Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 161: Lựa Chọn Rời Đi

Minh đứng cạnh Ban, trực tiếp làm mẫu cho cô ấy. Hắn đưa hai tay đấm thẳng ra phía trước, úp lòng bàn tay xuống, hai chân dang ra cách nhau khoảng ba bàn chân, trùng gối hạ thấp hông xuống, giữ lưng thẳng, ngực hơi ưỡn ra phía trước. Minh lên tiếng:



- Làm theo anh, giữ nguyên tư thế này!



Ban rất có năng khiếu, cô bắt chước y hết Minh, không phải để Minh chỉnh lại tư thế cho cô. Cả hai giữ im lặng không nói, chỉ là Huệ khi nhìn thấy cảnh này, đã mang hai thùng nước treo lên hai tay của Minh. Sau đó Huệ lại lấy một chậu nước nhỏ, đặt lên đầu của Minh.



Minh tuy bị hai thùng nước kéo trọng tâm cơ thể về phía trước, vẫn cứng rắn gồng sức giữ hai tay cùng cơ thể thẳng đứng. Miệng không hề buông ra một lời trách cứ nào giành cho cô em gái nuôi của mình. Ánh mắt Minh nhìn Huệ khi đó thậm trí còn ánh lên vài phần cưng chiều.



Nền tảng của Minh đã quá tốt, dù Ban có cố gắng đến thế nào đi chăng nữa, dù hắn phải giữ thăng bằng khi nâng ba thùng nước, thì Ban cũng chẳng thể nào so sánh được với hắn.



Ba mươi phút trôi qua, cứ vài phút là Ban đã phải nghỉ một lần. Còn Minh, hắn vẫn cứ đứng im bất động mãi. Lúc này hắn mới lên tiếng:



- Hôm nay tới đây thôi, em mới bắt đầu mà có thể chịu khó như vậy khiến anh rất vui, ngày mai sẽ khó khăn hơn đấy, em nghỉ ngơi đi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com


Minh nói Ban nghỉ ngơi, còn hắn vẫn giữ nguyên trạng thái đứng tấn đó, không chịu di chuyển một chút xíu.



Ban rất muốn ở lại đứng tấn cùng Minh, nhưng thật sự cô không thể tiếp tục được nữa rồi, ban đầu chỉ có hai chân cô run rẩy, sau đó là hai tay, bây giờ là cả cơ thể, nếu còn không chịu dừng lại mà tiếp tục tấn, sợ rằng mười giây cô cũng chẳng trụ được. Đây là lần đầu tiên Ban cảm thấy giữ nguyên một tư thế lại khó khăn đến vậy.

TruyenLau.com

Ban được Huệ kéo vào trong nhà nghỉ ngơi, để mặc Minh cứ đứng tấn như vậy ở ngoài sân. Hai cô gái chưa hề lên giường ngủ, mà lén nhìn Minh từ phía cửa sổ. Minh biết, nhưng hắn không quan tâm, cứ tiếp tục đứng tấn.



Vẫn là hai cô gái không chịu nổi trước, cơn buồn ngủ đã kéo họ lăn ra giường ngủ say, trong khi Minh vẫn đứng im bất động ở ngoài sân.


Website TruyenLau.com
Sáng sớm, cả Ban và Huệ đều dậy rất sớm, cả hai nhìn ra ngoài sân, không thấy Minh đâu, mới vuốt ngực vì suy nghĩ đáng sợ vừa loé lên trong đầu. Huệ lười biếng, mặc kệ Ban dậy lên, cô bé lại tiếp tục nằm ra giường để ngủ.



Ban cũng rất muốn ngủ, nhưng cô lại lo lắng cho Minh, bởi khi cô tỉnh dậy, toàn thân ê ẩm, cô đoán chắc Minh cũng giống như cô.



Chỉ là Ban không ngờ, khi cô đi ra khỏi gian nhà chính, ra đến sân, lại thấy Minh đang chuẩn bị đồ ăn ở bên trong bếp, bên cạnh hắn có hai thanh đao làm bằng tre còn rất mới.



Nghe thấy tiếng động, Minh biết Ban đã ra sân, hắn quay đầu nhìn cô, dành tặng cho cô một nụ cười tươi rạng rỡ để chào đón ngày mới bắt đầu. Minh lên tiếng:



- Anh làm cơm sắp xong rồi, đợi chút nữa xong, anh sẽ dạy em đao pháp nhé!



Ban gật đầu, chỉ cần là hắn dạy, cô đều sẽ tập trung học, cô không muốn hắn coi cô là một cô gái kén chọn. Đôi mắt Ban cứ nhìn chằm chằm vào hai cây đao làm bằng tre. Minh mỉm cười, dơ con dao khoắm trong bếp lên, lưỡi dao vẫn còn dính những sợi tre bị hắn vót ra, Minh lên tiếng:



- Anh muốn dạy em đao pháp, nhưng cũng chẳng thể dùng đao thật được, cho nên anh mới lấy dao của em để trong bếp đi chặt tre, làm đao tre cho em luyện tập.



Biết được Minh đi chặt tre ban đêm để làm đao tre cho mình, Ban lo lắng hỏi:



- Sao anh lại đi chặt tre đêm? Anh có gặp rắn không?



Nói xong, Ban thấy mình thật ngu ngốc, chẳng phải Minh vẫn đang nấu ăn ở trước mặt cô đây sao? Cô hỏi hắn như vậy chẳng phải lo lắng thừa thãi hay sao?



Nhưng Minh lại không hề tỏ ra là Ban phiền phức, nụ cười trên môi hắn lại càng tươi hơn, hắn nói với cô:



- Sao em thông minh vậy? Anh có gặp hai con rắn lục!



Nói rồi, Minh chỉ chỉ vào một chỗ trong bếp, hai con rắn lục trưởng thành đã bị hắn xử lí và nướng chín, tạo thành một mĩ vị nhân gian.



Ban nhìn hai con rắn lục mà kinh hãi, cô hốt hoảng lại gần Minh, sờ soạng khắp người hắn vì lo lắng rằng hắn bị rắn cắn. Chỉ là, không để Ban sờ mó thân thể của mình, Minh đã bắt lấy hai tay của cô, nụ cười vẫn giữ trên môi, lắc đầu nói:



- Anh không sao đâu, đừng lo lắng. Em quên rằng anh rất lợi hại sao?



Lúc này, Minh cũng đã nấu cơm sáng xong, trời vẫn còn sớm, Ban thì vẫn nhìn hắn bằng ánh mắt đầy lo lắng, Minh đành phải chuyển chủ đề:



- Ra sân đi, anh dạy em đao pháp!



Từ lúc Minh xác định dãy võ cho Ban, hắn đã lựa chọn sẵn trong đầu là sẽ dạy Ban võ Sambo và dạy cô hai loại đao pháp là “ Phong Hoa Đao Pháp ” và “ Huyền Hư Đao Pháp ”. Tuy nhiên, võ thuật không phải chỉ là mấy động tác múa may quay cuồng, võ thuật là để áp dụng vào thực chiến. Nên nếu chỉ múa vài đường quyền đường đao hời hợt vô lực, thì thà rằng chẳng học võ còn hơn.



Minh dạy Ban đao pháp cơ bản, chỉ có đâm và chém, chỉ có công và thủ. Tuy nhiên, đâm chém công thủ chẳng phải giống như Ban khi múa đòn gánh cứ hướng thẳng mà xuất chiêu, Minh dạy Ban tổng cộng ba mươi sáu đường đao cơ bản, công thủ toàn diện khắp bốn phương tám hướng.



Tuy chỉ là ba mươi sáu đường đao cơ bản, nhưng đổi lại là Minh thi triển, dù gặp bất kì một đối thủ nào, chỉ sử dụng ba mươi sáu đường đao này, hăn gần như đã ở vào thế bất bại, trừ khi đối thủ của hắn có sức mạnh và tốc độ hoàn toàn vượt trội hắn.



Cứ như thế, ngày qua ngày, Minh dạy Ban học chữ, học tính toán, học nấu ăn, học võ, thấm thoát mà đã qua một năm rưỡi. Hôm nay, Minh cuối cùng cũng hạ quyết tâm rời đi. Không phải là hắn đã dạy xong cho Ban, hắn đã dạy xong cho cô ấy từ nửa năm trước, mà là vì hắn nhận ra hắn đã thích Ban trong khi hắn vẫn còn thích Lê Sương Vũ.



Người ta nói, có hai loại phụ nữ có thể khiến cho bất kì một người đàn ông nào cũng bị mê hoặc. Một là loại phụ nữ đơn thuần như một trang giấy trắng, cái gì cũng không biết, trong sáng vô cùng. Hai là loại phụ nữ xinh đẹp quyến rũ, cái gì cũng biết, cái gì cũng giỏi, giống như một bức tranh tuyệt mỹ không một điểm chết. Loại thứ nhất tưởng như không tồn tại nhưng Minh đã gặp được hai người là Ban và Huệ. Loại thứ hai chính là Lisa.



Minh cứ nghĩ hắn vượt qua được sức hấp dẫn của Lisa là hắn sẽ chẳng bao giờ dễ dàng bị phụ nữ quyến rũ nữa. Nhưng không, loại phụ nữ thứ nhất không trực tiếp quyến rũ mê hoặc đàn ông như loại thứ hai, mà nó cứ dần dần phát triển, đến khi nhận ra thì đã muộn rồi. Huệ thì đã là em gái của hắn, cho nên ngay từ đầu tình cảm hắn dành cho Huệ là tình cảm anh em. Còn Ban, cô ấy luôn coi hắn là người chồng mà cô ấy nhặt được mang về nhà, cô ấy cứ như vậy, dần dần đã chạm vào trái tim của hắn, mặc dù cô chỉ là một cô gái thôn quê thô kệch và có phần xấu xí.



Minh là người tôn thờ tín ngưỡng chung thủy, một vợ một chồng. Cho nên, ngay khi hắn nhận ra mình thích Ban, hắn đã phải đưa ra lựa chọn, Ban hay Lê Sương Vũ. Và cuối cùng hắn đã chọn Lê Sương Vũ. Không phải vì tình cảm Minh dành cho Lê Sương Vũ nhiều hơn Ban, mà bởi vì hắn và Lê Sương Vũ mới là hai người sống cùng một thế giới, thế giới của những người thượng lưu, những người đứng trên vạn người. Còn Ban, thế giới của cô chỉ có vùng thôn xóm núi rừng hẻo lánh này và hắn. Minh chọn Lê Sương Vũ vì khi đặt lên bàn cân, đâu chỉ có hai người con gái ấy, hắn còn phải nghĩ đến những người anh em của hắn, và đặc biệt là sư phụ hắn.



Tối hôm đó, trong lúc nấu ăn, Minh đã bỏ một loại thuốc mê mà hắn tự chế bằng một loại cây độc trong rừng vào thức ăn, gây mê cả Ban và Huệ. Còn bản thân hắn, tuy cũng ăn những thức ăn có thuốc mê đó, nhưng dựa vào phương pháp hít thở sâu do sư phụ hắn truyền dạy, đã thải hết độc tố gây mê ra ngoài bằng hơi thở.



Ban và Huệ gục xuống mâm cơm, Minh nhẹ nhàng bế hai cô gái lên giường, còn bản thân tiêu hủy toàn bộ số thức ăn có chứa thuốc mê đi, sau đó dọn dẹp nhà cửa của Ban. Cuối cùng, Minh đặt chiếc đồng hồ quả quýt Vacheron Constantin vàng tráng men xanh mà hắn yêu thích lên tay của Ban, coi như là món đồ cuối cùng hắn để lại cho cô ấy.



Minh bế Huệ cũng đang hôn mê rời đi, hắn không nhìn Ban, bởi hắn sợ hắn sẽ mềm lòng. Hắn cảm nhận được khi hắn bế Huệ bước chân ra khỏi căn nhà đất của Ban, nơi khoé mắt của Ban chảy ra từng dòng nước mắt. Nhưng hắn dối lòng, cho rằng đó chỉ là ảo tưởng, nhất quyết không quay đầu lại mà rời đi.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu