Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 148: Song Nguyệt

Minh nhắm mắt lại, hắn biết tuy Già Cơ đã tách ra làm hai, nhưng chắc chắn là có một thật một ảo. Đôi mắt của hắn đã không thể phân biệt đâu là thật đâu là ảo, thì hắn sẽ dùng đôi tai để nghe, dùng cảm nhận dao động của không khí để phân biệt.



Nhưng ngay lập tức Minh phải mở mắt ra, cả hai bên đều truyền đến tiếng gió thổi tới do khí thế của Già Cơ bộc lộ ra, dao động của không khí hai bên cũng hoàn toàn y hệt. Cho nên, ngay cả khi nhắm chặt mắt lại, Minh cũng không phân biệt được đâu là Già Cơ thật, đâu chỉ là ảo ảnh của Già Cơ.



Người ở bên trái tấn công đến trước, Minh không thể không đỡ, hắn vung quyền đánh sang bên trái, muốn đối kháng lại quyền của Già Cơ. Chỉ là, hắn vậy mà đấm xuyên qua cơ thể Già Cơ, giống hệt như đấm vào không khí vậy. Nhận ra điều bất thường đã quá muộn, Minh bị Già Cơ đấm trúng vào lưng, tí nữa thì ngã chúi người xuống đất. Khi hắn quay người lại phía sau, Già Cơ đã một lần nữa phân ra thành hai người tấn công hắn.



Lê Sương Vũ ở một bên không muốn Minh đánh anh trai của mình, nhưng cũng chẳng thích anh mình đánh hắn. Cô muốn lao tới ngăn cản, nhưng luồng áp lực tỏa ra từ trận đấu của hai người khiến cô không cách nào tiếp cận được. Cô chỉ có thể bất lực đứng ngoài hét lớn:



- Lê Anh Tuấn! Nguyễn Tiến Minh! Hai người mau dừng lại đi!



Nhưng Già Cơ là anh của Lê Sương Vũ, không chịu nghe lời của cô. Cứ tiếp tục tấn công Minh bằng tất cả tuyệt chiêu lợi hại nhất.



Minh đương nhiên không thể đứng im chịu đòn, hắn thi triển “ Thiên Môn Ảo Thuật ” mong phá được thuật phân thân của Già Cơ. Nhưng không, Già Cơ thật sự đã rơi vào không gian ảo cảnh do “ Thiên Môn Ảo Thuật ” của Minh tạo ra, nhưng Già Cơ vậy mà không hề hoảng loạn, vẫn tiếp tục phân thân ra để tấn công Minh. Có thể thấy, về mặt tâm tính kiên định, Già Cơ cũng chẳng hề thua Minh.



Minh không hề kinh ngạc vì tâm tính của Già Cơ, một người có thể luyện ra được một thân đầy bản lĩnh như hai người, làm sao có thể là người có tâm lí yếu được. Lật tay một cái, Minh đã tung ra hết số bài mà hắn giấu ở trong người, những lá bài xoay quanh người của hắn, hóa thành một con rồng đang uốn lượn. Đây là chiêu xào bài mà Minh thích dùng nhất “ Long Quyển Phong Bạo ”, khi ở trong ảo cảnh “ Thiên Môn Ảo Thuật ” nó thật sự đã hóa thành rồng. Minh tin rằng chỉ cần phòng thủ và tấn công ra được hết bốn phương tám hướng, thì thuật phân thân của Già Cơ sẽ bị hắn phá giải.



Lê Sương Vũ không được cha và anh truyền dạy thiên thuật cho vào thiên môn. Cô ở ngoài cũng chỉ thấy anh trai mình đang tìm cách tấn công Minh, không hề biết trong cảm nhận bằng mọi giác quan của Minh là anh trai của cô đang phân thân. Và đương nhiên, cô cũng chỉ nhìn thấy những lá bài bị Minh điều khiển, bay lượn xung quanh cơ thể hẳn, không hề biết hắn đã dùng “ Thiên Môn Ảo Thuật ”. Nhưng nhìn cái cảnh một người đang tìm hướng tấn công, một người đứng im đề phòng mọi hướng, Lê Sương Vũ hiểu rằng hai người đang dùng cả thiên thuật để đánh nhau.



Hét khản cả cổ mà không ngăn được hai người họ lại, Lê Sương Vũ nhìn xuống dòng sông Ni dưới cầu, cô quyết đoán vượt qua lan can, nhảy xuống bên dưới.

Website TruyenLau.com

Già Cơ bị trúng “ Thiên Môn Ảo Thuật ” của Minh, giống như bị đưa đến một không gian khác, không còn cảm nhận được Lê Sương Vũ vẫn đang ở gần. Nhưng Minh thì khác, thuật phân thân của Già Cơ đâu thể che mắt hắn hoàn toàn. Hắn thấy Lê Sương Vũ nhảy xuống sông, liền bất chấp tất cả, lao xuống bên dưới theo cô. Có lẽ, khi nãy Thu nhìn thấy hắn bị đánh rơi xuống cầu, cũng có cảm giác giống với hắn hiện tại.



“ Tùm tùm ” hai tiếng, Minh đã nhảy xuống sông cùng Lê Sương Vũ, tinh thần của Già Cơ cũng vì vậy mà thoát khỏi ảo cảnh do “ Thiên Môn Ảo Thuật ” tạo ra. Lúc này, Già Cơ mới biết em gái của mình đã nhảy xuống dòng sông bên dưới. Nhưng không giống như Minh, Già Cơ không hề nhảy xuống, mà đứng ở trên cầu quan sát.

Đọc truyện tại TruyenLau.com

Rất nhanh, Minh đã đưa được Lê Sương Vũ lên bờ. Già Cơ ở trên cầu, thấy Minh ôm em gái mình, ánh mắt nhìn Minh không còn như nhìn kẻ thù nữa.



Nhưng Già Cơ vẫn bật người nhảy xuống, nhảy đến trước mặt Minh và Lê Sương Vũ. Từ trong tay Già Cơ bắn ra vô số lá bài hướng về phía Minh. Khiến Minh phải buông Lê Sương Vũ ra, dùng tay che chắn cho hai người. Già Cơ nhân cơ hội, kéo em gái trở lại bên cạnh mình. Website TruyenLau.com



Khi lá bài cuối cùng rơi xuống đất, Minh thấy Già Cơ đã kéo Lê Sương Vũ rời đi được một đoạn rồi. Nhưng trước khi đi, Già Cơ có để lại một câu dành cho Minh:



- Hai Tép, tao phải công nhận rằng mày rất lợi hại, nhưng muốn có tư cách theo đuổi em gái của tao, thân phận Hai Tép của mày vẫn chưa đủ, ít nhất phải là Bồi Tép.



Lê Sương Vũ cũng quay người lại, nắm tay thành nắm đấm, ra hiệu cho hắn cố lên.



Minh nhìn theo bóng lưng của hai người rời đi, hắn nở một nụ cười, hắn đoán rằng vì vừa rồi hắn đã không ngần ngại mà nhảy xuống sông với Lê Sương Vũ. Nên thành kiến của Già Cơ đối với hắn đã giảm bớt, đồng ý cho hắn cơ hội để được theo đuổi em gái cậu ta.



Nhưng sau khi Già Cơ cùng Lê Sương Vũ đi mất, lòng Minh lại dâng lên một cảm giác buồn man mác. Có thể là bởi vì Thu, hắn không thể để cô một mình sinh đứa bé ra và nuôi nó được, đứa bé đó là em hắn, là người thân của hắn. Hắn không thể để nó giống như hắn lớn lên dưới sự cười nhạo của người đời là thằng không có bố. Hắn cũng sợ nếu như không có sự dậy dỗ của hắn, đứa bé lớn lên sẽ độc ác như ông Khang, bởi chính hắn trước kia cũng là một con người độc ác hận cha hận mẹ. Cũng có thể là vì thân phận đệ tử Át Rô của hắn. Bởi sư phụ hắn luôn coi Át Cơ là kẻ địch, trước đó hắn cũng luôn coi Át Cơ là một kẻ địch mà tương lai hắn phải đối mặt. Vậy mà giờ đây, cô gái mà hắn muốn tìm hiểu lại là con của Át Cơ.



Thật đáng thất vọng về Minh, đúng là khi dính vào tình cảm, con người ta luôn trở nên ngu ngốc một cách lạ thường. Hắn đã không tính tới rằng, thực ra quan hệ của sư phụ hắn và Át Cơ vốn dĩ không hề căng thẳng, giữa hai người đó chẳng hề có mối thù hận nào cả, có chăng cũng chỉ là vì sư phụ hắn muốn một mình độc bá cả thế giới nên không chấp nhận có một đối thủ ngang tài ngang sức với mình mà thôi.



Nhưng phải đến rất lâu sau, khi Minh gặp lại sư phụ, được sư phụ của hắn khai thông khúc mắc trong lòng, mới có thể nhận ra được điều đó. Còn hiện tại, lòng hắn buồn vẫn cứ buồn thôi.



Minh nhảy lên chiếc du thuyền nhỏ nuôi gái của ông chủ Thọ. Hắn muốn dùng rượu để giải sầu. Để tiếng nhạc sập sình cùng những màn vũ đạo bốc lửa của những mỹ nhân mà ông chủ Thọ nuôi, giúp hắn quên đi nỗi buồn ở trong lòng.



Đáng tiếc, nâng chén tiêu sầu càng sầu thêm. Minh càng uống càng tỉnh, càng uống lại càng buồn. Những cô gái cực kì xinh đẹp được ông chủ Thọ nuôi dưỡng, nâng niu không dám tự mình dùng, trong mắt hắn lại chẳng khác nào đàn heo trắng đang phát điên.



Nhưng không thể trách Minh, những cô gái này đúng là rất xinh đẹp mê hồn, có thể thu hút hầu hết đàn ông trên thế giới này. Nhưng Minh lại gặp Lê Sương Vũ, dù cô chưa chắc đã xinh đẹp hơn những cô gái của ông chủ Thọ, nhưng cái khí chất cao quý đó của cô quá mức hiếm thấy trên thế gian, Minh không thể nào dùng rượu hay số lượng mỹ nhân xung quanh để quên được.



Hắn đập mạnh cốc rượu xuống sàn, chiếc cốc thủy tinh vỡ tan tành, những mảnh vỡ bắn ra khắp nơi, có không ít đôi chân mềm mại trắng muốt vì thế mà rỉ máu đỏ, càng thêm sexy quyến rũ. Đáng tiếc, điều Minh muốn không phải là sự sexy quyến rũ. Áp lực từ trên người hắn tỏa ra, khiến các cô gái của ông chủ Thọ ngộp thở, sợ hãi khi cảm nhận được cái chết như đang đến gần với họ.



Đúng lúc, chiếc du thuyền nhỏ nhưng xa hoa lộng lẫy này lại đón tiếp thêm hai vị khách. Cả hai đều là nữ, cả hai đều đã từng gặp Minh. Là Hoa Nguyệt – bà trùm phía Tây Bắc nước ĐL và cô bé Nguyệt – cô bé mà trước đó cùng Minh chơi bài với Loan và nhóm bạn của Loan.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu