Ngoài bàn nhỏ, đương nhiên phải có cả ghế cho khách ngồi, cũng là loại có thể gấp gọn. Theo lời dặn của Phó Vãn, ghế được làm riêng biệt bằng gỗ âm trầm và gỗ tùng.
Còn về đôi đũa gỗ mà Phó Vãn đặc biệt yêu cầu, chúng được làm từ những mẩu gỗ đào thừa thượng hạng, được tuyển chọn kỹ lưỡng, tuy nhiên chỉ là đũa trơn, không có hoa văn gì.
Tiết Quốc Thịnh tấm tắc: “Tốt lắm, tốt lắm, lát nữa tôi sẽ cho xe tải nhỏ đến chở đi.”
Lát nữa ông sẽ tự mình mang đi, tiện thể ghi điểm trong mắt đầu bếp Phó.
Nghĩ đến lá bùa bình an mà Phó Vãn đã hứa, lại nghĩ đến việc Tiết Định Khôn đã có thể vịn người đứng dậy đi lại vài bước, Tiết Quốc Thịnh cảm thấy cuộc sống lại có hi vọng rồi.
“Tôn tổng, giám đốc Ngô, có mấy chiếc xe cảnh sát đang chạy về phía này.” Anh bảo vệ vội vã chạy tới thông báo.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Sắc mặt ông Tôn hơi biến đổi, buột miệng nói: “Tôi có nghe nói sắp có đợt kiểm tra môi trường đâu, chẳng lẽ họ đi kiểm tra đột xuất à?”
Giám đốc Ngô thì lại cảm thấy chẳng có gì đáng ngại, cảnh sát thì bắt bớ được cái gì chứ.
Thế nhưng xe cảnh sát không chạy vào nhà xưởng mà lại đi thẳng về phía ngọn núi lớn cách đó không xa rồi dừng lại ở chân núi. TruyenLau
Tiết Quốc Thịnh và ông Tôn đứng ở cổng nhà xưởng nhìn đám người đông nghịt ở phía xa, lòng đầy tò mò. Họ đến đây làm gì vậy nhỉ?
Chẳng mấy chốc đã có tin tức truyền về, anh bảo vệ của nhà xưởng kinh hãi nói: “Nghe nói có một anh chàng giao cơm báo án, dẫn cảnh sát lên núi tìm t.h.i t.h.ể của một bé gái mất tích hai tháng trước.”
TruyenLau
Phùng Kiện sững sờ nhìn cái túi phân bón vừa được lôi ra.
Chiếc túi da rắn màu trắng căng phồng, mở ra thì quả nhiên bên trong là hài cốt, hơn nữa vừa nhìn đã biết là hài cốt của trẻ con.
Tất cả cảnh sát có mặt tại hiện trường đều trố mắt kinh ngạc nhìn Vương Phong.
Lại tìm thấy rồi.
Vương Phong khai rằng mình lại được báo mộng để tìm thi thể, lần này là của bé gái Lưu Viện, sáu tuổi, bị vứt xác trong một hang núi sâu.
Lúc đầu, Phùng Kiện và đồng đội còn nửa tin nửa ngờ, nhưng khi tận mắt nhìn thấy túi hài cốt thì ai nấy đều choáng váng.
Hỏi Vương Phong thế nào, anh ta cũng chỉ nói là do được báo mộng.
Một cậu cảnh sát trẻ lắp bắp hỏi: “Sếp, có cần đưa anh ta đi xét nghiệm ma túy nữa không ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lần lấy m.á.u trước còn chưa qua nổi hai mươi bốn tiếng nữa.
Phùng Kiện im lặng.
Mẹ kiếp, đúng là ma quỷ mà!
Cũng giống như trường hợp của cậu bé Trương Ngạn Khánh trước đó, điều tra cho thấy Vương Phong không hề có bất cứ mối liên hệ nào với bé gái Lưu Viện trong khoảng thời gian cô bé gặp nạn.
Ngay sau đó, họ lại thấy Vương Phong ngượng ngùng giơ tay: “À... một ngày chỉ được báo án một lần thôi ạ?”
Cơ mặt Phùng Kiện co giật điên cuồng, tim đập thình thịch: “Cậu, cậu đừng nói với tôi là cậu lại muốn báo án, lại là báo mộng tìm t.h.i t.h.ể đấy nhé?”
Vương Phong xấu hổ gật đầu.
Thế này đã thấm vào đâu.
Trừ Tư Tư đã có tro cốt, và Đậu Đậu nhỏ nhất sau khi bệnh c.h.ế.t đã được cha mẹ hỏa táng, nhưng xui xẻo chưa kịp theo quỷ sai xuống âm phủ đầu thai thì đã bị Quỷ Mẫu chặn đường bắt đi mất.
Vương Phong nhẩm tính, anh còn phải báo án thêm hai lần nữa.
Thế giới quan bị lung lay dữ dội là cảm giác như thế nào? Chính là cảm giác của mọi người ngay lúc này!
Các chú cảnh sát ở Cục Công an thành phố Ninh Thành từ chỗ cực kỳ nghi ngờ, thậm chí coi Vương Phong là nghi phạm, giờ đây lại nhìn anh bằng ánh mắt ngưỡng mộ không nói nên lời.
Phùng Kiện thì ghen tị đến cực điểm, có năng lực thế này thì chẳng khác nào được ông trời dí cơm tận miệng cho ăn? Nếu người này mà làm cảnh sát thì chắc chắn là cao thủ phá án rồi, còn đi giao cơm hộp làm gì nữa?
Cái năng lực “báo mộng tìm thi thể” này, tại sao anh lại không có được chứ? Anh cũng muốn!
“Đội trưởng Phùng, anh nói xem nếu chuyện báo mộng tìm t.h.i t.h.ể này là thật, thì liệu vị chuyên gia Tạ Khiêm từ cấp trên cử xuống kia cũng là thật nốt không ạ?” Một cậu cảnh sát trẻ thì thầm hỏi.
Đoạn video kia sau khi giám định đã được xác nhận là không có vấn đề gì. Giờ lại nhìn anh chàng giao cơm có năng lực “báo mộng tìm thi thể” ngay trước mắt, Phùng Kiện bắt đầu phải nhìn Tạ Khiêm bằng con mắt khác.
Phùng Kiện liếc mắt qua chỗ Vương Phong đang báo cáo vị trí t.h.i t.h.ể của bé gái mất tích tiếp theo, rồi ra hiệu cho một cảnh sát trẻ đi mời Tạ Khiêm tới.
Không lâu sau, ngoài cửa đã vọng vào tiếng chào hỏi: “Chuyên gia Tạ, mời vào trong.”
Tạ Khiêm mỉm cười nói: “Tôi không phải chuyên gia gì đâu, chỉ là một Huyền Tu chuyên hỗ trợ xử lý các vụ việc đặc biệt. Cậu...”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.