Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 163: Ván Cờ Vây

Lời nói của Minh như xuyên thẳng vào tâm trí của Diệp Tiêu Dao, chỉ một câu nói thông thường nhưng lại khiến Diệp Tiêu Dao run sợ bởi cậu ta cảm nhận được sát ý của Minh.



Minh thấy Diệp Tiêu Dao như chột dạ vì bị hắn nhìn thấu thì đã chắc chắn một trăm phần trăm suy nghĩ trong lòng mình, Minh lên tiếng nói thẳng:



- Ngày đó, tao gây thù với Hoàng Xà ở thành phố B. Chính mày là người kích động đám thuộc hạ của Hoàng Xà lao lên giết tao.





Minh khẳng định chứ không hỏi, bởi nếu hắn hỏi, khí thế của hắn sẽ giảm đi một phần, Diệp Tiêu Dao vì thế sẽ dám phủ nhận lời của hắn. Còn lời khẳng định của Minh, sẽ càng khiến Diệp Tiêu Dao sợ hãi hắn hơn.



Khí thế của Minh tỏa ra khiến Diệp Tiêu Dao ngộp thở, sợ hãi, miệng mấp máy như muốn nói lại chẳng nói được. Thấy thế, Minh lại tiếp tục:



- Mày sợ à? Mày sắp xếp cả nghìn thằng côn đồ ở đây mà mày lại sợ à?



Minh dứt lời, Diệp Tiêu Dao sợ hãi mà làm rơi chén trà để gần người hắn, một nghìn thằng côn đồ tay cầm kiếm katana lao ra, bao vây Minh và Lục Nam.



Minh không vì Diệp Tiêu Dao mà đánh mất sự cảnh giác của mình, ngay sau khi cảm nhận được ánh mắt bất thiện của Diệp Tiêu Dao, Minh lại tiếp tục cảm nhận được hơi thở của một nghìn người đang ẩn nấp xung quanh sảnh khách sạn thành phố H. Thế nên, khi một nghìn người này xuất hiện, Minh lại chỉ dùng ánh mắt hời hợt nhìn đám người bọn chúng.



Ánh mắt hời hợt của Minh làm cho một nghìn tên côn đồ tức giận, nhưng lại khiến cho Diệp Tiêu Dao run sợ. Cả đám côn đồ rút kiếm lao về phía Minh, hắn lại nhếch miệng cười khinh thường, trong tay hắn xuất hiện một lá bài Joker, hắn phi ra khỏi tay.



Lá bài Joker của Minh bay đi, bay theo một đường tròn khép kín, cắt đứt gân tay phải của mười ba tên côn đồ đi đầu, khiến mười ba tên côn đồ lập tức vì đau mà buông kiếm trong tay ra.
Website TruyenLau.com


Minh lại dơ lên một lá bài Joker nữa, nhưng lần này hắn không ném ra vội, vậy mà một lá bài trong tay Minh lại có thể làm một nghìn thằng côn đồ kinh hãi không dám bước chân.


Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lá bài của Minh được phi ra, vượt qua mọi chướng ngại vật, cắt một đường thẳng tắp trên má phải của Diệp Tiêu Dao rồi ghim vào tường. Vết cắt rất sâu, cho nên rất nhanh máu trên mặt Diệp Tiêu Dao đã chảy ra. Nhưng cũng vì vết cắt trên mặt đó, đã làm cho Diệp Tiêu Dao tỉnh lại khỏi cơn sợ hãi trước khí thế của Minh. Diệp Tiêu Dao tức giận, chỉ tay vào mặt Minh nói:



- Mày... Mày dám!
Nguồn copy từ TruyenLau.com


Minh cười, một nụ cười mang theo sự kinh bỉ, đáp lại lời của Diệp Tiêu Dao:



- Nếu không phải vì mày đi theo Già Cơ tới đây, lá bài vừa rồi tao ném ra đã cắt đứt cổ họng của mày rồi. Nhưng mày cũng đừng nghĩ là tao sợ Già Cơ. Nếu như mày làm tao khó chịu, cho dù Già Cơ có đứng ở đây, tao cũng sẽ giết mày đấy!



Lời Minh nói không phải chỉ để dọa nạt, Diệp Tiêu Dao cũng không dám không tin là thật. Cho nên Diệp Tiêu Dao một lần nữa lại sợ hãi trước Minh, thu tay về bịt vết thương trên mặt, không dám nói một lời nào nữa.



Một nghìn thằng côn đồ, trong mắt Minh chẳng khác gì một nghìn con sâu cái kiến, dơ tay nhấc chân cũng có thể diệt sạch. Cho nên, khi ánh mắt hắn quét đến những thằng côn đồ này, đều khiến chúng không rét mà run.



Giọng nói của Già Cơ phát ra từ camera đàm thoại của khách sạn:



- Một lũ phế vật, một nghìn người lại sợ một người!



Đám côn đồ cúi gằm mặt xuống đất vì lời của Già Cơ khiến chúng nhục nhã, nhưng nhục vẫn tốt hơn là chết. Minh thì lại mỉm cười tự tin, nhìn vào camera nói:



- Thực lực của tôi, không phải anh không biết!



Minh không nhìn thấy biểu cảm trên mặt Già Cơ, chỉ nghe giọng của Già Cơ phát ra từ camera:



- Mày muốn gặp tao nói chuyện sao? Nhưng tao không muốn gặp mày!



Minh chớp mắt một cái, sau đó quay lưng, nói với Lục Nam:



- Chúng ta về thôi!



Nếu là người khác, Minh nhất định sẽ làm náo loạn một phen, dùng thực lực tuyệt đối để ép đối phương phải nói chuyện với mình. Nhưng hắn ước lượng, thực lực của Già Cơ với hắn gần như tương đương, cho nên nếu Già Cơ không muốn gặp hắn, dù hắn có giết hết thuộc hạ của Già Cơ cũng chẳng gặp được. Vì vậy, Minh mới quyết định cùng Lục Nam trở về, tính cách khác để gặp Già Cơ.



Minh cùng Lục Nam hai người quay lưng bước ra khỏi sảnh khách sạn thành phố, cả đám côn đồ đứng đó mà không một ai dám đứng ra cản, ngược lại chúng còn phải tách ra hai bên nhường đường cho Minh cùng Lục Nam đi ra.



Sói Ba Đầu đã rời đi, nhưng chiếc Rolls-Royce Phantom của anh ta vẫn để lại trước cửa khách sạn thành phố, để Minh cùng Lục Nam xong chuyện ở đây sẽ sử dụng.



Minh để Lục Nam lái xe, còn hắn cần nhắm mắt suy nghĩ. Lúc ở trong sảnh khách sạn thành phố, Minh chớp mắt một cái rồi quyết định rời đi, trong khoảnh khắc cái chớp mắt đó, Minh đã đoán được ý của Già Cơ là muốn đấu với hắn một trận cờ vây, bàn cờ chính là thành phố H, hắc bạch lưỡng đạo chính là đường kẻ trên bàn cờ, chính trị và kinh tế thành phố H là những vùng đất cần chiếm giữ.



Minh nhắm mắt nói thầm trong đầu: “ Già Cơ, anh dùng quân cờ Diệp Tiêu Dao thay anh bố cục ván cờ này, còn tôi lại tự mình bố cục ván cờ này, Diệp Tiêu Dao có cơ hội thắng được tôi sao? Cờ bạc, mại dâm, ma túy không phải cứ biết cách chơi là có thể kinh doanh được. Kinh doanh bạch đạo lại càng khó hơn, Diệp Tiêu Dao dù có năng lực, nhưng tôi lại có thực lực tuyệt đối. Nhưng tôi biết, thắng Diệp Tiêu Dao vẫn chưa phải kết thúc. Trận chiến cuối cùng, là trận chiến trên bàn cược của hai người chúng ta. Tổng quan thực lực của hai người chúng ta tương đương, tôi lại có thể hành động trong lúc thiền, với cảnh giới thiền đó của tôi, anh nhất định sẽ bại. ”



Trong cùng thời gian mà Minh tính toán ván cờ của hắn và Già Cơ, ở trong căn phòng Royal Suite của khách sạn thành phố H, Già Cơ cũng đang tính toán trong đầu các nước đi của Minh: “ Hai Tép, có lẽ mày đoán được Diệp Tiêu Dao là quân cờ tao bố trí để đấu với mày, mày có định tự mình ra sân không? Nếu là mày, Diệp Tiêu Dao tất bại, nhưng nếu mày không tự mình ra tay, Diệp Tiêu Dao tất thắng. Diệp Tiêu Dao thắng, mày không có tư cách gặp tao. Diệp Tiêu Dao bại, mày cũng chỉ có tư cách gặp tao mà thôi. Trận đấu cuối cùng, là trận đấu trên bàn cược của tao với mày. Mày biết “ Thiên Môn Ảo Thuật ” đúng không, tao lại biết hai chiêu tương đương với mày là “ Bạo Tạc Thiên Môn ” và “ Ma Ảnh Phân Thân ”. Như vậy, xét về tuyệt kỹ, mày chỉ có một, tao lại có hai. Mày nhất định sẽ bại ”.



Cả Minh cùng Già Cơ đều cho rằng ván cuối cùng quyết định thắng bại giữa hai người vẫn là trận chiến trên bàn cược của hai người. Cả hai đều cho rằng người kia sẽ bại. Nhưng để đến được trận chiến cuối cùng trên bàn cược đó, Minh phải vượt qua thử thách mà Già Cơ sắp xếp cho hắn, chứng minh hắn có tư cách ngồi trên bàn cược đấu với Già Cơ.



Chiếc Rolls-Royce Phantom đỗ ngay trước cửa cổng căn biệt thự của Minh, lúc này, Minh mở mắt ra, lại không xuống xe mà nói với Lục Nam:



- Lục Nam, đưa tôi đến trại giam thành phố.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu