Thế giới quan của Tạ Khiêm lại một lần nữa bị những hành động của Phó Vãn làm cho sụp đổ tan tành.
Một tiếng “cộp” nặng nề vang lên từ chiếc quan tài, nắp hòm hé ra một khe hở. Ánh mắt của tất cả mọi người lập tức bị hút về phía người bên trong.
Phùng Kiện thấy nắp hòm hé mở, vội hô lớn: “Mau, mau lại giúp một tay!”
Mấy anh cảnh sát trẻ lập tức xúm lại, định hợp sức đẩy nắp quan tài ra. Nào ngờ, tấm ván hòm bằng giấy vốn tưởng nặng trịch lại bị lực đẩy của họ hất văng ra ngoài một cách dễ dàng.
Tấm ván vừa rồi còn tưởng nặng tựa ngàn cân, giờ đây lại nhẹ bẫng, mỏng manh như một tờ giấy.
“Ba mẹ, anh hai, mọi người không sao chứ?” Phó Nhu vội vàng lao tới, cuống quýt hỏi han.
Cả nhà họ ngồi co ro trong quan tài, run lẩy bẩy như cầy sấy, mặt người nào người nấy xanh mét tái nhợt, trông chẳng khác gì người chết.
Phó Đại Trung miệng không ngừng lẩm bẩm: “Tôi trả lại bất động sản cho cô, tôi từ bỏ, tôi từ bỏ hết! Ngày mai tôi sẽ đi làm thủ tục sang tên, tôi...”
“Cứu mạng! Cứu mạng với!” Phó Hiên vừa lồm cồm vừa bò ra khỏi quan tài. Hắn vừa nhìn thấy Phùng Kiện và những người mặc sắc phục cảnh sát thì như vớ được cọc cứu sinh, lao tới ôm chặt cứng lấy eo của Phùng Kiện.
Tình huống này Phùng Kiện cũng từng gặp qua, anh đang định lên tiếng an ủi thì đã nghe thấy Phó Hiên trong cơn hoảng loạn tột độ liền tuôn ra một tràng như đổ đậu: “Chú cảnh sát cứu cháu với! Cháu, cháu tuy có cưỡng h.i.ế.p một cô gái nhưng cháu không muốn chết, tội cưỡng h.i.ế.p cũng đâu đến mức phải c.h.ế.t đúng không ạ!” Website TruyenLau.com
Tất cả mọi người, kể cả Phùng Kiện và những người cảnh sát khác, đều ngỡ ngàng. Ngay cả Phó Nhu, người nhà của hắn, cũng chưa từng nghe qua chuyện này. Phùng Kiện lập tức truy hỏi: “Cưỡng h.i.ế.p gì? Cậu đã cưỡng h.i.ế.p ai?”
Phó Hiên vốn định chôn giấu bí mật này cả đời, nhưng chẳng hiểu sao cái miệng lại không nghe lời, cứ thế oang oang nói hết ra: “Là một bạn nữ học cùng đại học với cháu... là cô ta quyến rũ cháu trước!” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Tôi chỉ chế nhạo thằng bạn học cấp ba vài câu, tự nó đi thắt cổ chứ liên quan gì đến tôi? Chẳng lẽ nó c.h.ế.t thì tôi cũng phải c.h.ế.t theo à?” Ngọn lửa trên người đã tắt ngấm, quần áo vẫn còn nguyên vẹn, Phó Liệt quỳ rạp trên đất thở hổn hển từng ngụm, rồi cũng tiếp lời Phó Hiên.
Phùng Kiện và đồng đội ngây người. Cái quái gì vậy? Chế nhạo vài câu mà người ta thắt cổ tự tử ư? Mẹ kiếp, đây rõ ràng là bạo lực học đường còn gì!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Tôi giúp chồng tôi liên hệ với 'Kế hoạch Viên Mộng' của viện phúc lợi Thiên Thần Yêu Dấu, giúp chồng tôi thay thận. Tôi là người tốt, tôi không đáng phải chết!” Bà bác cả sợ mình chậm chân, vội vàng vỗ thùm thụp vào n.g.ự.c Phó Đại Trung rồi ném ra một tin động trời.
Vẻ mặt của nhóm Phùng Kiện lập tức trở nên nghiêm trọng.
Viện trưởng và một số giáo viên của viện phúc lợi Thiên Thần Yêu Dấu đều đã bị bắt, nhưng đến nay cảnh sát chỉ biết rằng cái c.h.ế.t của những đứa trẻ có liên quan đến một dự án tên là “Kế hoạch Viên Mộng”, còn nội dung cụ thể của kế hoạch đó là gì thì vẫn chưa rõ.
Bây giờ vợ chồng Phó Đại Trung lại tự mình khai ra, chẳng khác nào dâng chứng cứ tận tay cho họ. Kế hoạch này có liên quan đến buôn bán nội tạng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhóm Phùng Kiện bất giác nhìn về phía Phó Nhu. Cô ta sợ hãi lắc đầu nguầy nguậy: “Không phải tôi! Tôi chưa bao giờ làm chuyện gì xấu, tôi là công dân tuân thủ pháp luật!”
Đừng có nhìn cô ta như vậy chứ!
Trong cả đám người này, Phó Nhu là người duy nhất bình an vô sự.
Phùng Kiện thầm cảm thán trong lòng, xem ra Phó Vãn quyết không tha cho bất kỳ một kẻ xấu nào.
Tạ Khiêm tay cầm thanh kiếm gỗ đào, đi một vòng quanh nhà. Ánh mắt anh ta dừng lại ở một bức tượng Phật khổng lồ giấu sau rèm cửa ở góc tường. Bước chân anh ta khựng lại, rồi vội vàng lùi về sau, nói với Phùng Kiện: “Cảnh sát Phùng, chúng ta mau rút khỏi đây trước đã.”
Thấy vẻ mặt căng thẳng của Tạ Khiêm, Phùng Kiện cũng không dám hỏi nhiều, lập tức ra lệnh cho các đồng nghiệp áp giải hết đám người này về đồn.
Họ nhanh chóng rút khỏi căn biệt thự. Tạ Khiêm ngoái đầu lại, xuyên qua cửa sổ nhìn sâu vào bức tượng Phật ngoại lai kia, một luồng tà khí nồng đậm bao trùm lấy nó.
Tiền bối Phó đã để nó ở đây, vậy thì cứ tạm thời mặc kệ. Chắc hẳn trong lòng cô ấy đã có tính toán riêng.
“Chú cảnh sát ơi, cháu không muốn đến đồn cảnh sát ở đâu.” Đoàn Đoàn ngồi trên xe cảnh sát, khẽ kéo tay áo Phùng Kiện.
Phùng Kiện đã điều tra về Phó Vãn, đương nhiên biết cô không còn người thân nào để gửi gắm, mà để một đứa bé mới năm tuổi ở nhà một mình thì lại quá không an toàn.
“Cháu muốn đến nhà anh Triệu Dương ạ. Mẹ cháu và anh Triệu Dương là bạn tốt của nhau.” Đoàn Đoàn giải thích.
Hơn nữa, vợ chồng Triệu Côn Minh và Lý Mỹ Phượng vốn đã suýt nhận nuôi Đoàn Đoàn nên rất có cảm tình với cậu bé.
Đoàn Đoàn lấy điện thoại di động ra gọi cho Triệu Dương. Vừa nghe cậu bé kể, Triệu Dương không nói hai lời, lập tức bắt xe đến đồn cảnh sát đón Đoàn Đoàn.
“Đoàn Đoàn này, đầu bếp Phó đi xuống cõi Âm mất mấy ngày lận à? Lần trước, lần trước em đi, hình như chỉ mất có nửa tiếng thôi mà.” Triệu Dương tò mò hỏi.
Lần trước khi họ ở trong vườn nho nhà họ Triệu, họ cứ ngỡ đã trôi qua rất lâu, nhưng thực tế chỉ mới hơn nửa tiếng đồng hồ.
Tại sao lần này Phó Vãn đi lại mất tới mấy ngày?
Đoàn Đoàn ngẫm nghĩ một lúc rồi đáp: “Đoàn Đoàn cũng không biết nữa, có lẽ vì lần trước con không phải qua biển? Con chỉ đưa các cô chú ấy đến bờ biển thôi ạ.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.