Đi đâu ư? Dĩ nhiên là đến bệnh viện nơi Tiết Định Khôn đang nằm.
Phó Vãn định đích thân đi sao?! Vợ chồng ông Tiết mừng như bắt được vàng, đi theo cô tự dưng lại cảm thấy an tâm một cách lạ thường.
Giờ phút này, họ không còn dám nghi ngờ bất cứ hành động nào của Phó Vãn nữa, chỉ tin rằng nghe lời cô thì chắc chắn không sai.
Cả nhóm lên xe của nhà họ Tiết, Triệu Côn Minh đích thân ra tiễn.
“Đầu bếp Phó, chỗ nho của cô nên giao đến nhà hay là... để tôi chuẩn bị một kho chứa nguyên liệu rồi đưa đến đó?”
Phó Vãn đáp: “Cứ đưa đến nhà tôi, sẽ có người mở cửa.”
“À phải rồi, tối nay tôi mời mọi người một bữa, địa điểm ở dưới gốc hòe già.”
Mời ăn cơm!
Triệu Côn Minh thừa hiểu, Phó Vãn mời ăn cơm đâu phải chỉ đơn giản là ăn cơm. Xưa nay, chỉ có người cần nhờ vả mới phải mời người khác dùng bữa. Người ta là đầu bếp đến làm việc cho nhà mình, chẳng lẽ mình không phải trả công hay sao?
Triệu Côn Minh vội cười đáp: “Nhất định chúng tôi sẽ đến đúng giờ, cô cứ yên tâm.”
Phó Vãn cũng không nói thêm gì, chỉ khẽ nhắm mắt dưỡng thần.
Chiếc xe bon bon chạy về hướng bệnh viện. Sau khi xe dừng hẳn, Tiết Quốc Thịnh vội vàng bước xuống, ân cần mở cửa xe cho Phó Vãn, còn Tề Tú Lan thì mở cửa cho bé Đoàn Đoàn.
Họ cùng nhau bước vào bệnh viện. Đây là bệnh viện tư nên không quá đông đúc, những người đến đây khám bệnh toàn là người giàu có quyền thế.
“Mời đầu bếp Phó đi lối này.”
Tiết Quốc Thịnh bấm nút gọi thang máy VIP cho Phó Vãn.
Phó Vãn dắt theo Đoàn Đoàn bước vào.
Tại sảnh lớn của bệnh viện, một cô gái có mái tóc xoăn lọn to như sóng nước đang c.h.ế.t trân tại chỗ, vẻ mặt đầy kinh ngạc. Bàn tay với bộ móng vừa làm của cô ta siết chặt chiếc điện thoại, như thể vừa trông thấy cảnh tượng gì đó không thể tin nổi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Một cô gái trẻ khác vừa từ nhà vệ sinh bước ra: “Kiều Kiều, mình vào phòng khám thôi.”
Chu Kiều Kiều vội túm chặt lấy Liễu Vĩnh Ninh, lắp bắp nói: “Ninh Ninh, hình như... hình như tớ vừa thấy Phó Vãn!”
Liễu Vĩnh Ninh cứng đờ người, ngỡ mình nghe nhầm. Cô ta hơi cao giọng: “Cậu nói cậu thấy ai cơ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy những người xung quanh bắt đầu ngoái nhìn, Liễu Vĩnh Ninh vội hạ thấp giọng. TruyenLau.com
“Cậu có nhìn nhầm không đấy? Phó Vãn... cô ta... không phải cô ta c.h.ế.t rồi sao?”
Chu Kiều Kiều lắc đầu quầy quậy: “Gương mặt đó thì làm sao mà nhầm được? Hình như... hình như cô ta chỉ mất tích thôi, cảnh sát cũng có tìm thấy t.h.i t.h.ể đâu.”
Nói rồi, Chu Kiều Kiều chìa điện thoại ra: “Lúc nãy tớ định chụp một tấm ảnh bệnh viện gửi cho thiếu gia nhà họ Thẩm, để anh ấy yên tâm là tớ đi khám bệnh cùng cậu, ai ngờ lại chụp trúng Phó Vãn.”
Liễu Vĩnh Ninh giật lấy điện thoại để xem cho kỹ. Bức ảnh được chụp vội nên hơi mờ, lại chỉ thấy được hơn nửa khuôn mặt của người phụ nữ, nhưng vẫn không thể che giấu được ngũ quan xuất chúng.
Cô ấy đi ở chính giữa, những người còn lại dường như chỉ làm nền cho cô ấy mà thôi. Website TruyenLau.com
Liễu Vĩnh Ninh nheo mắt nhìn kỹ, cặp vợ chồng với nụ cười nịnh nọt trên mặt kia trông quen quen... hình như là... Tổng giám đốc và phu nhân của tập đoàn Tiết thị?
Phó Vãn, thật sự là Phó Vãn sao?
Sắc mặt Liễu Vĩnh Ninh trở nên phức tạp, chìm vào hồi ức của nhiều năm về trước.
Đứng bên cạnh, sắc mặt Chu Kiều Kiều cũng khó coi đến cực điểm. Năm đó, vào cái đêm công bố điểm thi đại học, chính cô ta đã vô tình lừa Phó Vãn đến từ đường nhà họ Thẩm.
Sau đêm hôm đó, Phó Vãn loạng choạng chạy ra khỏi từ đường nhà họ Thẩm, rồi mang thai.
“Mẹ ơi, hình như vừa rồi có cô chụp ảnh chúng ta,” Đoàn Đoàn ngẩng đầu, nói khẽ với Phó Vãn.
Phó Vãn chẳng mấy bận tâm: “Chúng ta có làm gì mờ ám đâu mà sợ.”
Dù sao thì tin tức cô trở về sớm muộn gì cũng sẽ lan khắp thành phố Ninh Thành này.
Tiết Quốc Thịnh vội vã mở cửa phòng bệnh cho Phó Vãn. Vị quản gia trong nhà đang lo sốt vó, linh cảm tình hình của cậu chủ không ổn chút nào, thì lại thấy ông bà chủ mặt mày hớn hở bước vào.
Con trai sắp c.h.ế.t đến nơi rồi mà còn vui vẻ được.
Lại còn lẩm bẩm thần bí, dặn đi dặn lại rằng lá bùa bình an trên người cậu chủ tuyệt đối không được gỡ xuống, ngàn vạn lần không được đụng vào.
Phó Vãn liếc nhìn người thanh niên gầy gò, mặt mày xám ngoét trên giường bệnh, rồi ném cho vợ chồng ông Tiết một cái nhìn cười như không cười.
Tiết Quốc Thịnh và Tề Tú Lan xấu hổ vô cùng, chỉ biết cười làm lành với cô.
Phó Vãn đưa tay đón lấy sợi tóc từ tay Đoàn Đoàn, rồi vỗ nhẹ lên vai sinh hồn của Tiết Định Khôn: “Về đi.”
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.