Tạ Khiêm lưng đeo kiếm gỗ đào, tay cầm la bàn, sải bước nhanh xuống lầu. Phùng Kiện và những người khác lập tức bám sát theo sau. Vừa xuống đến chân tòa nhà, họ liền chạm mặt Dương Chấn Vinh và cô con gái Đa Đa vừa về tới.
Hôm nay, Dương Chấn Vinh đã đưa Đa Đa đi tìm thợ may. Anh trả gấp ba tiền công để yêu cầu người ta làm cho xong ngay trong ngày một chiếc chăn chần trăm mảnh, thế nên giờ này mới về.
Dương Chấn Vinh vừa nhìn đã nhận ra toàn người quen.
Anh ngập ngừng hỏi: “Các đồng chí cảnh sát đến đây có việc gì không ạ?”
Phùng Kiện mỉm cười: “Không có gì, chúng tôi đến hỏi thăm chút chuyện thôi. Giờ chúng tôi có việc phải đi trước, không làm phiền nữa.”
Họ đi ra khỏi cổng khu chung cư, từ xa đã trông thấy một bóng người mảnh khảnh đứng dưới ánh đèn đường.
Phó Vãn đang dắt tay Đoàn Đoàn, bên cạnh là một bà lão trạc bảy, tám mươi tuổi, lưng còng gập, đang gắng sức đẩy một chiếc xe bán đồ ăn.
Tạ Khiêm nheo mắt nhìn bà lão một lúc rồi thu tầm mắt lại, lẩm bẩm một mình: “Sông trong thành phố?”
Nếu là thủy quỷ c.h.ế.t đuối ở con sông giữa thành Ninh, thì toàn bộ hệ thống sông ngòi trong thành phố này đều là địa bàn của nó. Nó có thể lang thang khắp nơi, chỉ cần lẩn sâu xuống đáy sông thì các pháp sư bình thường đừng hòng bắt được.
Hắn có đi bây giờ thì may ra cũng chẳng thấy được cái bóng của con thủy quỷ đó. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng mà… nếu Phó Vãn đã nói vậy thì cứ đến xem thử.
Tạ Khiêm quay người đi thẳng về phía con sông trung tâm thành Ninh, Phùng Kiện và những người khác đắn đo một lát rồi cũng đi theo. TruyenLau
“Tạ thiên sư, không biết ngài xuất thân từ môn phái nào?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tạ Khiêm đáp: “Tôi không có môn phái, nhưng sư phụ tôi là đệ tử ngoại môn của Thiên Cực Huyền Môn.”
…
Chẳng mấy chốc, cả ba mẹ con đã có mặt dưới gốc hòe già. Yêu quái cây hòe nằm vật ra gốc cây, không buồn dậy nữa, luôn miệng than rằng bộ xương già này sắp gãy đến nơi rồi.
Sau khi được mẹ chỉ dẫn, Đoàn Đoàn đã tự mình thao tác mọi thứ. Cậu bé nhanh chóng mở buổi livestream đầu tiên với ID “Quán ăn của Đoàn Đoàn và mẹ”.
Đoàn Đoàn vẫn nhớ lời hẹn với Triệu Dương, nên lập tức chia sẻ link cho anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng mấy chốc đã có vài người xem đầu tiên bấm vào. Khi nhìn thấy một cậu bé bụ bẫm, đáng yêu hết cỡ trên màn hình, mắt họ liền sáng rực lên.
“Trời ơi bé con đáng yêu quá, nhan sắc này đỉnh thật sự!”
“Trẻ vị thành niên livestream hả? Nền tảng không cho phép trẻ em livestream đâu! Coi chừng bị khóa tài khoản đó.”
Đoàn Đoàn chưa biết đọc chữ, cậu bé ngoan ngoãn đọc bài tự giới thiệu đã chuẩn bị sẵn, giọng nói có phần rụt rè: “Con chào các cô chú, anh chị ạ. Con tên là Đoàn Đoàn. Đây là kênh livestream quán ăn của mẹ con, còn con là phụ tá nhỏ của mẹ.”
“Nếu mọi người cũng thích đồ ăn mẹ con nấu thì hoan nghênh đến đây thưởng thức ạ.”
Đoàn Đoàn chuyển camera, một bóng dáng thanh thoát trong chiếc váy trắng lập tức lọt vào tầm mắt của vài người xem ít ỏi.
“Đù má, đây là mẹ á? Đang bán hàng ở quán ven đường? Hôm nay bán cơm chiên. Thế này chẳng phải là ‘Tây Thi cơm chiên’ à? Nhan sắc đỉnh của chóp!”
“Mỹ nữ này hình như là chị gái lướt trên mặt nước hôm qua thì phải. Biết ngay là chị sẽ mở livestream kiếm tiền mà, độ hot kéo dài tám ngày ai mà không muốn chứ?”
“Chị có phải là mỹ nữ hôm qua không? Chị có thể chia sẻ làm thế nào để đi trên mặt sông như đi trên đất bằng không ạ?”
Vài người xem ban đầu chia sẻ cho bạn bè, bạn bè lại chia sẻ cho bạn bè của mình, chẳng mấy chốc mà kênh livestream đã có gần trăm người xem.
Triệu Dương vừa tắm xong, thấy link livestream Đoàn Đoàn gửi tới liền bấm vào ngay. “Mình phải tặng quà mới được!”
Nhưng khi vào đến nơi, Triệu Dương ngớ người ra. Đoàn Đoàn đã tắt chức năng tặng quà mất rồi!
Triệu Dương sốt ruột vò đầu bứt tai, muốn nhắn tin bảo Phó Vãn mở lại chức năng tặng quà nhưng lại thấy không tiện, đành phải điên cuồng spam bình luận khen ngợi trên kênh.
“Ánh dương rực rỡ, tay nghề chị Phó là số một! Món mì bò kho đến giờ vẫn làm em nhớ mãi không quên, em là fan trung thành của chị đây! Xe của chú Tiết sắp đến rồi.”
Bình luận này vừa được gửi đi, một chiếc xe tải nhỏ liền xuất hiện ở đầu con hẻm. Tiết Quốc Thịnh là người đầu tiên bước xuống, gương mặt không giấu được vẻ nịnh nọt.
“Cô Phó, bàn gỗ nhỏ, ghế gấp, đũa và cả giấy ăn cô cần tôi đã chuẩn bị xong hết rồi đây.”
Công nhân của xưởng gỗ Tôn Thị giúp ông dỡ hàng xuống. Phó Vãn hứng thú liếc nhìn mấy lần, xưởng gỗ này cũng thú vị đấy.
Những người xem trong kênh livestream nhìn thấy người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da, bụng bia phệ ra thì không khỏi ngỡ ngàng.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.