Ván thứ tư do Trung chia bài, không khí ván trước đã đủ nóng, Trung là người tố bài đầu tiên, lại chủ động xem bài trước. Ánh mắt mang theo ý trêu đùa, Trung mở bài ra nhưng không nhìn bài mà nhìn Nguyệt ngồi bên cạnh, nói:
- Em gái thắng liền hai trận rồi, còn anh ba trận liền đều là bài rác. Hôn anh cái để anh ké chút may mắn của em nào!
Nguyệt đỏ mặt, e thẹn, ngập ngừng không biết có nên hôn hay không? Dù sao từ đầu đêm nay cô bé đã xác định là người của Trung rồi. Chẳng qua, trong cùng bàn bài, lại có một người đàn ông khác, từ đầu đến cuối luôn khiến cô bé bị thu hút mà không hiểu vì sao.
Thấy Nguyệt e thẹn vì bị Trung trêu chọc, Hoàng cũng nói xen vào:
- Ê! Tao cũng ba ván liền toàn bài rác. Em ấy hôn mày xong là đến lượt tao đấy!
Kiên cũng hưởng ứng:
- Tao nữa!
Bị ba người trêu chọc trước mặt người đàn ông mình đang để ý, Nguyệt thật sự không biết làm gì ngoài cúi đầu xấu hổ. Có lẽ, nếu không có người đàn ông đó ở đây, cô bé sẽ hôn cả ba người, vì thứ cô bé cần là tiền của nhóm thiếu gia này, còn thứ mà nhóm thiếu gia này cần lại là sự vui vẻ nhất thời do gái trẻ mang lại.
Thấy Nguyệt xấu hổ vì bị trêu chọc, Loan chủ động vòng tay qua cổ, kéo Nguyệt về phía mình, rồi hôn vào má Nguyệt một cái, nói:
- Em ấy hôm nay là của tôi, mấy ông không được chạm vào!
Cũng vì Minh, người mà khiến Nguyệt e ngại trước sự trêu chọc của những thiếu gia kia, vì muốn gây chú ý cho hắn, Loan lại chủ động giải vây cho Nguyệt.
Trung nghe Loan nói vậy, không trêu Nguyệt nữa, tập trung xem bài. Bài của Trung vẫn là bài rác, tức giận, Trung ném bài ra, nói:
- Lại bài rác, bốn ván liền toàn bài rác!
Bài đẹp hay xấu, Nguyệt có hôn Trung hay không thì cũng chẳng thay đổi được kết quả. Chẳng qua con người là như vậy, cứ thích vô lí trút bực tức lên người khác, người càng có quyền thế càng như vậy.
Minh biết rằng, nếu không phải có người ngoài như hắn ngồi ở đây, có lẽ Trung đã trút giận lên cơ thể Nguyệt rồi. Đánh bạc mà, bực tức vì thua liên tục, có người chọn cách đập phá đồ đạc, có người lại chọn đánh đập người yếu thế hơn, có người lại chọn dày vò cơ thể phụ nữ bằng cách quan hệ tình dục, coi những hành động đó là đang xả xui.
Đến lượt Thành, so với Trung thì Thành còn nóng hơn nhiều, cũng vì có hắn, không khí canh bạc này mới được làm nóng nhanh như vậy, cảm xúc mọi người mới chìm vào những lá bài sớm như vậy.
Thành không cần nhìn bài cũng biết mình có đôi bảy, không phải đôi lớn cũng chẳng phải đôi nhỏ, không đáng để hắn cược lớn, nhưng đủ để hắn theo cược đến khi nhận biết bài của tất cả mọi người ở trên bàn. Nếu như nhận thấy ai đó có bài đẹp, Thành có thể giả bộ xem bài rồi bỏ sau. TruyenLau.com
Trung đã bỏ bài ngay từ vòng đầu, Thành nghiễm nhiên trở thành người đi đầu vòng:
- Chơi kim hoa mà xem bài sớm thì mất vui! Tôi cược úp mười triệu!
TruyenLau
Thấy Thành đã nói vậy, cả nhóm đều đồng loạt cược úp theo Thành, chứ không xem bài sớm như Trung.
Tiếp tục cược úp đến vòng thứ ba, Quân cũng là người biết bài, bài của Quân là bài rác, mà bài của Thành cũng chỉ có đôi bảy, nhận thấy không cần thiết phải dùng “ Nhị quỷ khiêng kiệu ”, Quân giả bộ xem bài để lấy cớ bỏ bài:
- Tôi cũng xem bài đã!
Cầm ba lá bài trên tay giả bộ nặn thật cẩn thận, Quân thở dài một hơi, ném bài vào tụ bài:
TruyenLau
- Haizzz, lại là bài rác!
Kiên ngồi giữa Quân và Minh lên tiếng:
- Bài rác xem sớm bỏ sớm cũng tốt. Tôi cũng xem bài đã!
Kiên cầm bài của mình lên xem, tất nhiên cũng là bài rác. Kiên đương nhiên cũng bỏ bài:
- Mẹ nó, tao cũng là bài rác!
Đến Minh rồi, hắn đương nhiên là biết rõ bài của từng người, ván này hắn không dùng “ Thâu thiên hoán nhật ” để tráo bài. Biết rõ Thành cầm đôi bảy là lớn nhất, sau đó đến Loan cầm đôi năm. Nhưng bài hắn có một lợi thế, có át bích già bích, lẻ con bồi tép, kém chút nữa là có bộ đồng chất lớn hoặc sảnh lớn. Bài này đủ doạ cho Thành sợ rồi, vì hắn biết Thành chỉ biết điểm số từng lá bài nhưng không biết rõ chất của từng lá bài.
Còn Loan, Minh không quan tâm vấn đề cô có vì hắn cược láo mà bị doạ sợ hay không. Hắn chỉ muốn doạ Thành ván này cho Thành tiếc, còn cuối cùng là hắn hay Loan ăn đều được cả. Vì hắn chắc chắn, dù ai có thắng ván này đi nữa, người cuối cùng chiến thắng vẫn là hắn.
Giả bộ cầm bài lên xem xong, Minh lập tức tăng cược gấp đôi:
- Bốn mươi triệu!
Thấy Minh tăng cược, Loan ngồi cạnh hắn, nhìn hắn bằng ánh mắt mang theo ý cười, nói:
- Có vẻ bài ông cũng không nhỏ. Tôi cũng xem bài đã!
Lên bài thấy chỉ có đôi năm, đáng lí bình thường Loan đã bỏ bài, nhưng vì Minh là người đầu tiên xem bài mà không bỏ bài, Loan tự thuyết phục bản thân để theo cược:
- Bốn mươi triệu thôi mà, tôi theo ông thêm một vòng!
Lại đến Nguyệt ở cuối vòng, cô bé thấy cả Minh và Loan đã xem bài, cũng cầm bài lên xem:
- Mọi người gần như đều đã xem bài, em cũng xem bài đã ạ!
Giọng Nguyệt nhỏ nhẹ, tỏ ra rất ngoan ngoãn, lúc này cô bé biết mình không thể để lộ cảm xúc ra ngoài, dù là cảm xúc tích cực hay tiêu cực. Nếu không cô bé sẽ vô tình châm ngòi cảm xúc của những thằng đàn ông đang ngồi chơi bài với cô. Đây là điều cơ bản mà bất kì cô gái nào kiếm tiền nhờ nhan sắc đều phải biết, trước khi phục vụ những thiếu gia nhà giàu có tính cách vui giận thất thường.
Nguyệt xem bài xong, bỏ bài, nhỏ nhẹ nói:
- Em cũng bỏ bài!
Nguyệt học theo Minh, khi bỏ bài cũng ngửa bài lên cho mọi người thấy, không ngờ chỉ chi tiết nhỏ này thôi, đã làm mích lòng những thiếu gia nhà giàu ngồi đây.
Cả lũ đều cảm thấy Nguyệt làm thế là đang chửi bọn họ là chơi không đẹp. Trong khi việc ngửa bài hay úp bài khi bỏ bài thực tế chẳng có ý nghĩa gì nhiều.
May mà có Loan lên tiếng khi nãy, nếu không Nguyệt e rằng lúc này đã bị những thằng ở đây quây vào bắt nạt rồi.
Minh dù khoonv chú ý, nhưng cũng cảm nhận được những ánh mắt bất thiện của bọn thiếu gia này đang nhìn Nguyệt. Hắn quyết định giúp cô bé này một lần, bằng cách ván sau hắn sẽ ăn hết sạch tiền của cô bé, để loại cô bé ra khỏi cuộc chơi này.
Nguyệt đã là cuối vòng, lại đến lượt Thành. Thành vẫn chưa xác định rõ bài Minh là lớn hay nhỏ, mặc dù Minh đã cố tình để lộ ra bài của hắn có bồi già át. Rốt cuộc Minh đang cầm bài đồng chất đỉnh chóp hay là bài rác, nhìn vào ánh mắt của Minh, Thành vẫn chưa xác định chính xác được.
Minh cười thầm trong lòng, đây là tâm lí kém của những tay gian mới vào nghề. Một ván bài có theo hay không và theo bao nhiêu vòng, theo bao nhiêu tiền, ngay từ đầu đã phải xác định rõ ràng rồi. Người mà không tự tin vào bài của mình, chắc chắn sẽ bị cuốn vào cuộc chơi tâm lí của người khác tạo ra, thất bại là điều tất yếu phải nhận lấy.
Thành biết rằng dù có tố thêm hay không, lúc này vẫn phải xem bài đã, thái độ cược thêm của Minh và theo bài của Loan đã nói rất rõ ràng là cả hai đang có bài. Nếu Thành lúc này không xem bài, sợ rằng sẽ bị người khác nghi ngờ là hắn biết bài.
Cầm đôi bảy trong tay, Thành suy nghĩ hồi lâu, quyết định doạ Minh thử một phen, nếu Minh bị doạ, có lẽ bài của hắn không cao, vừa rồi chỉ là cược láo. Còn nếu Minh không bị doạ mà tăng cược, vậy chắc chắn bài Minh là bài đồng chất đỉnh chóp chỉ thua mỗi bài sảnh đồng:
- Tố thêm một trăm triệu!
Thành đâu biết rằng, tất cả suy nghĩ trong lòng hắn đã bị Minh đọc rõ ràng.
Nhưng để đến lượt Minh, vẫn còn Hoàng chưa xem bài. Hoàng nhìn quanh tất cả mọi người một vòng, nói:
- Tất cả đều đã xem bài rồi, vậy tôi cũng xem bài cái đã!
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.