Bếp trưởng Phó đã hứa khi về sẽ dạy cho bà thuật trú nhan, bà không muốn chờ thêm một giây nào nữa.
Dù bây giờ chưa dạy ngay thì cũng có thể cho bà một cái hẹn cụ thể, để bà vui mừng trước một chút cũng được mà?
Phó Vãn khá thấu hiểu cho nỗi ám ảnh về sắc đẹp của hòe già tinh.
Cô quay sang Thẩm Đoan, nói: “Tôi mệt rồi, cậu dạy bà ấy thuật trú nhan đi.”
Lúc này, hòe già tinh mới để ý trong nhóm bọn họ có thêm một người đàn ông áo đen cực kỳ tuấn tú, khí chất lại không giống người sống. Hòe già tinh nhìn chằm chằm vào gương mặt đẹp không góc c.h.ế.t kia, thầm nghĩ thuật trú nhan của người này chắc chắn phải siêu cấp lợi hại! Học từ anh ta cũng không tệ chút nào.
Bắt gặp ánh mắt rực lửa của bà lão, Thẩm Đoan ngẫm lại ý tứ sâu xa trong câu nói của Phó Vãn, rằng cô muốn anh dạy cho yêu quái này thuật trú nhan.
Thẩm Đoan ngẩn người: “Khoan đã, cô chê tôi già à?”
Cặp song sinh minh thê báo thù
Phó Vãn mỉm cười: “Câu này là tự cậu nói đấy nhé.”
TruyenLau.com
Nhưng quả thật cô đã thấy được năm sinh của Thẩm Đoan. Năm anh chết, hai nước xảy ra chiến tranh, người c.h.ế.t vô số. Đó cũng là lần đầu tiên cô xuống núi rèn luyện, siêu độ cho không biết bao nhiêu vong hồn trên chiến trường.
Triệu Dương và những người khác lập tức trao đổi ánh mắt hóng chuyện. Bọn họ cũng cảm thấy tên “trà xanh” này tuổi tác không nhỏ, thời buổi này có thanh niên nào lại tự xưng là “vãn sinh” cơ chứ?
Biết đâu lại là một thư sinh c.h.ế.t mấy trăm năm rồi cũng nên. Bảo dưỡng tốt thật đấy. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nghĩ vậy mới thấy, tên trà xanh này lêu lổng cũng kém cỏi thật, vậy mà cũng bị tóm đến trung tâm môi giới âm hôn, phải đợi bếp trưởng Phó đến cứu khỏi chốn phong trần.
TruyenLau.com
Thẩm Đoan nhất thời nghẹn lời. Anh và Phó Vãn rõ ràng là người cùng thời.
“Đại nhân mau dạy ta thuật trú nhan đi, người ta nhất định sẽ học hành chăm chỉ mà!” Hòe già tinh chẳng thèm bận tâm, chỉ háo hức nhìn Thẩm Đoan. Đôi mắt già nua của bà rực cháy ngọn lửa khao khát cái đẹp.
Thẩm Đoan giơ tay, ngón tay thon dài điểm nhẹ vào giữa trán hòe già tinh. Toàn bộ khẩu quyết của thuật trú nhan lập tức được rót vào thức hải của bà.
Nghiêm Hoa trố mắt nhìn cảnh tượng này. Sao ông lại có cảm giác người này còn lợi hại hơn cả con quỷ ký sinh trên người mình?
Thức hải ngập tràn bí quyết trú nhan, hòe già tinh hiểu lõm bõm gật đầu: “Đa tạ đại nhân.”
Bà phải tu luyện thật chăm chỉ, biết đâu chẳng mấy chốc sẽ trở thành đại mỹ nhân.
“Ủa? Sao đông người vậy? Hết hàng rồi nha. Bếp trưởng Phó? Cô đến rồi à?” Tang Bưu xoa xoa đôi tay tê rần, ngáp một cái rồi ngồi thẳng dậy. Hắn vẫn còn lơ mơ nhìn đám người trước mặt, cho đến khi thấy Phó Vãn mới tỉnh táo hẳn.
Bếp trưởng Phó không chỉ đến một mình mà còn dẫn theo cả một đám người, không biết họ đã đến từ lúc nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tang Bưu vỗ vỗ vai đánh thức Tiểu Hoàng Mao và A Phi, rồi đưa một chiếc điện thoại cho Phó Vãn, cười nói: “Tối qua thấy livestream của bếp trưởng có nhiều khách tới quá, mà cô với Đoàn Đoàn lại không có ở đây, nên tôi gọi anh em tới trông quán giúp. Không một ai dám bùng tiền đâu! Tất cả đều trả đủ hết rồi.”
Phó Vãn liếc nhìn doanh thu, đôi mắt vốn luôn bình tĩnh không gợn sóng của cô khẽ sáng lên.
Chỉ riêng doanh thu từ đại học Ninh Thành đêm qua đã hơn ba triệu tệ!
Phó Vãn nhìn chằm chằm vào con số doanh thu vài giây, trong lòng cô vang lên lời cảm thán chân thành nhất: “Tôi yêu nấu ăn.”
Hệ thống mỹ thực: “...”
Nó thật sự không biết nên nói gì cho phải.
Phó Vãn cất điện thoại, nhìn về phía Tang Bưu và đồng bọn: “Tiểu Bạch, Đại Cam, Tam Hoa, tối qua cảm ơn nhé.”
Tang Bưu và mấy người kia ngại ngùng cười, xua xua tay: “Bếp trưởng Phó về rồi thì bọn tôi đi trước đây.”
“Bóng người vội vã rời khỏi gốc hòe già. Tiếng gà gáy râm ran báo hiệu một ngày mới sắp bắt đầu, trời cũng đã hửng sáng.
Triệu Dương ngó nghiêng xe bán đồ ăn, vẻ mặt không thể tin nổi: “Trời đất! Hết sạch rồi ư? Bao nhiêu sủi cảo, bánh trôi với mì gói mà cũng không còn một suất nào!”
Đám học sinh kia quả nhiên rất có ý thức, bát đĩa được rửa sạch sẽ và xếp chồng gọn gàng, còn vỏ bao nilon đều được vứt hết vào thùng rác, mặt đất không có lấy một cọng rác.
Đoàn Đoàn vỗ tay đầy phấn khích, quả nhiên mẹ có thể biến những món ăn đơn giản nhất thành mỹ vị nhân gian khiến vô số học sinh phải tranh giành.
Phó Vãn liếc nhìn đồng hồ, nói: “Mọi người về nhà đi.”
Cô cần về nghỉ ngơi, gần đây còn có việc khác phải lo liệu.
Tôn Xương Minh và đám bạn hoan hô ầm ĩ, chỉ hận không thể mọc cánh bay về nhà ngay lập tức, riêng Thẩm Tử Khiên vẫn đứng yên tại chỗ.
“Chị Phó, sáu năm trước tại sao chị lại đến từ đường nhà họ Thẩm của tôi?”
Sắc mặt Triệu Dương và những người khác đều thay đổi. Chuyện này ai cũng biết, nhưng không một ai dám nhắc đến trước mặt Phó Vãn, ngay cả Chu Thiên Lỗi lắm chuyện cũng không dám nhiều lời.
Phó Vãn cười đầy ẩn ý, hỏi ngược lại: “Cậu nghĩ sao?”
Thẩm Tử Khiên là người thừa kế được nhà họ Thẩm bồi dưỡng, tuyệt đối không phải kẻ ngốc. Anh cũng đã nghe ngóng được những hành động của Phó Vãn mấy ngày nay sau khi cô trở về.
Anh nghe tin nhà họ Phó đã sụp đổ, cả nhà Phó Đại Trung trước khi bị áp giải đến đồn cảnh sát còn khóc lóc đòi trả lại bất động sản cho Phó Vãn. Sau khi loại trừ tất cả những người có liên quan đến Phó Vãn trong thời gian gần đây...
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.