm, vừa ăn vừa kể những câu chuyện thú vị ở trường, ở nhà. Bàn ăn nhà họ khi ấy lúc nào cũng rộn rã tiếng cười.
Bố ruột của Đoàn Đoàn mất rồi cũng không sao, cô vẫn có thể cùng con trai bầu bạn bên mâm cơm.
“Hệ thống” hiện ra: “Ký chủ, nhiệm vụ đã hoàn thành. Chúc mừng ngài nhận được công thức Cơm Chiên.”
Phó Vãn đáp: “Ồ.” Cô biết rồi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Hệ thống” nhắc nhở: “Ký chủ, tất cả mì gói đã dùng hết, đề nghị ngài đổi thực đơn mới. Cơm chiên là một lựa chọn không tồi.”
Phó Vãn: “Có thể cân nhắc.”
Hệ thống mỹ thực cảm động đến rơi nước mắt. Cuối cùng ký chủ cũng chịu đi vào quỹ đạo rồi sao?
Ký chủ tự tay làm cơm chiên, tương lai sẽ có vô số thực khách sẵn sàng xếp hàng dài chỉ để được thưởng thức món ăn này.
Thậm chí sẽ có người vì một đĩa cơm chiên mà không ngần ngại lao vào choảng nhau!
Cảnh tượng kinh điển này hệ thống đã thấy vô số lần ở các ký chủ khác, nhưng lần nào xem lại cũng không biết chán.
Đây mới chính là sự huyền diệu chân chính của ẩm thực!
Thấy Phó Vãn tối nay hợp tác như vậy, hệ thống mỹ thực liền tranh thủ trò chuyện thêm với cô.
Tuy Phó Vãn kiếm được không ít tiền, nhưng lượng khách vẫn còn quá ít.
“Hệ thống” gợi ý: “Ký chủ có muốn thu hút thêm khách không? Ví dụ như quay video ngắn, livestream, hoặc mở thêm dịch vụ giao hàng tận nơi. Tận dụng sức mạnh của internet sẽ giúp tăng lượng khách đáng kể.”
Phó Vãn không phải là một Huyền tu cổ hủ, thời đại mới thì cũng nên có tư duy mới. Cô gật đầu: “Có thể cân nhắc.”
“Hệ thống” vô cùng hài lòng: “Trễ lắm rồi, ký chủ không về nhà sao? Đoàn Đoàn ngủ say rồi kìa.”
Phó Vãn nhẹ vỗ lưng Đoàn Đoàn, khẽ đáp: “Đến rồi.”
Có Phó Vãn ở bên, Đoàn Đoàn không hề bị muỗi đốt nên ngủ rất say, ngay cả khi có người đến gần cũng không hề hay biết.
Cách đó không xa, trong một chiếc ô tô màu đen, Chu Kiều Kiều ngồi lặng, ánh mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trước quán ăn.”
Quả nhiên là Phó Vãn.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.