Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 149: Đạo Môn

Nhìn thấy cô bé Nguyệt, Minh lại nhớ đến cô chị họ của mình và cô em gái cùng cha khác mẹ của hắn. Nhờ đó mà lòng hắn dịu đi nhiều.



Hoa Nguyệt ra hiệu cho các cô gái rời khỏi thuyền, đồng thời cũng nói với Minh:



- Uống rượu thì phải uống cùng tri kỷ. Không biết hôm nay chị em tôi có được vinh hạnh làm tri kỷ của thiếu gia không?



Minh không đáp lại lời của Hoa Nguyệt, mà ra hiệu cho bartender rót cho hắn ly rượu mới. Hoa Nguyệt xuất hiện cùng cô bé Nguyệt vào lúc này chắc chắn là có điều gian trá. Nhưng dù Hoa Nguyệt có tính toán gì đi chăng nữa, hắn cũng không sợ. Người sợ nên là chị ta bởi nếu làm hắn tức giận thì chị ta sẽ chẳng có được kết cục tốt.



Dù là Hoa Nguyệt hay cô bé Nguyệt đều không hề tức giận vì thái độ thờ ơ của Minh. Dù sao với địa vị của Minh, im lặng không từ chối thì đã là cho bọn họ cơ hội rồi.



Hai người ngồi xuống hai bên trái phải của Minh, cũng ra hiệu cho bartender rót rượu. Cứ mỗi lần Minh uống một ly, bọn họ cũng uống theo một ly. Chỉ là, không ai nói với nhau một câu nào.


Website TruyenLau.com
Minh muốn uống cho say, nên hắn không hề ép men rượu ra ngoài, và sau khi trạng thái tỉnh táo giả qua đi, Minh đã say khướt, thiếu chút nữa là gục xuống rồi.



Lúc này, Minh nhìn hai người con gái bên cạnh, hắn lại thấy hình bóng của Linh và Trang. Bất giác, hắn kéo cả hai vào lòng.



Cô bé Nguyệt có lẽ đã để ý đến Minh từ lần đầu gặp hắn. Còn với Hoa Nguyệt, chắc chắn chị ta không thích Minh, nhưng nếu như trở thành người của Minh, đối với chị ta cũng là một điều có lợi. Nguồn copy từ TruyenLau.com



Đáng tiếc, khi hai người con gái tên Nguyệt định cùng nhau trao thân cho Minh, hắn lại thở ra một hơi, men rượu trong cơ thể hắn theo một hơi đó mà thoát hết ra ngoài. Đôi mắt Minh vốn dĩ mang đầy cảm xúc khi nhìn hai người lại trở nên lạnh lẽo vô tình.


TruyenLau
Minh lạnh lùng nhìn hai người và đánh giá. Cô bé Nguyệt rất xinh xắn, nếu là hắn của trước kia, sợ rằng sẽ tự ti mặc cảm nghĩ mình không với tới. Còn hắn của bây giờ, đã nhìn thấy không ít cô gái xinh đẹp hơn cô bé nhiều, tự nhiên ánh mắt của hắn phải nâng cao thêm, nhan sắc của cô bé bị hắn đánh giá xuống dưới mức trung bình. Đến Hoa Nguyệt, chị ta rất kiều diễm, cái thân hình chuẩn đến từng centimet này đúng thật là rất quyến rũ, hơn nữa chị ta cũng chẳng hơn hắn được mấy tuổi, chẳng qua vì hắn chịu khó tu luyện tinh khí thần, cũng có hiệu quả dưỡng sinh, nên mới trông trẻ như vậy mà thôi. Nếu là hắn của trước đây, có lẽ còn bị Hoa Nguyệt coi thường không thèm để mắt đến.



Nhưng trước đây và bây giờ chẳng thể so sánh với nhau, trái đất vẫn luôn xoay chuyển, con người cứ cố gắng là sẽ có ngày vận đổi sao dời. Minh đã thay đổi, hắn không còn là một cậu trai cứ thấy gái xinh gái đẹp sa vào lòng là ôm lấy, cho nên hắn sẽ không thương hoa tiếc ngọc với hai người. Minh lên tiếng:



- Muốn sống hay muốn chết?



Lời của Minh lạnh lẽo vô cùng, khiến cả hai cô gái trong vòng tay hắn run lên vì sợ. Hoa Nguyệt đã chứng kiến bản lĩnh của Minh, nếu không vì ngày đấy hắn nhân từ, thì giờ cỏ trên mộ của cô đã bắt đầu mọc rồi.



Cô bé Nguyệt sợ hãi không nói lên lời, chỉ biết run rẩy mãi không thôi. Còn Hoa Nguyệt, dù sợ, dù run, nhưng bản lĩnh của một bà trùm thì Hoa Nguyệt vẫn có. Chị ta lên tiếng:



- Thiếu gia, xin tha mạng, tôi còn giá trị đối với cậu! Tôi là do sư bá cậu phái đến!



Minh híp mắt lại, người biết đến sư bá hắn không nhiều, lời của Hoa Nguyệt có đến chín mươi phần trăm là thật. Nhưng hắn vẫn chờ chị ta giải thích.



Hoa Nguyệt hiểu ý, biết mình đã có cơ hội, nếu như làm không tốt, chắc chắn sẽ phải chết. Hoa Nguyệt nói:



- Mấy hôm trước, có một người con gái xinh đẹp như tiên nữ, bản lĩnh không kém thiếu gia, tay cầm một chiếc ô giấy, xông vào nhà của tôi. Ép tôi phải đến thành phố H làm việc cho cậu, nếu không sẽ giết tôi. Cô gái ấy nói, chỉ cần tôi nói với cậu là tôi do sư bá của cậu phái đến thì tôi sẽ được ở lại.



Người con gái xinh đẹp như tiên nữ tay cầm ô giấy thật chính là sư bá của hắn. Minh không còn nghi ngờ Hoa Nguyệt nữa, hắn buông hai người ra. Minh nói với Hoa Nguyệt:



- Được rồi, hai người tạm thời cứ ở thành phố H đi. Nếu như có việc, tôi sẽ cho người liên lạc với hai người!



Dứt lời, Minh rời đi. Hắn muốn nhanh chóng giải quyết người đàn ông mặc áo chàm. Cho nên hắn nghĩ hắn lại phải làm phiền vị hoà thượng già ở Hạc Minh Tự rồi.



Minh trước tiên là bắt taxi về biệt thự của Thu, hắn cần đảm bảo an toàn của cô trước khi rời đi.



Khi Minh đến, năm người thuộc hạ trước đó được Minh giao phó nhiệm vụ đưa Thu về, ngay lập tức xuất hiện. Một trong số đó thì thầm chào Minh:



- Thiếu gia!



Minh gật đầu thay cho lời chào, hắn đi thẳng vào vấn đề:



- Cô ấy sao rồi?



Vẫn là người trước đó nói thầm với hắn:



- Thưa thiếu gia, khi chúng tôi đưa tiểu thư về có liên hệ bác sĩ đến kiểm tra cho tiểu thư. Hiện tại tiểu thư đã ngủ rồi ạ.



Minh hài lòng nói:



- Tốt lắm!



Sau đó hắn lại bật người nhảy vào trong biệt thự của Thu. Lần này, hắn không mở trộm cửa phòng Thu, mà chỉ nhìn cô ngủ qua cửa sổ một lúc rồi trở lại.



Minh rời đi, để lại một câu cho đám thuộc hạ của mình:



- Tăng cường số người gấp năm lần để bảo vệ cô ấy!



Minh không bắt taxi về nhà để lấy xe, hắn trực tiếp dùng xe thuộc hạ của mình lái đi, hắn muốn đến Hạc Minh Tự sớm nhất có thể.



Lúc Minh cất xe rồi đi bộ lên đến cổng Hạc Minh Tự thì đã là sáu giờ sáng. Đáng ra mọi ngày vị hoà thượng già đã dạy rồi, nhưng hôm nay Minh lại cảm nhận được vị hoà thượng đó vẫn nằm ở trong phòng chưa dậy.



Minh tự nhiên như ở nhà, hắn xuống bếp, chuẩn bị cơm chay sáng cho vị hoà thượng già và hắn cùng ăn. Vừa đúng lúc hắn bày biện xong tất cả lên bàn thì vị hoàng thượng già cũng xuất hiện.



Minh cùng vị hoà thượng già nhìn nhau, cả hai cùng chắp tay cúi đầu chào nhau. Hai người lại phân chủ khách mà ngồi vào bàn ăn, cùng nhau thưởng thức cơm chay Minh làm. Trong suốt bữa ăn, Minh cảm nhận được sức sống của vị hoà thượng già rất yếu, có lẽ tuổi thọ của ông ấy đã không còn nhiều nữa.



Cả hai dùng bữa xong, vị hoà thượng già chủ động quay về khu vực đón khách pha trà. Còn Minh thì ở lại cất dọn rửa bát đũa.



Khi Minh rửa bát cất dọn xong đi tới nơi đón tiếp khách thì cũng là lúc vị hoà thượng già pha trà xong. Cả hai lại cùng thưởng trà và ngắm cảnh chùa. Vị hoà thượng già lên tiếng:



- Hoà thượng biết thí chủ đến để làm gì! Nhưng xin thí chủ lượng thứ cho hoà thượng, lần này hoà thượng không thể giúp được thí chủ nữa!





Từ lúc cảm nhận được tình trạng sức khoẻ của vị hoà thượng già, Minh đã xác định lần này lên đây là tốn công vô ích rồi. Cho nên khi nghe vị hoà thượng già chủ động nói ra những lời đó, Minh thật sự cảm thấy áy náy, vì hắn nghĩ lần trước là do giúp hắn mà vị hoà thượng già đó phải hi sinh cả tuổi thọ của mình. Minh im lặng thưởng trà và ngắm cảnh chùa. Trong lòng hắn tính toán cách khác để có thể đối phó với người đàn ông mặc áo chàm đen.



Đột nhiên, vị hoà thượng già lại lên tiếng tiếp:



- Thí chủ có biết về đạo môn!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu