Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 124: Hoà Thượng Già Muốn Phá Giới

Vị hoà thượng không để ý đến Minh nữa mà bước đi về hướng cổng chùa. Nhìn vị hoà thượng già bước đi rất chậm rãi và nhẹ nhàng, nhưng trong chớp mắt đã cách xa hai người cả trăm mét. Thu kinh ngạc lấy tay che miệng của mình.

Minh đưa mắt nhìn Thu một cái rồi lại quay đi, nhìn vào sau lưng vị hoà thượng già, hắn nói:

- Phật môn có phép lục thông. Đó có lẽ chính là thần túc thông. Chẳng qua, anh cũng làm được!

Dứt lời, Minh nắm tay Thu và dắt cô bước đi. Phong thái Minh tiêu diêu tự tại như thần tiên dạo bước, dù đang dắt theo Thu, nhưng tốc độ của hắn lại chẳng hề kém hơn vị hoà thượng già.

Điều này làm đôi mắt Thu khi nhìn hắn lại thêm phần phát sáng, thêm sự long lanh. Sự ái mộ trong lòng Thu đối với hắn lại tăng thêm không ít.

Bên ngoài cổng chùa, còn có một tháp chuông, vị hoà thượng già cùng Minh và Thu đã đi lên đó.

Đứng bên trên tháp chuông, ba người lại đang đối mặt với con quỷ mang hình hài đứa trẻ sơ sinh tà dị đó.

Con quỷ nhìn Thu, lại nhìn Minh, nó không dám tiến lại gần thêm nữa, nơi đây khiến nó thấy khó chịu, nó nói:

- Anh trai, xin anh, đưa mẹ của em về nhà đi!

Minh không đáp lời, hắn biết con quỷ vẫn e sợ “ Thiên Môn Ảo Thuật ” của hắn. Nơi đây lại là chốn chùa chiền linh thiêng, nó không dám lại gần. Thế nên dù là ai ở đây lúc này cũng không cần phải e ngại nó.

Vị hoà thượng lúc này lại lên tiếng:

- Ma quỷ, hoà thượng lần trước thua ngươi, lần này thì chưa chắc. Ngươi hãy nghe lời hoà thượng, nhập vào luân hồi đi, đừng làm ác nữa!

Con quỷ nghe vị hoà thượng già nói thì cười khành khạch đáp:

- Luân hồi? Tao đã siêu thoát khỏi luân hồi rồi. Hơn nữa, tao không phải ma quỷ, tao là thần phật!

Vị hoà thượng già chắp tay, nói:

- Chấp mê bất ngộ!

Dứt lời, ông ta ra sức đánh một tiếng lên chiếc chuông chùa. “ Đoong ” một tiếng vang lớn, tiếng chuông chùa ngân vang đến khắp mọi nơi trong thôn N dưới chân núi, khiến người dân sống trong thôn lúc này tự nhiên cảm thấy trong lòng tràn ngập vui vẻ cùng hạnh phúc.

Còn ở trên núi, khi Thu nghe tiếng chuông chùa thì ôm đầu ngất đi. Dù sao cô cùng là người dùng máu nuôi quỷ, trong lòng lại mang đầy hận thù, nên tiếng chuông chùa mới khiến cô choáng váng. Mà Thu chỉ là người dùng máu nuôi quỷ, còn con quỷ thực sự đang lơ lửng trên không trung lại càng phải chịu tra tấn mạnh hơn. Công kích tinh thân từ tiếng chuông chùa hướng vào linh hồn của nó còn mạnh mẽ hơn cả “ Thiên Môn Ảo Thuật ” của Minh. Con quỷ đau đớn ôm đầu bỏ chạy ngay lập tức. Minh đoán chắc nó lại chạy về cái hũ sứ của nó để khôi phục. Nhưng rốt cuộc nó phải tốn thời gian bao lâu, Minh không trả lời được. Có lẽ cả vị hoà thượng già này cũng không thể trả lời được.

Hai người bất lực nhìn con quỷ bỏ chạy mà không thể đuổi theo tiêu diệt nó. Vị hoà thượng già chắp tay, lên tiếng:

- A Di Đà Phật! Nhà chùa có phòng dành cho khách, xin thí chủ đi theo hoà thượng!
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nói rồi, vị hoà thượng già dẫn đường đi trước, Minh bế Thu lên bằng hai tay rồi đi theo ông ấy.

Vào đến phòng nghỉ dành cho khách thập phương, tuy nhà chùa không thường xuyên đón khách, nhưng căn phòng lại rất sạch sẽ và ngăn nắp. Có thể thấy, vị hoà thượng già này vẫn luôn quét dọn nơi này.

Đặt Thu lên giường, Minh không khỏi lo lắng cho cô, dù sao cô cũng đang mang thai, hắn sợ cô vì thế mà bị ảnh hưởng, động đến thai khí.

Thấy Minh có vẻ lo lắng cho Thu, vị hoà thượng già lên tiếng: TruyenLau

- A Di Đà Phật! Nữ thí chủ đó không sao đâu. Nếu thí chủ lo lắng, có thể ra giếng, múc cho cô ấy một bát nước!

Phía sau điện tam bảo có một cái giếng, Minh không cần vị hoà thượng già chỉ đường cũng có thể tự mình tìm đến cái giếng này.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Miệng giếng có bán kính rộng khoảng một mét, bên trong giếng thì sâu không thấy đáy. Nhưng nhờ đôi mắt tinh tường vượt xa mắt của người thường, Minh vẫn có thể nhìn xuống dưới và biết nước dưới giếng rất trong.

Từ miệng giếng, từng luồng hơi lạnh toả ra, cái lạnh này không phải là cái lạnh lẽo của sự âm hàn. Mà nó là sự mát lạnh, tạo cho người ta cảm giác thanh tỉnh, thư thái và thoải mái. Minh tin chắc rằng, nếu như hắn ngồi ở đây thiền định, công lực của hắn sẽ tinh tiến nhanh hơn bình thường rất nhiều.

Chỉ là hiện tại không phải lúc suy nghĩ đến chuyện đó, hắn cần phải múc một gáo nước giếng cho Thu.

Trên miệng giếng có đặt gáo và thùng múc nước, hiện tại là mùa hè, nên nước trong giếng vơi đi, cho nên Minh phải dùng cái thùng được quấn cùng dây thừng để múc nước giếng.

Hắn thả thùng múc nước xuống một cách từ từ chứ không hề vội vã, nên khi thùng chạm đến mặt nước lại chỉ tạo ra gợn sóng lăn tăn chứ không hề gây động tĩnh lớn. Hắn cũng chỉ múc một lượng nước vừa đủ cho Thu chứ không hề tham múc nhiều.

Đúng lúc này, điện thoại của hắn lại đổ chuông, là Loan đang gọi cho hắn. Vì còn phải lợi dụng Loan giúp hắn tiếp cận ông Khang để thực hiện kế hoạch từ từ trả thù, nên Minh buộc phải nghe máy:

- Alo, anh nghe này!

Ở đầu dây bên kia:

- Anh, buổi sáng anh về lúc nào vậy? Anh có biết chị Thu đi đâu rồi không?

Loan không hề nghi ngờ Minh và Thu có quan hệ bất chính với nhau, đây là sự tin tưởng tuyệt đối mà Loan dành cho Minh. Nhưng thật bi ai cho cuộc đời cô, khi Minh buộc phải lừa dối cô:

- Anh không biết! Hồi sáng lúc em với bố em đi làm, anh cũng rời đi luôn, lúc đấy chị ấy vẫn còn ở trong nhà.

Loan đương nhiên không hề nghi ngờ chút nào về lời của Minh, cô nói sang chuyện khác:

- Anh! Bố em sáng nay đã kể về anh cho ông bà em, bọn họ muốn gặp anh tối nay!

Minh ở bên này cười một nụ cười bất đắc dĩ, hết phải gặp phụ huynh, giờ còn phải gặp phụ huynh của phụ huynh nữa. Nhưng hắn không thể từ chối, liền đáp:

- Được, anh biết rồi, nửa tiếng nữa anh qua nhà em!

Minh định cúp máy rồi, nhưng Loan ở đầu dây bên kia lại nói:

- Ông bà em muốn đến nhà hàng Linh Trang của anh!

Minh không từ chối, hắn biết đây là điều hết sức bình thường, khi họ nhà gái muốn tìm hiểu về tình hình của chàng rể nhà mình:

- Để anh gọi điện bảo nhà hàng chuẩn bị trước! Nửa tiếng nữa anh qua đón em nhé!

Lần này, Loan lại từ chối:

- Dạ thôi! Em đi cùng bố được!

Minh hiểu cô nàng lại đang ngại đây. Nhưng như thế thật tốt, hắn sau khi biết được mối quan hệ của hắn và Loan, thật sự là hắn rất e ngại việc thân cận với Loan.

Nói thêm vài câu nhảm nhí của những cặp đang yêu đương, đợi Loan cúp máy cũng là lúc Minh làm Thu tỉnh lại sau khi vừa mớm cho Thu uống nước giếng, vừa nói chuyện qua điện thoại với Loan.

Thu tỉnh lại, điều đầu tiên cô hỏi không phải về bản thân cô, mà là về Minh và Loan:

- Là Loan gọi cho anh à?

Minh gật đầu, hắn không cần thiết phải nói dối, hắn còn cần Thu giúp hắn nói dối trước mặt Loan và những người khác:

- Ừ! Cô ấy hỏi anh có biết em ở đâu không. Anh đã nói dối cô ấy.

Người thông minh thì chỉ cần nói ít là sẽ hiểu nhiều, Minh biết chỉ cần cung cấp thông tin như vậy là Thu sẽ biết tiếp theo cô ấy phải làm gì.

Nhưng tâm trạng phụ nữ luôn luôn thất thường, dù biết Minh không thích mình, nhưng Thu lại tỏ ra hờn dỗi ghen tuông với Loan. Giọng nói mang theo hơi lạnh của cô đã thể hiện điều đó:

- Em biết rồi!

Minh không quan tâm đến điều ấy, hắn biết Thu là người hiểu chuyện, sẽ không vì ghen tuông hờn dỗi mà làm hỏng đại cục.

Hắn gọi điện cho Sói Ba Đầu:

- Alo anh Nam! Tôi gửi định vị cho anh, anh đến giúp tôi đưa một cô gái về!

Hắn lại gọi điện cho Lisa:

- Alo Lisa! Giúp tôi chuẩn bị tiệc trong phòng vip, tối nay tôi phải tiếp khách!

Tâm trạng Thu lại trở nên vui vẻ chỉ vì thấy Minh đang ưu tiên việc của mình trước việc của Loan. Cô biết hắn cùng cô phải trở về rồi, không về thì làm sao trả thù chứ. Nhưng nếu được ở cạnh hắn mãi mãi, dù có đi đến đâu, dù không trả mối thù của mình, cô cũng nguyện ý.

Đúng lúc này, vị hoà thượng già đi tới, trên tay ông ấy cầm theo một mảnh vải màu nâu:

- A Di Đà Phật! Phật môn cấm sát sinh, dù là ma quỷ cũng là sinh linh sống trong trời đất. Hoà thượng hôm nay lại muốn phá giới, giúp người diệt quỷ. Tội lỗi tội lỗi!

Nói rồi, vị hoà thượng già lại đưa mảnh vải màu nâu cho Thu:

- Thí chủ hãy dùng mảnh vải này, che lên cái hũ sứ đang nuôi con quỷ đó!

Minh biết một mảnh vải không thể nào tiêu diệt được con quỷ đó. Nhưng hắn biết công dụng của mảnh vải đó chắc chắn không hề tầm thường. Hắn lên tiếng:

- A Di Đà Phật! Thầy làm như vậy là diệt ác hành thiện. Nào đâu phải tội lỗi gì!

Vị hoà thượng già lại lắc đầu:

- A Di Đà Phật! Phá giới là phá giới, không thể dùng lời ngụy biện đó để bao biện chuyện hoà thượng phá giới được.

Minh định nói thêm để thuyết phục vị hoà thượng già này không nghĩ quẩn. Nhưng vị hoà thượng già lại chẳng để hắn lên tiếng mà nói tiếp:

- Thí chủ không cần khuyên hoà thượng đâu! Hoà thượng biết mình đang làm gì! Hai vị cứ về đi, đến khi thời cơ đến, thí chủ hãy trở về đây, hoà thượng sẽ đưa cho thí chủ vũ khí tiêu diệt ma quỷ!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu