Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 128: Thiền Trà

Minh không trở về biệt thự của mình mà trở về trại giam thành phố H. Căn phòng của sư phụ trước đây cùng khu đất bên cạnh mộ của Linh và Trang là hai nơi mà hắn cho rằng là bình yên và ấm áp nhất, chứ không phải căn biệt thự rộng lớn nhưng lạnh lẽo thiếu hơi người của mình.

Xe của giám sát trại giam thành phố H vẫn còn để ở biệt thự của Minh, ông ta khi thấy Minh lái xe thẳng về trại giam thì cũng chỉ biết thở dài, tự an ủi mình là ngày mai sẽ cho người đến lái về.

Đã hơn hai giờ sáng, trong trại giam không còn nhiều cảnh sát tuần tra, hơn nữa ban đêm người ta thường kiêng gọi thẳng tên nhau, nên nếu như không có chuyện gì quan trọng, mọi người gặp nhau sẽ chỉ gật đầu mà thôi, không chào hỏi như là lúc ban ngày.

Minh lái xe cất thẳng vào chỗ để xe của giám sát trại giam, hai người xuống xe, không nói chuyện nữa, cũng chỉ gật đầu với nhau, xong rồi người nào về phòng người ấy.

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Minh mới lấy điện thoại ra, hắn đã biết từ trước là có tin nhắn gửi đến cho hắn, là Loan và Thu.

Loan nhắn: “ Em về rồi, anh về đến nhà thì nhắn cho em nhé! ”

Thu gửi hai tin, tin thứ nhất: “ Em đã dùng mảnh vải mà vị sư thầy đó cho phủ lên cái hũ sứ của nó. Mảnh vải vừa phủ lên đã biến mất không dấu vết. Em không biết phải làm sao nữa. ”. Tin thứ hai Thu gửi cho Minh: “ Em thấy ông Khang và Loan về rồi. Anh về chưa ? ”

Minh không trả lời tin nhắn của Thu, mà chỉ nhắn cho Loan: “ Anh vừa mới về đến nơi, em ngủ chưa? ”

Loan không trả lời lại, có lẽ cô ấy cũng đã ngủ rồi. Minh cũng liền nằm ra giường, tập trung quán chú tư tưởng vào hơi thở, bắt đầu ngủ thiền.

Trước đó hắn đã tính toán rất kỹ, những người hắn muốn đối phó lần này đều là những người có đầy bản lĩnh cùng dã tâm. Nhưng dù là bản lĩnh lớn cỡ nào, hắn cũng không tin bọn họ có thể thoát được ra khỏi cái bẫy mà hắn đã giăng ra. Đơn giản vì sức hút của cờ bạc là quá lớn, trên thế gian này có không ít kẻ biết đó là chỗ chết nhưng vẫn cứ lao đầu vào đấy thôi. Đêm nay, những người đó thắng lớn do được sòng bạc của ông chủ Thọ xả nước, chắc chắn tất cả đều nghĩ là do ông chủ Thọ vì nể mặt giám sát trại giam thành phố H mà cho họ ăn. Như vậy, sẽ có người tỉnh táo mà không đến chơi nữa. Nhưng cũng sẽ có người nghĩ ông chủ Thọ sẽ vẫn cho họ thắng tiếp. Mà chỉ cần có một người trở lại sòng bạc và thắng tiền, chắc chắn những người khác cũng sẽ quay trở lại sòng bạc trong thời gian ngắn nhất.

Một tuần tiếp theo, mọi thứ đều diễn ra đúng với tính toán của Minh, bốn cặp ông bà của Loan và Thu cùng ông Khang đều đã giành thời gian hàng ngày để đến sòng bạc ngầm của ông chủ Thọ. Tuy nhiên, ngoài năm ngày đầu là bọn họ đều thắng tiền mang về, còn những ngày sau đó bắt đầu có người thắng kẻ thua. Vượt ngoài kì vọng của Minh, có hai người lại không bị cuốn vào vòng xoáy của cờ bạc, còn muốn lợi dụng cờ bạc làm chuyện hại người lợi mình.

Ông nội của Minh và ông Khang không hổ là hai cha con. Cả hai người đều tìm cách bí mật gặp riêng ông chủ Thọ. Cả hai người đều có cùng mục đích là đoạt hết tất cả của những người khác, không màng tình nghĩa cha con hay thông gia. Ông nội của Minh thì chủ động nói với ông chủ Thọ rằng ông ta sẽ dẫn một lão thiên đến để thắng những người kia, mong ông chủ Thọ tạo điều kiện. Còn ông Khang còn trực tiếp hơn, muốn nhờ ông chủ Thọ tìm lão thiên đến giúp ông ta. Và tất nhiên, cả hai cha con đó đều đã hứa hẹn với ông chủ Thọ rằng, nếu việc thành sẽ chia phần trăm cho ông chủ Thọ.
Website TruyenLau.com
Minh đang ngồi nghe ông chủ Thọ báo cáo tình hình. Và hắn biết đến lúc ông nội hắn và ông Khang phải chịu quả báo rồi. Hắn nói với ông chủ Thọ:

- Ông chủ Thọ là một người rất biết cách chơi. Tôi nghe nói, ngoài sòng bạc này và một số bất động sản cùng các công ty khác, ông còn có hai chiếc du thuyền trên sông Ni.

Ông chủ Thọ là người thông minh, nghe Minh nhắc đến hai chiếc du thuyền của mình, ông ta đã đoán được ý của hắn là muốn giăng bẫy hốt trọn một mẻ lưới trên hai chiếc du thuyền của ông ta. Chỉ là thời gian, cho dù có Minh bù lỗ, nhưng ông chủ Thọ không thể cứ mãi liên tục xả nước trong sòng của mình như thế này được. Ông ta lên tiếng dò hỏi Minh:

- Thiếu gia, cậu định hôm nào sẽ thu lưới?

Minh nhìn ông chủ Thọ, hắn hiểu sòng bạc mở ra không thể cứ mãi mà không kiếm lời. Cho nên, hắn nói với ông chủ Thọ: TruyenLau.com

- Những người đó đã nếm đủ quả ngọt rồi. Giờ cứ để tự nhiên thôi, không cần phải xả nước cho họ thắng nữa! Còn khi nào thu lưới, tôi sẽ báo cho ông sau!

Minh lại lấy điện thoại ra, gọi cho Lục Nam. Khi Lục Nam vừa bắt máy, không để cậu ta lên tiếng, Minh đã nói trước:

- Tôi gửi định vị cho cậu!

Minh hoàn toàn tin tưởng vào năng lực của Lục Nam. Muốn để cậu ta ra trận cùng hắn, khi đó hai người phối hợp, cho dù đối thủ là Át Cơ, hắn cũng có tự tin đấu một trận. Mà màn trả thù này của Minh, hắn không thể để xảy ra bất kì một sai sót nào. TruyenLau.com

Lục Nam tới thì Minh đi, hắn tin tưởng dù không có hắn, Lục Nam cũng có thể ứng phó với tất cả mọi việc.

Minh rời đi, lần này hắn không về trại giam thành phố H hay biệt thự của mình, mà hắn lái xe thẳng đến ngôi chùa nhỏ trên núi thuộc thôn N vùng ngoại ô thành phố H. Hắn lần này phải đối phó không chỉ có con người, mà hắn còn phải tiêu diệt con quỷ mà ông Khang nuôi nữa. Nếu không dù ông Khang chết đi, con quỷ vẫn có thể tìm người nuôi khác để tiếp tục làm ác.

Lúc Minh đến thôn N đã là một giờ đêm, người dân trong thôn đều đang trong giấc ngủ say, hắn chủ động lái xe cất vào trong sân kho, sau đó đi bộ lên chùa.

Đêm không trăng tối đen như mực, Minh lại có thể đi bộ lên núi một cách bình thường như ban ngày, đôi mắt hắn rất tinh, nó đang phát sáng như đôi mắt của một con linh miêu đang săn mồi vào ban đêm.

Hắn vừa bước chân đến cổng chùa, trước mắt hắn lại xuất hiện một ánh nến le lói chiếu trong khu nhà tổ. Minh đoán chắc vị hoà thượng già kia vẫn còn thức và đang ở trong nhà tổ, nên hắn đã đi thẳng đến.

Vị hoà thượng già đang pha trà, thấy Minh đến, chỉ nhìn hắn một cái, rồi quay lại rót cho mình cùng hắn mỗi người một chén trà.

Minh lại đứng ở ngoài cửa chưa bước vào, hắn lên tiếng hỏi:

- Sư thầy sao còn chưa ngủ?

Nghe Minh hỏi, vị hoà thượng già lại không quay ra nhìn hắn, mà nhấp một ngụm trà, đáp:

- Hoà thượng là đang đợi thí chủ tới!

Minh không hỏi vị hoà thượng già vì sao biết hắn sẽ tới mà đợi. Nó là một loại sức mạnh tâm linh mà khoa học không thể trả lời. Cũng giống như hắn, đêm tối lại tìm đến đây vậy. Hắn đi vào trong nhà tổ của chùa, ngồi xuống đối diện vị hoà thượng già, cũng học theo ông ta, nhấp một ngụm trà, nói:

- Ban đêm uống trà dễ mất ngủ!

Vị hoà thượng già nghe lời của hắn lại rót thêm trà cho mình và hắn, ông ấy nói:

- Tinh khí thần, hoà thượng luyện không bằng thí chủ, nhưng không ăn không ngủ vài ngày thì hoà thượng vẫn có thể làm được!

Vị hoà thượng già dứt lời, hai người liền chìm vào im lặng, cả hai không nói với nhau lời nào, chỉ nhịp nhàng rót trà và uống trà. Hai người khác môn khác phái lại cùng nhập vào thiền định khi cùng nhau uống trà. Nếu bây giờ có ai ở ngoài nhìn vào hai người, sẽ tưởng tượng rằng cả hai là hai con robot, cứ lặp đi lặp lại những động tác đó mà không có sự khác biệt.

Minh nhập vào thiền định mà quên mất rằng ấm trà rất nhỏ, vậy mà lại có thể liên tục rót ra trà nóng mà không cần thêm nước vào ấm. Đây là một điều đi ngược lại logic của vạn vật. Có thể nói đây là phật pháp nhiệm màu. Nhưng liệu chỉ phật pháp mới nhiệm màu, tà ma tiên phật vẫn luôn luôn đi cùng nhau, khắc chế lần nhau.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu