Phó Vãn gật đầu, cũng lấy điện thoại ra mở mã QR.
Triệu Dương nhanh chóng quét mã kết bạn, và Phó Vãn cũng đồng ý ngay lập tức.
Triệu Dương vẫn có chút không yên tâm nhìn hai mẹ con, bèn hỏi: “Cô chủ Phó, muộn thế này rồi, hai mẹ con khi nào thì dọn hàng vậy? Hay để tôi đưa hai mẹ con về trước nhé?”
Phó Vãn lắc đầu: “Không cần đâu ạ.”
Thấy Phó Vãn kiên quyết, Triệu Dương đành cất điện thoại vào túi, vẫy tay cười nói: “Vậy thôi, hẹn gặp cô chủ Phó và bé Đoàn Đoàn vào hôm kia làm lễ nhé.”
“Chúc ngủ ngon.”
Tiết Định Khôn có phần hụt hẫng nhìn bạn thân lên xe rời đi, rồi lại lập tức quay sang Đoàn Đoàn, cố nặn ra một giọng điệu dẹo dẹo: “Bạn nhỏ Đoàn Đoàn ơi.”
Có lẽ giọng điệu đó không thành công cho lắm, nghe lại có phần quỷ dị khó tả.
“Mẹ ơi, Đoàn Đoàn muốn về nhà, con... con mệt rồi.” Đoàn Đoàn sốt ruột giục.
Phó Vãn cúi xuống nhìn con trai, cậu nhóc gấp đến độ mặt đỏ bừng, tay nhỏ nắm chặt lấy vạt áo cô. Cô dịu dàng dỗ dành: “Được rồi, chúng ta về nhà thôi.”
Đồ đạc của họ không nhiều, tất cả đều xếp gọn vào trong chiếc xe đẩy nhỏ.
Khi dọn dẹp xong xuôi, Đoàn Đoàn đột nhiên để ý thấy mẹ vừa mới úp thêm một bát mì tôm.
Phó Vãn đặt bát mì đó dưới gốc hòe già, khẽ nói: “Cứ để đây đã, mình về nhà thôi con.”
Đoàn Đoàn cảm thấy hơi áy náy. Mì tôm cũng phải tốn tiền mua, hình như cậu bé đã làm lãng phí tiền của mẹ.
“Mẹ ơi, hay là mình mang bát mì về nhà ăn đi ạ.” Đoàn Đoàn đề nghị.
Phó Vãn vẫn chưa ăn tối, nên nếu mang về thì chỉ có Đoàn Đoàn ăn. Nhưng cô nhìn con trai rồi nói: “Không được đâu, mì ngâm lâu quá sẽ không ngon nữa.”
Phó Vãn đẩy chiếc xe nhỏ đi về phía khu chung cư, Đoàn Đoàn cũng dùng hai cánh tay bé xíu, căng phồng lên, phụ mẹ đẩy xe. Dưới ánh đèn đường, hai bóng người một lớn một nhỏ đổ dài trên mặt đất. TruyenLau
Tiết Định Khôn có chút thất vọng. Hắn đã quanh quẩn dưới gốc hòe này gần hai tháng trời, cuối cùng mới có một mình cậu bé Đoàn Đoàn nhìn thấy hắn, vậy mà giờ cậu bé cũng đi mất rồi.
Thơm quá...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - Website TruyenLau.com
Tiết Định Khôn khịt khịt mũi, mắt dán chặt vào bát mì tôm.
Hắn biết mình không thể ăn đồ của người thường. Trước đây, có người qua đường ngồi hóng mát dưới gốc cây, uống trà sữa không hết liền tiện tay đặt ở đó. Hắn đã thử uống nhưng không tài nào uống được.
Trên chiếc bát sứ màu đỏ sẫm có đặt một đôi đũa, trông như thể được cố tình để lại.
Tiết Định Khôn thử cầm đũa lên, gắp một miếng mì đưa vào miệng. Hương thơm quen thuộc của món mì dưa chua Khang Sư Phụ lập tức tràn ngập khoang miệng. Mắt Tiết Định Khôn bỗng sáng rực lên!
“Má ơi! Mình ăn được rồi!” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tiết Định Khôn ngoảnh đầu nhìn hai bóng mẹ con đã gần đi khuất, rồi lại quay lại nhìn bát mì nóng hổi trong chiếc bát sứ đỏ thẫm. Hắn rút ra một kết luận.
“Lẽ nào... cái bát này là pháp khí?”
“Mẹ ơi, con hơi mệt rồi.” Đoàn Đoàn đẩy chiếc xe mãi không nhúc nhích, cậu bé chán nản buông thõng hai tay.
Phó Vãn một tay đẩy chiếc xe nhỏ, dịu dàng nói: “Không sao đâu con.”
Đoàn Đoàn nhìn Phó Vãn với ánh mắt mong chờ: “Con sẽ lớn thật nhanh để giúp mẹ đẩy xe.”
Phó Vãn nhìn ánh mắt vừa non nớt lại vừa kiên định của Đoàn Đoàn. Sự hồn nhiên và thẳng thắn của một đứa trẻ có thể dễ dàng xóa tan đi khoảng cách xa lạ vô hình giữa hai người.
Phó Vãn xoa đầu cậu bé, khẽ “ừ” một tiếng.
Cậu nhóc như được tiếp thêm sức mạnh, vui vẻ nhảy chân sáo trên con phố vắng, dõng dạc tuyên bố: “Con không chỉ giúp mẹ đẩy xe đâu, con còn bảo vệ mẹ không để người xấu bắt nạt nữa!”
Phó Vãn cười hỏi: “Đoàn Đoàn, vậy con nói xem nếu có người ăn quỵt ở quán mình thì phải làm sao?”
Đoàn Đoàn nghiêng đầu, ngơ ngác hỏi lại: “Ăn quỵt là gì ạ?”
“Là ăn xong mà không trả tiền đó con.”
Đoàn Đoàn nhanh nhảu đáp: “Nếu họ không trả tiền thì... thì gọi bố mẹ họ đến trả ạ! Bắt bố mẹ họ dạy dỗ lại họ. Đó không phải là hành vi của một em bé ngoan.”
Trong suy nghĩ non nớt của Đoàn Đoàn, mua đồ thì phải trả tiền là chuyện hiển nhiên, cái đầu nhỏ của cậu bé không tài nào hiểu nổi tại sao lại có người ăn mà không trả tiền.
Phó Vãn mỉm cười đồng tình: “Ừ, nếu có ai dám ăn quỵt, chúng ta sẽ gọi cha mẹ họ đến trả tiền.”
Nơi họ bán hàng cách khu chung cư không xa, chỉ mất khoảng mười phút đi bộ là tới nơi.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
Lão Đại Huyền Học Bị Gắn Với Hệ Thống Ẩm Thực
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.