Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 100: Thuê thuyền

Minh nhìn qua menu một lượt, nhà hàng có rất nhiều đồ ăn đắt tiền như cua hoàng đế hay các loại tôm hùm. Chỉ là những món đắt tiền đó lại đều không phải là ngư dân vùng này đánh bắt trực tiếp mà là hàng nhập ở nước ngoài về. Như thế vừa đắt tiền lại vừa không được tươi ngon. Gọi những món đấy chỉ có tác dụng lấy le với những cô gái não ngắn thiếu hiểu biết mà thôi. Còn đối với tiểu thư con nhà giàu chân chính như Loan thì chẳng có chút tác dụng nào, ngược lại còn phản tác dụng.

Thế nên, Minh chọn những món được làm từ hải sản tươi:

- Trước tiên cho anh súp yến, súp bào ngư đông trùng, súp bào ngư vi cá, mỗi loại một bát. Nộm sứa chân, ghệ hấp nước dừa size to, bề bề rang muối, bề bề sốt me, tu hài nướng mỡ hành, ốc hương xóc tỏi, sò huyết nướng mọi, mực xào thập cẩm, ba ba rang muối, miến xào cua, rau rừng luộc, rau rừng xào tỏi. Một chai Gran Appasso ( loại này rẻ tiền thôi ). Tráng miệng thêm một đĩa hoa quả.

Minh thực sự đã gọi rất nhiều, đừng nói là hai người ăn không hết, một bàn thức ăn này dù là sáu người cũng ăn không hết. Nhưng dù sao cũng có một chai rượu vang đỏ, hai người có thể từ từ vừa ăn vừa nhâm nhi ly rượu và nói chuyện với nhau.

Có lẽ nhà hàng đã được thông báo rằng Minh là một vị khách vip, một phần cũng do hiện tại không phải mùa cao điểm đông khách, thế nên đồ ăn của bàn Minh lên rất nhanh.

Minh trước tiên múc cho Loan liên tục ba loại súp trước để cô nếm thử. Đương nhiên, sau khi múc xong cho Loan, hắn cũng tự múc cho mình.

Mỗi loại súp Minh chỉ múc cho mỗi người một thìa, tránh cho trước khi ăn những món khác thì cả hai đã no trước rồi.

Nhân viên phục vụ nam lần đầu bê ra ngoài ba loại súp còn có rau rừng xào tỏi và ba ba rang muối. Còn nhân viên phục vụ nữ cũng lấy ra một chai Gran Appasso Rosso Passito ( chai này dưới 1 củ ), trong lúc Minh múc súp cho Loan, cũng đã rót cho hắn và Loan mỗi người một ly.

Minh cùng Loan mỉm cười chạm ly với nhau, cả hai đang đợi nhân viên phục vụ xong rời đi thì mới bắt đầu câu chuyện.

Vừa thưởng thức rượu vang cùng các món ăn đang được bê dần lên, Minh ban đầu còn định sẽ bóc vỏ tôm cua cho Loan, nhưng hắn lại chỉ gọi ghẹ hấp nước dừa là phải bóc và còn để cho nhân viên phục vụ bóc giúp.

Đợi sau khi tất cả các món đều đã được mang lên và nhân viên phục vụ rời đi, Minh mới mở miệng nói với Loan: TruyenLau

- Anh vẫn chưa biết công ty nhà em làm về lĩnh vực nào?

Thấy Minh hỏi đến công ty nhà mình, Loan cũng chẳng giấu diếm làm gì, cô đáp:

- Công ty nhà em á! Nhà em làm nhiều mảng lắm, nhưng chủ yếu vẫn là logistics. Còn nhà mấy người bạn kia của em...

Loan đang định kể về mấy thằng thiếu gia hay đi cùng cô, Minh đã chủ động ngắt lời:

- Hôm nay chỉ có anh và em thôi, anh cũng chỉ quan tâm đến em chứ không quan tâm đến mấy người bạn kia của em! Website TruyenLau.com

Ý của Minh đã rõ ràng, hắn không thích Loan nhắc đến người khác trước mặt hắn, bởi những người đó chẳng gây ra được ảnh hưởng gì đối với hắn, những người khác có tốt thế nào thì cũng chẳng liên quan tới hắn.

Loan đương nhiên là hiểu ý của Minh, cô không nhắc đến những người khác nữa, mà hỏi Minh:

- Thế còn anh, theo em biết nhà hàng của anh mới khai trương không lâu, anh cũng ít khi xuất hiện ở nhà hàng phải không? Website TruyenLau.com

Nhà hàng Linh Trang do Minh mở ra tất nhiên là mới khai trương, nhưng vì hắn là người chủ đứng phía sau, lại có Lisa xinh đẹp mê người làm quản lí ở đó, chưa cần nói đến các món ăn có ngon và đặc sắc hay không, cũng đã đủ thu hút giới thượng lưu của thành phố H đến ăn để lấy quan hệ rồi.

Chỉ là nhắc đến nhà hàng của mình, Minh lại nhớ đến hai chị em Linh và Trang, tâm trạng của hắn lại đi xuống. Nhưng Minh lại không thể hiện tâm trạng ra ngoài lúc này với Loan, hắn vẫn đáp lời cô:

- Ừ, nhà hàng đó do anh bán ruộng đất ở quê lên thành phố H mở ra.

Lời Minh nói không phải lời thật, nhưng ở đây chẳng ai có thể chứng minh được là hắn đang nói dối.

Loan đương nhiên cũng nghĩ rằng Minh vừa nói dối, làm gì có ai bán ruộng đất ở quê mà mở nhà hàng có tư cách phân chia đẳng cấp giới thượng lưu trên thành phố. Cô hỏi lại:

- Anh bán ruộng đất ở quê á?

Minh gật đầu khẳng định:

- Ừ, anh xuất thân từ gia đình làm nông mà!

Loan đương nhiên vẫn chưa tin, tiếp tục hỏi:

- Vậy sao anh lại bỏ nghề nông?

Minh nhìn thẳng vào mắt Loan, gương mặt hắn thể hiện ra sự nghiêm túc chân thành, nhưng những lời hắn sắp nói ra lại là những lời nói dối:

- Tại anh thấy người ta nghiên cứu ra các loại hoa quả và rau củ không hạt.

Loan không hiểu ý của Minh, lắc đầu nói:

- Em không hiểu! Người ta nghiên cứu ra hoa quả và rau củ không hạt thì liên quan gì tới anh?

Minh làm ra bộ mặt nguy hiểm đáp:

- Có liên quan đấy!

Loan cố gắng tránh ánh mắt của hắn:

- Liên quan gì chứ?

Minh đáp:

- Anh thấy người ta nghiên cứu ra dưa hấu không hạt, thanh long không hạt, bí đỏ không hạt... Anh cũng muốn nghiên cứu ra một loại nào đó không hạt. Và cuối cùng thì anh cũng đã thành công.

Loan càng lúc càng thấy lạ, hỏi:

- Anh thành công, sao phải bán đất bán ruộng bỏ nghề?

Minh cười bí hiểm, làm ra bộ mặt sắp tiết lộ một bí mật kinh thiên động địa:

- Bởi vì... Anh nghiên cứu ra... Ngô không hạt.

Cả hai cùng lúc bật cười. Sau đó là những câu chuyện phiếm vui vẻ trêu chọc nhau, đồng thời cả hai cũng kể cho nhau về thói quen và sở thích của mình.

Mà hai người đã hoà hợp với nhau rồi, nếu có điểm giống nhau, cả hai sẽ cho đó là sự đồng điệu, có nét tương đồng. Còn nếu có những suy nghĩ hay quan điểm khác nhau, cả hai sẽ cho đấy là sự bù trừ. Hai người khi đó cứ như hai mảnh ghép khớp với nhau vậy.

Cũng trong lúc dùng bữa, hai người quyết định sau khi dùng bữa xong sẽ thuê du thuyền tự lái ra đảo. Buổi tối sẽ ăn những đồ mà hai người tự đánh bắt được.

Minh để Loan đi lên phòng chuẩn bị quần áo cùng một số đồ dùng cho hai người, có lẽ đêm nay hai người sẽ ở lại đảo chứ không về khách sạn.

Còn hắn, Minh đi đến quầy lễ tân, hỏi xem họ có thể hỗ trợ giúp hắn thuê du thuyền tự lái hay không.

Thấy hắn đến, lễ tân khách sạn cũng đã đứng lên từ trước, lên tiếng chào:

- Xin chào!

Minh gật đầu, cười thân thiện hỏi:

- Anh muốn thuê du thuyển để tự lái ra đảo, khách sạn có thể hỗ trợ anh không nhỉ?

Minh là khách vip, dù có những dịch vụ khách sạn không có, nhưng nếu hắn yêu cầu khách sạn cũng cố gắng hết sức để đáp ứng, chứ đừng nói đến những yêu cầu có trong dịch vụ của khách sạn. Lễ tân liền hỏi về yêu cầu của hắn về du thuyền:

- Dạ, không biết anh có yêu cầu gì về du thuyền không ạ!

Minh đương nhiên chẳng có yêu cầu gì đặc biệt, hắn nói:

- Anh cũng không có yêu cầu gì, nhưng du thuyền càng đầy đủ tiện nghi thì càng tốt.

Lễ tân biết tiền bạc đối với những vị khách vip giữ tấm thẻ đen chí tôn không phải là vấn đề, thế nên sau khi nghe yêu cầu của Minh về du thuyền, đương nhiên sẽ giúp hắn tìm chiếc du thuyền tốt nhất, có nhiều tiện ích nhất. Lễ tân đáp:

- Dạ vâng ạ! Khách sạn sẽ giúp anh liên hệ ạ. Chút nữa sẽ có người gọi điện cho anh để tư vấn.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu