Có lời của Loan, các bà liền đều có lí do ra ngoài sảnh chơi cho khuây khoả. Đương nhiên, Minh và Loan cũng theo ra.
Ông chủ Thọ dù sao cũng là ông chủ của cả sòng bạc ngầm. Dù không định chơi gian lận, nhưng các bản lĩnh khác trên bàn bài ông ta đều có cả. Cho nên, không có gì bất ngờ khi ông ta là người chiến thắng nhiều nhất trên bàn bài phòng vip được. Và người thắng luôn giữ được tỉnh táo tốt hơn người thua.
Ông ta thấy Minh đi ra khỏi phòng, trong lòng không khỏi lo lắng, bởi lẽ bản lĩnh của Minh thật sự quá cao. Nếu hắn muốn, thì chỉ vài phút thôi, sòng bạc này sẽ đổi chủ. Cho nên, dù tin rằng Minh sẽ không vào bàn chơi, ông chủ Thọ vẫn phải đề phòng.
Ra hiệu bằng mắt cho nhân viên của mình. Để nhân viên ra ngoài theo dõi hành động của Minh. Nếu như có gì bất thường liền có thể kịp thời báo cho ông ta.
Minh cùng Loan và bốn người bà ra ngoài sảnh. Và tất nhiên, bọn họ liền lao nhanh đến các bàn cược. Loan cũng khá thích thú với cờ bạc, cho nên đã cùng các bà của mình lao vào chơi, dần dần không để ý đến Minh.
Nhân cơ hội đó, Minh có thể nói chuyện với người đang có ý tiếp cận mình. Là anh Khánh, cánh tay phải đắc lực của ông chủ Thọ trong sòng bạc ngầm này. Hắn biết, khi người nhân viên được ông chủ Thọ phái ra ngoài quan sát hắn, đã thông báo việc này cho anh Khánh. Và anh Khánh cũng là người hiểu chuyện tinh tế, liền đợi Minh thoát ra khỏi sự chú ý của Loan, mới dần tiếp cận hắn.
Ở nơi không ai chú ý đến, anh Khánh cung kính chào Minh:
- Thiếu gia!
Cả ông chủ Thọ và anh Khánh đều không biết mục đích của Minh hôm nay tới đây làm gì. Bởi Lisa chỉ thông báo cho bọn họ là Minh sẽ đến, chứ không nói mục đích của hắn đến để làm gì. Cho nên cả hai đều mờ mịt, không dám tùy tiện đoán ý của vị sát thần này.
Minh biết anh Khánh muốn thăm dò ý của hắn để làm việc, hắn cũng không định giấu diếm, liền nói:
- Những người hôm nay đi cùng tôi, bắt buộc phải thắng, thắng càng nhiều càng tốt. Mọi tổn thất của các người, tôi sẽ bù!
Mục đích của Minh đã rõ, hắn muốn cho tất cả những người hôm nay đi cùng hắn nếm được quả ngọt của thắng lớn trong sòng bạc. Biến họ thành những con ma điên cuồng vì cờ bạc sau này. Cho nên, hôm nay anh Khánh và ông Thọ phải để những người này thắng. Mà để họ thắng như thế nào, chỉ có thể là sòng bạc hôm nay sẽ phải xả nước. Và xả nước như thế nào thì đã có các kỹ thuật viên điều khiển các máy đánh bạc trong phòng giám sát kỹ thuật cùng các dealer trên các bàn cược lo liệu.
Đã bố trí xong hết tất cả mọi việc, hiện tại chỉ cần đợi mọi thứ diễn biến theo một cách tự nhiên mà thôi, Minh đi đến một máy hoa quả còn trống, đưa thẻ ngân hàng cho nhân viên gần đó:
- Đổi trước cho tôi một trăm triệu!
Hắn chính là không thể đứng không quan sát, mà lại chẳng thể rời đi, vậy thì đến máy hoa quả quay hũ để đốt thời gian vậy.
Minh mới quay hũ trên máy hoa quả được tầm mười phút thì Loan cũng đã đến. Có lẽ giờ này những người khác đều đã chìm vào trong thú vui trên bàn cược, cho nên cô mới có thể đến gần hắn để xem hắn chơi.
Minh hôm nay không có ý định thắng tiền của sòng bạc, nhưng sòng bạc lại cũng chả dám thắng tiền của hắn. Cho nên, từ một trăm triệu ban đầu, sau mười mấy phút Minh chỉ thắng lên gần một trăm hai mươi triệu. Thấy Loan đến và đứng bên cạnh xem mình quay hũ, Minh cười mỉm với cô, ôn nhu nói:
- Em chơi nhé!
Loan gật đầu, ngồi xuống cạnh Minh để chơi thay hắn, do ghế ngồi chơi quay hũ trong sòng bạc khá lớn nên hắn cùng Loan có thể ngồi chung trên một chiếc ghế, mặc dù như thế cũng có hơi chật. Và đương nhiên, những cặp đôi khi yêu nhau sẽ không ngại việc ngồi sát vào nhau trên một chiếc ghế. Website TruyenLau.com
Nhận được lệnh của Minh từ trước, những người đi cùng hắn hôm nay phải thắng lớn, mà Loan cũng là một trong những người đi cùng Minh, cho nên khi cô vừa ngồi vào máy hoa quả để chơi, phòng giám sát kỹ thuật đã đặc biệt lưu ý, điều chỉnh tỉ lệ ăn thua của cô.
Loan ngồi cạnh Minh, được hắn ôm vào lòng, chơi quên thời gian. Đến tận hai giờ sáng, khi bốn cặp ông bà bắt đầu rục rịch đi về mới thôi. Trong khoảng thời gian này, dù Loan không trúng Jackpot, nhưng từ gần một trăm hai mươi triệu của Minh, cô đã thắng gần hai mươi tỷ. Gương mặt cô lúc này cực kì rạng rỡ.
TruyenLau
Và không chỉ có duy nhất một mình Loan, những người khác cũng chẳng kém gì. Nhìn những gương mặt rạng rỡ vui vẻ vô cùng trong khi cơ thể đang rất mệt mỏi, Minh biết mục đích thả mồi hôm nay của hắn đã thành công rồi.
Minh lên tiếng nói với Loan khi giám sát trại giam thành phố H đi đến:
- Nghỉ thôi em! Mọi người đang qua đây kìa!
Loan đang chơi hăng hái, vẫn phải dừng lại, bởi người lớn trong nhà đều đã mệt cả rồi, cũng vì đã quá muộn rồi.
Website TruyenLau.com
Loan không dám tỏ thái độ, cô không thể vì vui vẻ nhất thời mà làm hình tượng của mình xấu đi trong mắt “ chú ” của Minh. Nên cô chỉ có thể im lặng nghe theo sắp xếp của mọi người.
Ông Khang cũng đã đi đến, ông lên tiếng:
- Về thôi con, muộn rồi!
Đợi Loan đứng dậy và đi đến bên cạnh mình, ông Khang lại lên tiếng nói với giám sát trại giam thành phố H:
- Anh Thành, tương lai trở thành thông gia rồi, mong được anh giúp đỡ nhiều hơn!
Giám sát trại giam thành phố H chỉ cười không đáp lại, cũng chẳng gật đầu lấy một cái, khiến ông Khang vô cùng khó hiểu, không biết là ý của ông Thành là đồng ý hay là không.
Chẳng qua, người có địa vị xã hội thấp hơn sẽ luôn gặp phải tình cảnh này. Ông Khang cũng không phải là lần đầu gặp, cho nên với ông ta như vậy có lẽ cũng đã là đủ rồi.
Cũng vì địa vị của giám sát trại giam thành phố H là cao nhất ở đây nếu không tính đến thân phận thật của Minh, cho nên Minh và ông ta sẽ là người rời đi trước, những người khác chỉ có thể đợi ông ta đi rồi mới lên xe.
Ngồi trên xe, có lẽ vì đã uống nhiều rượu đêm nay, giám sát trại giam trở thành một người tò mò, ông ta lên tiếng hỏi Minh:
- Thiếu gia, với thân phận của cậu hiện tại, chỉ cần một câu nói thôi là tất cả bọn họ đều sẽ rất thê thảm, tại sao cậu còn phải bày mưu tính kế để làm gì cho tốn công?
Minh nghe giám sát trại giam thành phố H hỏi thì cũng không trách ông ta nhiều chuyện, hắn cười nhẹ, lắc đầu trả lời:
- Có những người nếu chỉ chết và phá sản thôi thì cũng chưa trả hết được những tội lỗi của họ gây ra.
Giám sát trại giam lại không kiêng nể, nói tiếp:
- Thiếu gia! Cậu thật đáng sợ! Giống với sư phụ của cậu, cả hai đều là đại lão thiên!
Minh lần này lại im lặng, chỉ cười mỉm không nói mà tập trung vào việc lái xe. Những người như hắn có thể không đáng sợ sao? Là một lão thiên thực sự, đâu phải chỉ là kiếm chút tiền trên bàn cờ bạc. Thiên thuật là thuật che trời lấp biển, đổi trắng thay đen. Là một lão thiên thực thụ, thì phải tinh thông bày mưu tính kế, nắm giữ người khác trong lòng bàn tay. Thế nên trong thiên môn mới chia ra làm ba loại lão thiên. Tiểu lão thiên tinh thông bịp thuật, giỏi kiếm tiền trên bàn cờ bạc. Trung lão thiên giỏi thao túng người khác, biến người khác thành con rối cho mình lợi dụng. Đại lão thiên giỏi thao túng quốc gia, biến thiên hạ thành bàn cờ, chúng sinh trở thành quân cờ do mình điều khiển. Lão thiên lợi hại nhất lịch sử theo ý kiến chủ quan của Minh là Nguyễn Bỉnh Khiêm khi ông có thể tách mình ra khỏi vòng xoáy phân tranh thiên hạ mà vẫn có thể phân chia thiên hạ cho bốn nhà Mạc Lê Trịnh Nguyễn.
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.