Xem ra Thu Thu vẫn chưa hồi phục.
Dù Thu Thu là một con lệ quỷ và có thể xuất hiện trong chốc lát dưới ánh nắng, nhưng ánh mặt trời vẫn sẽ làm nó bị thương, chỉ có thể từ từ hồi phục lại.
“Đoàn Đoàn, Đóa Đóa, bạn tốt,” Thu Thu nói, “Đóa Đóa thích, thỏ của tớ. Nắng quá, tớ đi.”
Những lời đứt quãng này Đoàn Đoàn đều hiểu. Vì Đóa Đóa là bạn thân của cậu nên hôm qua Thu Thu đã ra ngoài tìm cô bé. Đóa Đóa thích con thỏ bông màu hồng của Thu Thu nên đã đuổi theo nó, nhưng nắng trưa quá gắt khiến Thu Thu không chịu nổi nên đã bỏ đi.
Đoàn Đoàn vẫn luôn biết Thu Thu là một đứa trẻ ngoan, dù đôi khi nó rất hung dữ.
Cậu bé quan tâm hỏi: “Vậy Thu Thu ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe nhé.”
Chuông cửa vang lên, Đoàn Đoàn lập tức chạy ra mở. Trước mặt cậu là mấy người đàn ông cao lớn. Cậu bé liếc mắt một cái đã nhận ra người đàn ông đi đầu chính là chú cảnh sát đã dẫn đầu nhảy xuống sông cứu Đóa Đóa trưa hôm qua.
Đoàn Đoàn lập tức đứng thẳng người, cúi chào: “Cháu chào các chú cảnh sát ạ!”
Thấy là người không liên quan, Đoàn Đoàn cũng không giục Thu Thu trốn vào phòng ngủ. TruyenLau
Phùng Kiện đảo mắt nhìn một vòng quanh nhà. Trong nhà chỉ có hai mẹ con, đồ đạc rất đơn sơ, không thấy có bài trí gì kỳ quái hay u ám cả.
Anh mỉm cười nói: “Chúng tôi chỉ đến hỏi thăm theo thủ tục thôi.” TruyenLau.com
Phó Vãn ngồi trên sofa, khẽ nhướng mày nhìn cả nhóm người.
TruyenLau.com
Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên một tiếng hét đầy kinh ngạc và giận dữ: “Cô dám nuôi lệ quỷ trong nhà!”
Đi kèm với tiếng hét là âm thanh “xoẹt” một tiếng của thanh kiếm gỗ đào được rút khỏi vỏ.
Phó Vãn nheo mắt nhìn gã thanh niên đột ngột xông vào. Hắn ta vung kiếm gỗ đào, lao qua ngưỡng cửa, nhắm thẳng về phía Thu Thu.
Thu Thu đột ngột xoay ngược cái đầu 180 độ lại, đôi mắt đỏ ngầu ghim chặt vào Tạ Khiêm, âm khí quanh thân bỗng nổi lên cuồn cuộn.
Phùng Kiện và những người khác đều cảm thấy lạnh đến rùng mình, còn lạnh hơn cả lúc mới bước vào, cứ như thể đột ngột rơi vào hầm băng.
Chuyện này… đúng là có chút tà ma rồi.
Tạ Khiêm vừa bước được một chân qua ngưỡng cửa thì bỗng khựng lại, đứng sững như trời trồng, chân còn lại lơ lửng không biết nên đặt xuống đâu.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Tạ Khiêm siết chặt thanh kiếm gỗ đào trong tay, nghiến răng ken két: “Cô dám nuôi lệ quỷ, lại còn bày cả âm trận trong nhà!”
Trái lại, Phó Vãn vẫn ung dung ngồi trên sofa, chẳng hề nhúc nhích.
Tạ Khiêm gườm gườm nhìn bé gái ma đang ôm con thỏ bông màu hồng ở cửa phòng ngủ, sắc mặt sa sầm đến đáng sợ.
Mới hôm qua, anh ta còn đích thân đến nhà Dương Chấn Vinh một chuyến, vậy mà không hề phát hiện ra nhà Phó Vãn ngay sát vách lại đang nuôi một con lệ quỷ. Thật hoang đường!
Thấy mọi người ngơ ngác, Tạ Khiêm siết chặt chiếc la bàn trong tay, lạnh giọng giải thích: “Một hồng y lệ quỷ có thể hại c.h.ế.t tất cả người sống trong cả tòa nhà này đấy!”
Hồng y lệ quỷ một khi đã ra tay chắc chắn sẽ tạo thành một thảm kịch chưa từng có. Tạ Khiêm vẫn còn nhớ như in thảm án áo đỏ mười năm trước, một tòa nhà văn phòng cao 32 tầng ở Kinh Thị bốc cháy ngùn ngụt, không biết bao nhiêu người đã thiệt mạng!
Vẻ mặt của Phùng Kiện và mấy người đi cùng lập tức trở nên căng thẳng. Tòa nhà này có sáu tầng, mỗi tầng năm hộ gia đình. Bây giờ lại đúng vào lúc chạng vạng, trong nhà có khi gần cả trăm người.
Tất cả đều cảnh giác cao độ như gặp phải kẻ địch mạnh.
Nhưng... nhưng mấu chốt là bọn họ có thấy gì đâu!
Phùng Kiện và những người khác chẳng nhìn thấy gì cả, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh đến gai người. Hơi lạnh âm u luồn lách từ tứ phía, len lỏi vào từng thớ thịt.
Đây là lần đầu tiên Tạ Khiêm đụng độ hồng y lệ quỷ, lòng anh ta thấp thỏm không yên, cứ có cảm giác hôm nay mình sẽ bỏ mạng ở đây. Anh ta nghiến răng, nói tiếp: “Chính là con lệ quỷ hôm qua đã kéo cô bé kia xuống sông!”
Nuôi lệ quỷ, lại còn thả cho nó đi hãm hại con của hàng xóm, đây là cái thú vui ác độc gì vậy?
Mà thôi, suy nghĩ của đám tà tu trước giờ vẫn luôn quái đản như vậy.
Đoàn Đoàn vội ôm chặt lấy Thu Thu đang nổi giận đùng đùng, lớn tiếng quát Tạ Khiêm: “Chú nói bậy, Thu Thu là đứa trẻ ngoan! Chị ấy đi giúp chị Đóa Đóa mà!”
“Thu Thu, đừng kích động, bình tĩnh nào.”
Phó Vãn chống khuỷu tay lên thành ghế, bàn tay thon dài nâng chiếc cằm tinh xảo, cô nhìn Tạ Khiêm chằm chằm rồi buông ra hai chữ: “Mù à?”
Nghe vậy, Tạ Khiêm mới để ý đến trạng thái của bé lệ quỷ áo đỏ đang tức giận kia.
Âm hồn sẽ mang hình dạng lúc chết, lệ quỷ cũng không ngoại lệ. Mặc dù lệ quỷ có thể che giấu, nhưng lúc thịnh nộ sẽ không kiểm soát được mà bộc lộ ra ngoài.
Nếu là ma nước c.h.ế.t đuối dưới sông, người nó nhất định sẽ ướt sũng, thế mà bé lệ quỷ áo đỏ này lại khô cong.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.