Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 98: Đi Biển

Minh đang lái xe nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt của Loan đang nhìn mình. Hắn biết, cô càng lúc càng bị hắn thu hút rồi. Chẳng qua, Minh đang bận nghĩ tiếp theo sẽ đưa Loan đi đâu. Cô là tiểu thư nhà giàu, lại ăn chơi. Mà những nơi cô thường đến để tiêu khiển hắn lại không thích, hắn cũng thừa hiểu là cô cũng chán ngấy những nơi đó rồi, không còn gì khiến cô cảm thấy thú vị nữa.

Im lặng một hồi lâu, Minh lại lên tiếng hỏi Loan một câu có vẻ không liên quan:

- Em không phải đến công ty hả?

Thấy Minh hỏi, Loan tạm thoát ra khỏi dòng suy nghĩ luẩn quẩn trong đầu mình, cô đáp:

- Đáng ra em cũng phải tới, nhưng em báo nghỉ ốm rồi, dù sao thì em tới hay không cũng không quan trọng.

Minh gật đầu, hắn biết rằng có nhiều ông chủ công ty thường cho con cái của mình đến nhận chức làm việc, nhưng thực tế lại chẳng phải làm gì, để con mình giữ chức vụ cao trong công ty, chẳng qua là để tranh thủ thêm người ủng hộ mình vô điều kiện mà thôi.

Biết rằng Loan có dư dả thời gian dành cho mình, Minh trực tiếp rủ Loan đi chơi xa:

- Mình ra biển đi!

Thành phố H không phải là thành phố biển, muốn đi biển ít nhất cũng phải lái xe đi thêm cả trăm kilomet đến thành phố P.

Thấy Minh rủ mình đi biển, đáng ra mới quen biết, Loan sẽ không đi. Nhưng cô đã bị hắn thu hút, tò mò về hắn, muốn ở cạnh hắn để tìm hiểu hắn. Cho nên, Loan không từ chối, mà hỏi:

- Đi biển hả? Anh định đưa em đi biển nào?

Minh lái xe trên đường quốc lộ theo hướng đông nam, thời điểm này không phải mùa du lịch biển, thế nên hắn có rất nhiều lựa chọn để đưa Loan đi mà không sợ phải chen chúc vì đông.

Nhưng phía đông nam hắn đi cũng có rất nhiều bãi biển, phải chọn nơi nào đây? Minh hiểu rằng, thực chất chỉ cần không để Loan chọn, vì hắn hiểu con gái ghét phải đưa ra quyết định, và khi hắn đưa ra lựa chọn cũng thể hiện một phần khí chất đàn ông. Cho nên dù hắn tùy tiện chọn một nơi, Loan chắc chắn sẽ không phản đối hắn. Nhưng hắn lại không phải con người tùy tiện, hắn muốn đi đến nơi hắn muốn đến, chứ không phải chỉ để Loan cảm thấy hứng thú với hắn.
TruyenLau
Các bãi biển phía đông nam hướng Minh đang lái xe lần lượt được Minh kiểm đếm trong đầu. Hắn nhớ rằng, vùng bắc trung bộ có một nơi là vùng tranh chấp địa bàn của Năm Đốc và Rùa Béo, là khu bãi biển SC. Nơi đây tuy rằng là vùng tranh chấp của hai trong bốn thế lực lớn của nước ĐL, nhưng thật sự lại là một trong bảy địa điểm ăn chơi khoái hoạt nhất nước ĐL.

Minh không tốn quá nhiều thời gian để suy nghĩ đến bãi biển SC, hắn nói với Loan:

- Đi bãi SC, đến bao giờ chơi chán thì về.

Cả hai người đều không mang quần áo hay hành lí để đi du lịch, chẳng qua cả hai người họ có một thứ, có nó rồi thì thiếu cũng sẽ thành đủ. Đó là tiền, chỉ cần có tiền, quần áo hay bất kì đồ dùng gì đều có thể dễ dàng mua được.
TruyenLau.com
Chiếc Benly Continental GT Speed lao nhanh trên đường cao tốc quốc lộ, quãng đường lên tới gần ba trăm kilomet, Minh chỉ cần hai tiếng là lái xe đến. Trước mặt hắn và Loan là khu du lịch bãi biển SC thuộc thành phố TA.

Đầu tiên, vẫn là phải tìm một chỗ để ở lại, Minh lái xe từ từ đưa Loan đi dọc đường bờ biển, trên đường không thiếu những nhà nghỉ khách sạn xa hoa. Nhưng để Minh chọn, nếu không có chỗ phù hợp với hắn nhất, vậy thì sẽ phải là chỗ vip nhất.

Xe dừng trước cửa sảnh chính khách sạn DC - khách sạn năm sao duy nhất tại vùng biển SC này, bảo vệ đứng sảnh đã nhanh nhẹn đi ra mở cửa cho Minh và Loan. Lại có một bảo vệ khác giúp hắn mang xe đi cất. Còn hai người đã đi theo sau bảo vệ sảnh đến gặp lễ tân để thuê phòng.

Đứng trước mặt lễ tân, Minh rút ra một tấm thẻ đen, nói: TruyenLau.com

- Cho hai phòng vip!

Lễ tân nhìn thấy tấm thẻ đen, lại nhìn Minh và Loan đi cùng nhau, nhanh miệng nói:

- Xin lỗi quý khách, hiện tại khách sạn chỉ còn một phòng đơn duy nhất thôi ạ!

Minh còn chưa kịp lên tiếng đáp lại lời của lễ tân, Loan đã lên tiếng trước:

- Thôi! Không cần phải như thế đâu! Khách sạn lớn như này mà bảo hết phòng, trong khi bây giờ còn không phải mùa cao điểm du lịch. Cho chúng tôi một phòng Seaview Living!

Minh nhìn Loan, rồi lại nhìn lễ tân. Hắn chỉ có thể cười khổ trong lòng. Loan thì thẳng tính quá rồi, có lẽ bởi vì lâu ngày không gặp được người mình thích nên Loan quên mất cách giả ngây thơ. Còn cô lễ tân thì chuyên nghiệp quá rồi. Cả hai đâu biết hắn chỉ là vô tình mà thôi, trong người hắn toàn là thẻ vip chí tôn đen, chẳng lẽ đến rồi lại không sài sao.

Minh gật đầu với lễ tân, nói:

- Theo ý của cô ấy đi!

Lễ tân thấy Minh đã gật đầu thì đáp “ Dạ! ” một tiếng rồi thao tác mở phòng cho Minh trên máy tính. Sau đó, giữ nụ cười tươi trên môi, lễ tân vừa nói vừa làm động tác mời:

- Em mời anh chị đi theo em lên lấy phòng ạ!

Cả Minh và Loan lúc này gật đầu, đi theo phía sau lưng của lễ tân. Phòng của hắn thuê là phòng view biển đặc biệt, ở trên tầng bảy của khách sạn, cho nên ba người phải đi thang máy.

Quả nhiên không phụ cái tên Seaview Living của phòng, phòng không chỉ nhìn hướng ra biển, mà phòng còn có bể bơi và vườn nhiệt đới riêng, ngoài ra các tiện ích của phòng đạt chuẩn cao cấp năm sao quốc tế đều đủ cả.

Nhận chìa khoá từ tay lễ tân, Minh và Loan bước vào phòng, cả hai không mang theo bất kì đồ gì, cho nên cũng chẳng cần phải sắp xếp đồ đạc.

Hai người nhìn quanh phòng một lượt, rồi lại bốn mắt nhìn nhau. Minh nói:

- Đi mua sắm đã!

Tất nhiên, ngay gần khách sạn DC cũng có một trung tâm thương mại DC do cùng một công ty quản lí. Minh và Loan chỉ tốn năm phút đi bộ vì trong khách sạn có đường nối liền sang trung tâm thương mại.

Và nghiễm nhiên, Minh trở thành chân chạy vặt và xách đồ cho Loan, hai người đi hết cửa hàng này đến cửa hàng khác trong trung tâm thương mại. Minh cứ nghĩ là Loan sẽ chỉ dẫn hắn đi vào các cửa hàng thời trang mà thôi. Không ngờ, ngoài cửa hàng thực phẩm, không cửa hàng nào là không có đồ thiết yếu đối với Loan. May mà Loan vẫn là một cô gái có phong cách ăn mặc và trang điểm rõ ràng. Thế nên không hề có cảnh Loan lấy hết tất cả các mẫu quần áo trong cửa hàng, hay mua một đống đồ dùng có cùng công dụng với nhau.

Ngồi trên ghế sofa của cửa hàng thời trang thương hiệu DT - thương hiệu thời trang nam quốc dân được ưa chuộng ở miền bắc nước ĐL, Minh không chọn quần áo cho mình, mà để Loan giúp hắn chọn lựa. Không ngờ mới chỉ hai mươi phút, Loan đã chuẩn bị cho hắn gần hai mươi mẫu quần áo để hắn mặc thử.

Minh bỗng chốc cảm thấy hối hận khi đi mua sắm cùng Loan, thật sự là tốn quá nhiều thời gian của hắn, mà hắn hiện tại lại là một người rất quý trọng thời gian, cho dù hai người là đang đi du lịch cùng nhau.

Nhìn qua tất cả những bộ quần áo Loan chọn cho mình, thấy có vẻ tất cả đều vừa vặn với mình, Minh nói với nhân viên cửa hàng:

- Được rồi! Anh không cần thử đâu. Giúp anh đóng gói lại toàn bộ đi!

Sau đó, Minh lại nhìn Loan, mỉm cười, nói:

- Về thôi, ăn trưa tại khách sạn xong thì ra biển!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu