Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 75: Tà Dị

Đi ra khỏi nghĩa trang thành phố H, Minh không lên bất kì một chiếc xe nào, mà đi bộ trong vô thức. Hắn không hỏi người khác nơi phát hiện ra xác của Tôn Vân Phong, vậy mà hắn cứ đi mà không dừng lại.

Người của Minh thì hoàn toàn tin tưởng hắn, không ai để ý rằng bản thân đã quên cung cấp manh mối về cái chết của Tôn Vân Phong cho Minh.

Ở trong nghĩa trang thời gian dài, khí chất trên người Minh ít nhiều cũng bị ảnh hưởng bởi không khí ở nơi đây.

Lúc mới bước chân ra ngoài, một tiếng đầu tiên, khí chất hắn toả ra bá đạo xen lẫn cảm giác tà dị, khiến người đi đường xung quanh cảm giác sợ hãi đến ngộp thở, tưởng chừng như diêm vương ở dưới A Tỳ địa ngục hiện thế.

Một tiếng tiếp theo, sự tà dị trong khí chất trên người Minh bị loại bỏ, tuy nhiên khí thế bá đạo vẫn còn đó.

Trải qua hai tiếng thời gian, khí chất bá đạo của vương giả cuối cùng cũng thu liễm lại, trên người Minh chỉ còn khí chất tự tin của một người đang đứng trên đỉnh cao danh vọng, lại mang theo sự trầm ổn của một người đàn ông đã trải qua biết bao thăng trầm theo năm tháng.

Minh vẫn cứ đi bộ mãi như thế, không dừng lại ăn uống, không dừng lại nghỉ ngơi, tuy mắt hắn vẫn đang mở, cơ thể hắn vẫn đang chuyển động, nhưng tâm trí hắn đã ở trong trạng thái thiền định. Từng hơi thở, từng cử động của Minh nhịp nhàng một cách hết sức hoàn hảo.

Đến bảy giờ tối, từng hạt mưa nhỏ bắt đầu từ trên trời rơi xuống. Người bình thường đi lại trên đường, có người dùng ô, có người thì vội vã chạy thật nhanh. Duy chỉ có Minh là vẫn bước đều từng bước, đi qua mọi ngõ ngách trong thành phố H một cách vô thức.

Từng hạt mưa rơi lên trên người hắn lập tức khô lại ngay, tuy nhiên điều này chính hắn cũng không chú ý đến, làm sao những người đi đường khác có thể chú ý đến được.

Mười giờ tối, Minh vô thức bước chân vào một con ngõ vắng. Trong một khoảnh khắc, hắn bỗng cảm thấy những người đi đường đột nhiên biến mất, các phương tiện trên đường cũng dừng di chuyển. Minh thoát khỏi trạng thái thiền định khi đi bộ.

Ánh chớp đỏ rực loé lên, chiếu sáng cả một vùng không gian, một tiếng sấm vang trời theo đó mà phát nổ. Cơn mưa nhỏ lất phất bỗng chốc hoá thành cơn mưa rào, nước mưa từ trời rơi xuống như trút. Từng cơn gió lạnh thấu xương liên tục thổi qua người Minh. Chỉ trong một khoảnh khắc, toàn thân Minh bây giờ ướt sũng.

Ánh chớp đỏ rực tắt đi, đèn đường xung quanh liên tục nhấp nháy.

Trước mặt Minh là một đứa trẻ sơ sinh không mảnh vải che thân, toàn thân nó dính đầy màu tươi, đứa trẻ này lại có thể bò dưới đất nhìn hắn và nở một nụ cười đầy tà dị. Theo nhịp nhấp nháy của đèn đường, khoảng cách giữa đứa trẻ sơ sinh tà dị này với Minh được rút ngắn càng lúc càng gần, mặc dù Minh không hề nhìn thấy động tác đứa trẻ này di chuyển hay cử động.

Cảnh này làm cho Minh cũng phải cảm thấy lạnh sống lưng, cơ thể vô thức run lên không biết vì mưa lạnh hay sợ hãi một thứ kinh khủng đang đến gần.

Khi khoảng cách của Minh và đứa trẻ tà dị chỉ còn chưa đến một mét, từ miệng đứa trẻ phát ra tiếng cười, nói với Minh:

- He he he! Lần đầu gặp mặt! Anh trai!

Dứt lời, hình bóng của đứa trẻ tà dị ngay lập tức biến mất, ngỡ như tất cả đều chỉ là ảo giác của Minh. Nhưng khoảnh khắc vừa rồi rất chân thực, Minh cũng tin vừa rồi không phải ảo giác, bởi vì tinh thần của hắn đã luyện đến mức thượng thừa, làm sao hắn có thể gặp ảo giác được.

Minh đưa tầm mắt nhìn ra xa, nơi mà hắn nhìn thấy đứa trẻ sơ sinh tà dị ban đầu. Lúc này, phía trước lại là một người đàn ông cao gầy, mặc áo chàm màu đen của người dân tộc thiểu số, tay phải ông ta cầm một chiếc dù giấy màu trắng để che mưa, tay trái ông ta đang ôm một cái hũ sứ, trông có vẻ cũng là đồ sứ quý hiếm.

Người đàn ông bước từng bước đến gần Minh. Không hiểu sao, Minh khi nhìn thấy người đàn ông này, hắn còn cảm thấy bất an hơn là khi nhìn thấy đứa trẻ sơ sinh tà dị kia. TruyenLau

Một lá bài ngay lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay phải của Minh, nếu người đàn ông này có hành động bất thường, Minh sẽ lập tức ra tay ngay.

Chỉ là Minh lại quên mất rằng, sự xuất hiện của người đàn ông này vào lúc này, đã đủ bất thường rồi.

Từ lúc xuất hiện, người đàn ông mặc áo chàm đen luôn dơ chiếc dù giấy hướng về phía Minh, che đi một phần gương mặt của mình, khiến Minh không thể nhìn rõ mặt ông ta được.

Đến khi khoảng cách của hai người được rút ngắn khoảng ba mét, người đàn ông dừng lại, không tiến thêm nữa, chiếc dù giấy từ từ nâng thẳng lên, ống tay áo tụt xuống, lộ ra một phần cánh tay và gương mặt của người đàn ông.
TruyenLau
Cánh tay ông ta khô gầy như của ông lão tám chín mươi tuổi. Nhưng gương mặt của ông ta lại chỉ khoảng ngoài bốn mươi tuổi. Trên mặt người đàn ông có một vết sẹo dài và to, được khâu lại, trông cứ như có một con rết đang bò trên mặt ông ta vậy.

Tuy chắc chắn là chưa gặp người đàn ông này bao giờ, Minh lại có cảm giác như đã nhìn thấy ông ta ở đâu đó rồi.

Cả hai bên nhìn thẳng vào mắt nhau, như muốn đọc suy nghĩ của đối phương.

Đôi mắt Minh sâu thẳm như đại dương, khiến cho người đàn ông không thể nào nhìn thấu được hắn. Ngược lại, ông ta càng nhìn càng mất phương hướng.

Còn Minh, hắn nhìn thấy trong mắt của ông ta là thù hận, tràn ngập thù hận, mang theo cả sự độc ác hướng về phía Minh. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Đến lúc này, Minh mới nhận ra một điều, gương mặt của người đàn ông này giống với thằng Cường đến tám phần, chẳng lẽ người đàn ông này có liên quan đến gia đình của Hoàng Xà.

Vừa nghĩ đến đây, cánh tay phải Minh chợt động, lá bài ở trong tay hắn được phóng đi, nhắm thẳng vào đôi mắt mang theo sự oán độc đang nhìn hắn.

Cái hũ sứ trong tay trái người đàn ông đột nhiên bật nắp, một cánh tay màu đen dơ lên, tóm lấy quân bài của Minh vừa phóng đi.

Từ trong cái hũ sứ của người đàn ông chui ra một đứa trẻ sơ sinh khác, toàn thân nó đen xì, toả ra mùi tanh hôi của máu đông. Thì ra sắc đen trên cơ thể nó là do máu tươi lâu ngày tích đông lại. Chỉ là độ dài cánh tay vừa rồi không đúng.

Người đàn ông xoay chiếc dù giấy màu trắng trong tay, từng tua rua gắn trên chiếc dù rơi xuống, Minh như nhìn thấy những linh hồn của những đứa trẻ sơ sinh bay ra từ trong chiếc dù, hướng đến phía Minh như là muốn cắn xé cơ thể của hắn.

Sự việc kinh dị xảy ra trước mắt, Minh bật người nhảy lui về phía sau, hai tay tung ra, vô số lá bài cùng những viên xúc xắc bắn về phía người đàn ông mặc áo chàm.

Những lá bài và xúc xắc xuyên qua những hình ảnh linh hồn trẻ sơ sinh, đứa trẻ sơ sinh được nuôi trong hũ máu cũng không thể nào bắt được hết những lá bài và viên xúc xắc. Người đàn ông mặc áo chàm chỉ có thể dùng chiếc dù giấy che chắn ở phía trước.

Chiếc dù giấy rách tả tơi, nhưng nó thật sự đã bảo vệ được chủ nhân của nó.

Lúc này, Minh lại thấy bên trong chiếc dù có một lá cờ nhỏ. Đôi mắt hắn rất tinh, nhìn rõ hình in trên lá cờ lại là hình của Địa Tạng Vương Bồ Tát. Chỉ là, hình ảnh bồ tát trong mắt Minh lúc này không còn từ bi nữa.

Dùng phật pháp để làm việc tà ác, như vậy thì đâu còn là phật pháp nữa, đó là tà pháp.

Chiếc dù đã rách tả tơi, không còn gì để che nước mưa từ trời rơi xuống, vậy mà người đàn ông vẫn không dính một hạt mưa nào. Ông ta lúc này lên tiếng:

- Hình như tôi chưa có làm gì cậu!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu