Ông ta nói không sai, nếu ngày đó ông ta muốn truy cùng diệt tận, nhổ cỏ tận gốc, thì Minh thậm trí còn chưa được sinh ra đã chết trong bụng mẹ. Ông ta muốn dùng lí do này để Minh cho ông ta một con đường sống. Tuy nhìn thì có vẻ rất công bằng. Nhưng bản chất lại không công bằng. Ngày đó là ông ta khinh thường mẹ con hắn, tin rằng cả đời hắn và mẹ hắn cũng chẳng làm gì gây ảnh hưởng được đến ông ta, nên mới không truy cùng diệt tận. Còn ngày hôm nay, Minh là mang theo tâm thái thù hận hướng đến ông ta. Tâm thái khác nhau, hành động làm sao có thể giống nhau được.
Hắn không nói gì nữa, chỉ ngồi lên cái ghế bên cạnh, dùng ánh mắt cao thượng nhìn ông nội của mình.
Hành động của hắn thật sự vô cùng khó đoán, những người ở đây không một ai dám tự ý đoán mò suy nghĩ trong đầu của hắn.
Không khí càng lúc càng trở nên căng thẳng, tất cả mọi người đến thở cũng không dám thở mạnh, chỉ sợ sẽ khiến cho Minh tức giận.
Tất cả mọi người giống như bất động trong vòng mười lăm phút, chỉ đến khi điện thoại của Minh reo lên “ reng reng reng reng ... ”.
Hắn là đợi người báo cáo hành động của ông Khang cho hắn, nhưng cuộc gọi đến lại không phải là của những thuộc hạ dưới trướng của hắn. Mà người gọi đến lại là Thu.
Linh cảm của Minh nói cho hắn biết là lại có chuyện xảy ra rồi. Hắn liền nghe máy ngay lập tức. Trong điện thoại, không phải tiếng của Thu, mà là tiếng của bốn người phụ nữ đang chửi rủa, cùng với tiếng của Loan đang gào khóc cầu xin: “ Thằng súc sinh... mày có giỏi thì cứ giết bọn tao đi... tao có chết cũng không tha cho mày... Khang à, là mẹ đây con, con mau tỉnh lại đi... Bố, bố làm sao vậy... Bố đừng lại đây... ”
Chắc chắn chính là ông Khang, ông ta vậy mà lại nổi cơn thú tính, đến cả con gái cùng mẹ ruột của mình cũng không tha.
Minh nhìn sang ông nội của mình, hắn lại nhếch miệng cười. Nụ cười đó rơi vào mắt ông ta, khiến lòng ông ta lạnh toát, ông ta cảm tưởng như, thà chết ở đây ngay bây giờ còn hơn là đi tìm hiểu vì sao Minh lại cười.
Minh lên tiếng:
- Được rồi, mọi người cứ tự nhiên đi làm việc của mình đi! Ông chủ Thọ, phiền ông chuẩn bị cho ông ta một chiếc xe lăn! Tôi muốn đưa ông ta đến một nơi!
Lục Nam và Sói Ba Đầu là hai người phản ứng đầu tiên, liền đồng thanh đáp “ dạ ” một tiếng rồi rời đi. Quỷ Thủ thấy Lục Nam và Sói Ba Đầu rời đi, liền chạy đến bên cạnh Minh, lên tiếng:
TruyenLau
- Thiếu gia! Không biết tôi có thể giống cậu ta, đi theo thiếu gia được không?
Minh hiểu là Quỷ Thủ đang nhắc đến Sói Ba Đầu, hắn cảm thấy dưới trướng có thêm một lão thiên cũng là một chuyện tốt, cho nên không cần suy nghĩ nhiều, ngay lập tức gật đầu!
Hai vợ chồng Thoát Tướng Mai Liên và Trừ Tướng Hồng Đạt cùng nhìn lướt qua cái xác của ông ngoại Loan một lượt. Cả hai vậy mà lại lắc đầu, chắp hai tay thanh quyền, ra dấu hiệu muốn rời đi hướng về Minh. Sau đó hai người dắt tay nhau rời đi.
Ông chủ Thọ là người có nhiều cách chơi độc lạ, vậy mà trên chiếc du thuyền nhỏ bên cạnh, lại có xe lăn do ông ta dặn nhân viên chuẩn bị từ trước. Minh nhìn chiếc xe lăn mà ông chủ Thọ mang đến, gật đầu hài lòng, nói:
- Ông chủ Thọ, phiền ông giúp tôi xử lí ba cái xác này! TruyenLau.com
Nói rồi, Minh một tay cầm xe lăn, một tay cầm vào cổ áo ông nội hắn, nhấc bổng ông ta lên, chạy lấy đà, nhảy ra khỏi chiếc du thuyền đánh bạc của ông chủ Thọ.
Khoảng cách giữa thuyền và bờ lúc này khoảng hơn mười ba mét, vậy mà Minh còn có thể một tay xách xe lăn, một tay xách ông nội hắn, nhảy ra khỏi thuyền để lên bờ.
Đột nhiên cảm thấy chiếc xe lăn có vẻ thừa thãi, Minh ném lại chiếc xe lăn đó lên du thuyền, trả lại cho ông chủ Thọ.Còn hắn, lại dùng tay của mình, xách ông nội như xách đồ, đi về phía chiếc maserati của mình.
Chỉ tốn mười phút, Minh lái xe từ bờ sông Ni, tông đổ cổng biệt thự riêng của ông Khang. Hắn cảm nhận được, tất cả mọi người đều đang ở trong phòng của Loan. Hắn liền lôi ông nội của mình ra khỏi xe, xách ông ta thẳng đến phòng Loan. TruyenLau
Cửa phòng của Loan mở toang, từ xa Minh đã nhìn thấy, ông Khang như một con thú hoang, dưới sự trợ giúp của con quỷ đó, đang chà đạp cơ thể của con gái ông ta. Và tất nhiên, ông nội của hắn cũng ngay lập tức nhìn thấy. Chỉ là ông ta không nhìn thấy con quỷ đó mà thôi.
Minh ném thẳng ông nội của mình vào trong, để cho ông ta nhìn kỹ ông ta đã sinh và dạy dỗ ra một con súc sinh như thế nào.
Chỉ thấy bốn người bà của Loan và Thu đều đã chết, ai nấy đều ở trong trạng thái trần truồng. Họ chết là bởi vì cơ thể đã quá già, không chịu nổi cơn thú tính bộc phát của ông Khang. Cũng có thể nói đơn giản, chính là bốn bà già này đã bị ông Khang hiếp dâm tới chết. Và bây giờ, ông ta lại đang làm chuyện đó với con gái ruột của ông ta.
Ông nội Minh đã không còn khống chế được cơ thể của ông ta nữa, chỉ có thể nằm ở dưới đất, nhìn cơ thể lạnh lẽo của vợ mình, nhìn con trai mình đang làm chuyện đồi bại với cháu gái mình mà chửi mắng “ súc vật... súc sinh... sao tao lại có thể sinh ra loại chó má như mày... ”
Khi Minh xuất hiện, con quỷ cũng đã nói với ông Khang, Thu và Loan cũng đã chú ý đến.
Thu hiện tại cũng đang bị con quỷ khống chế, phải nằm im bất động. Còn Loan, cô nhìn Minh mà lòng đau xót, nước mắt giàn dụa, tuy vô cùng xấu hổ, nhưng cô vẫn vừa khóc vừa cầu xin Minh: “ Minh, cứu em, xin anh cứu em! ”.
Có lẽ, đến giờ này, Loan vẫn chưa biết cô cùng Minh là anh em ruột cùng cha khác mẹ. Còn ông Khang, Minh đoán chắc chắn con quỷ đó đã nói cho ông ta thân phận của hắn rồi.
Minh không để ý đến Loan hay Thu, mà hắn chỉ để ý ông Khang và con quỷ đó. Hắn lên tiếng nói với con quỷ:
- Mày không sợ tao sao?
Con quỷ biết rằng Minh hỏi nó, nó liền cười trả lời:
- He he he, anh trai, anh không giết được em, làm sao em phải sợ anh?
Lời của con quỷ chỉ có Minh và Thu cùng ông Khang nghe thấy. Nhưng mặc kệ Minh, ông Khang lại nói với Loan:
- Con gái, con tuyệt lắm đấy, chỉ kém Thu có một chút xíu thôi. Con cảm thấy dơ bẩn sao? Vậy sao khi con làm chuyện đó với anh trai mình mà không thấy dơ bẩn? Đến khi bố chạm vào con, con lại thấy dơ bẩn?
Loan nhất thời không hiểu được toàn bộ ý nghĩa những câu nói của ông Khang, cô vẫn nhìn Minh bằng ánh mắt tha thiết cầu xin hắn tới giải thoát cho cô.
Minh lúc này lại chửi ông Khang:
- Súc vật, không bằng loài cầm thú! Đến con gái của mình mà cũng không tha!
Ông Khang như càng điên cuồng khi nghe Minh chửi ông ta. Ông ta gào lên:
- Mày thì có tư cách gì mà nói tao? Tao là súc vật! Vậy mày là con của súc vật thì là thứ gì? Tao không tha cho con gái mình! Thì mày cũng làm chuyện đó với em gái mày đấy thôi! Ha ha ha!
Loan đã hiểu ra mọi chuyện rồi. Cô và Minh là hai anh em ruột, cô và hắn là hoàn toàn không thể. Cô muốn chết ngay bây giờ, nhưng không hiểu ông Khang có tà thuật gì, khiến cơ thể cô căng cứng, không cách nào cử động được. Chỉ có nước mắt của cô là cứ chảy không ngừng, càng lúc càng nhiều.
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.