Đương nhiên Đàm Nguyệt Nhi cũng sẽ không vì chuyện thay các em gái tố cáo dưới âm ty mà sinh bệnh, dẫn đến tổn hại dương thọ nữa.”
“Đàm Nguyệt Nhi thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn gật đầu rồi về phòng nghỉ.
Phó Vãn bước vào phòng dành cho khách. Căn phòng đã được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ.
Cô dùng một lá Khiết Trần Chú để thanh tẩy bản thân rồi mới ngồi xuống chiếc giường êm ái. Ngón tay thon dài khẽ cởi bỏ nút áo, bộ quần áo trắng muốt thuận theo làn da mịn màng của Phó Vãn trượt xuống, để lộ tấm lưng trần.
Trên tấm lưng ấy, hằn rõ vài vết sẹo dài và xấu xí do sét đánh.
Phó Vãn nhớ đến sư phụ Vân Hoa Tử của mình. Ngài từng nói, nếu cô muốn vượt qua lôi kiếp để đắc đạo thành Địa Tiên, thì trước hết phải hóa giải nghiệp duyên trần thế còn vương vấn trên người.
Có lẽ, món nợ trần duyên này không chỉ có đứa con do cô sinh ra, mà còn có cả những người đã sinh ra cô.
Trong một căn biệt thự nọ, không gian mang đậm phong cách dịu quốc Đông Nam Á. Một bức tượng Phật đầu khổng lồ được đặt ở vị trí nổi bật nhất trong đại sảnh.
Lúc này, theo giờ địa phương, trời đã gần về khuya, nhưng cả nhà không một ai buồn ngủ. Tất cả đang tụ tập lại để mở một cuộc họp gia đình.
“Anh à, giờ phải làm sao đây? Con ranh Phó Vãn đó thế mà lại thật sự trở về, còn dây dưa với nhà họ Triệu nữa!” Người phụ nữ trung niên lòng rối như tơ, tay không ngừng lần tràng hạt, giọng nói đầy vẻ sốt ruột.
Tối qua, Triệu Dương nổi điên gọi video đến doạ dẫm, bọn họ vẫn còn nửa tin nửa ngờ.
Sáng nay, họ liền gọi ngay đến viện phúc lợi Ái Thiên Sứ, chính miệng viện trưởng đã xác nhận Đoàn Đoàn được mẹ ruột là Phó Vãn đón đi rồi.
Con ranh Phó Vãn đó, trước kia đột nhiên bặt vô âm tín, bây giờ lại lẳng lặng quay về.
Phó Đại Thành sa sầm mặt, vội biện minh: “Tôi là anh ruột của Đại Trung. Vợ chồng nó đột ngột qua đời vì tai nạn xe cộ, tôi với tư cách là anh ruột đương nhiên có quyền thừa kế! Tôi không làm gì sai cả.”
Phó Hiên không muốn từ bỏ cuộc sống sung túc hiện tại để quay về những ngày tháng trước kia, hắn gật đầu hùa theo: “Ba nói đúng lắm. Hơn nữa, Phó Vãn đúng là làm mất hết mặt mũi của nhà họ Phó chúng ta. Mới mười tám tuổi, vừa tốt nghiệp cấp ba đã chửa hoang, mà quan trọng là còn không biết bố đứa bé là thằng nào.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Sinh con xong cũng chẳng biết đã trốn đi đâu. Chú út thím út vì tìm nó mà chạy vạy khắp cả nước. Nếu không phải nghe tin nó có thể đang ở thành phố bên cạnh, hai người họ sao có thể gặp tai nạn xe cộ trên đường đi rồi qua đời, để lại con bé Đoàn Đoàn là cái gánh nặng chứ?”
Vì Phó Vãn đột nhiên biến mất sau khi sinh con, vợ chồng Phó Đại Trung vẫn luôn không chấp nhận được việc con gái đã chết, nên trên giấy tờ, tình trạng của Phó Vãn vẫn luôn là “mất tích” chứ không phải “đã qua đời”. Vợ chồng họ qua đời quá đột ngột, không kịp để lại di chúc, nên Đoàn Đoàn không thể thay mẹ kế thừa tài sản. Cứ thế, toàn bộ gia sản rơi vào tay người anh ruột là gia đình Phó Đại Thành.
Bọn họ thừa kế hợp pháp, có gì sai chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ở trong góc, một cô gái ngập ngừng lên tiếng: “Nhưng… nhưng mà, chính tay ba đã đưa Đoàn Đoàn vào viện phúc lợi mà.”
TruyenLau.com
Sắc mặt Phó Đại Thành sầm sì xuống, ông ta thật sự cạn lời với đứa con gái này, đúng là cái đồ ăn cây táo rào cây sung.
Phó Đại Thành thực ra không quá sợ Phó Vãn. Trong ấn tượng của ông ta, Phó Vãn là đứa nhát gan, sợ phiền phức, có lẽ là đã bám víu được vào Triệu Dương nhà họ Triệu nên mới dám để cậu ta ra mặt uy h.i.ế.p họ, chẳng có gì đáng ngại.
Trong cả nhà, một người thanh niên trẻ tuổi từ đầu đến giờ vẫn im lặng, chỉ không ngừng mân mê tấm thẻ Phật trên cổ bỗng lên tiếng: “Ba, Phó Vãn từng là nhân vật tâm điểm của thành phố Ninh chúng ta. Cô ta trở về, chẳng lẽ lại không cần loan tin cho tất cả mọi người biết hay sao?”
Mắt Phó Đại Thành sáng rực lên. Đúng vậy!
Tin tức Phó Vãn trở về mà được lan ra, cả thành phố Ninh sẽ được một phen náo nhiệt. Chuyện của cô ta năm đó ầm ĩ đến mức ai ai cũng biết.
TruyenLau.com
Phó Vãn cặp kè với Triệu Dương thì đã sao? Triệu Dương cũng không dám đắc tội với nhà họ Thẩm, gia tộc giàu nhất thành phố Ninh!
Bọn họ lập tức có chủ ý. Cả đám người chắp tay vái lạy tượng Phật đầu rồi mới lần lượt trở về phòng nghỉ ngơi.
Chắc hẳn trong nước đã qua nửa đêm rồi nhỉ?
Trong nước đúng là đã qua mười hai giờ đêm, nhưng người đi lại trên đường vẫn không hề ít.
Vương Phong mệt mỏi vặn vặn cái cổ mỏi nhừ. Lại một đêm thức trắng, chỉ cần giao xong đơn hàng cuối cùng này là anh có thể nghỉ ngơi.
Dù mệt mỏi, nhưng đôi mắt Vương Phong lại sáng lấp lánh.
Anh cũng không biết dạo này mình may mắn kiểu gì mà lại giành được đơn hàng của nhà đó, vị khách đó luôn boa cho anh tận 74 tệ.
Mấy hôm trước, anh đều nhận được đơn của nhà họ vào khoảng mười, mười một giờ đêm, hôm nay lại không thấy. Cứ ngỡ hôm nay họ không đặt đồ ăn, ai ngờ gần nửa đêm lại nhận được.
Vương Phong vui vẻ đi lấy đồ ăn, rồi thuần thục lái chiếc xe máy điện về phía khu dân cư nọ.
Giờ này, cả khu chung cư đã chìm vào yên tĩnh, phần lớn cư dân đã say giấc, chỉ còn lác đác vài ô cửa sổ còn sáng đèn.
Vương Phong đỗ xe ở cổng tòa nhà, tay cầm điện thoại, tay xách hộp cơm đi vào chờ thang máy.
Thời gian vẫn còn khá dư dả, sẽ không bị muộn.
Vương Phong khẽ ngâm nga một giai điệu, tâm trạng cực kỳ vui vẻ.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.