Minh thật sự đã dừng lại. Nếu như hắn có thể tiêu diệt toàn bộ chín trăm chín mươi chín con quỷ ngay tại đây, ngay lúc này. Thì có lẽ hắn đã không ngần ngại mà giết người đàn ông áo chàm đen rồi.
Minh thở dài một tiếng, nhảy lên nóc căn biệt thự của Thu và nhìn xuống.
Không gian xoay chuyển, người đàn ông mặc áo chàm đen cùng chín trăm chín mươi chín con quỷ của ông ta không còn nhìn thấy hình ảnh của Minh ở khắp mọi nơi nữa. Cứ ngỡ Minh đã thu lại “ Thiên Môn Ảo Thuật ” thì hình ảnh Diêm Vương khổng lồ hiện ra. Diêm Vương nói với người đàn ông mặc áo chàm đen:
- Cút!
Chỉ một chữ cũng đã đủ làm đàn ông mặc áo chàm đen kinh hãi, thiếu chút nữa là vỡ mật mà chết. Ông ta vội gọi chín trăm chín mươi chín con quỷ bay vào trong chiếc ô giấy của ông ta, sau đó sợ hãi bỏ chạy, không dám quay đầu nhìn lại.
Minh nhìn người đàn ông mặc áo chàm đen đã chạy xa khỏi tầm mắt của hắn. Hắn liền lộn người, đáp xuống ban công nơi phòng ngủ của Thu.
Thu đã đóng kín cửa, Minh muốn vào bên trong thì phải tự mở khoá để vào. Và đương nhiên, chuyện mở khoá một cánh cửa đối với Minh cũng là một chuyện dễ như ăn kẹo, bởi trước kia ở trong tù, thuật mở khoá cửa của những tên trộm trong tù cũng đã được Minh học hết.
Không cần dùng chìa khoá, Minh vẫn mở khoá cánh cửa ban công phòng Thu một cách im lặng nhẹ nhàng. Hắn bước vào phòng cô, nhìn cô thở đều như đang ngủ say, tiến đến bắt mạch của cô.
Không cảm thấy điều gì bất thường, chắc chắn đứa trẻ trong bụng Thu không sao, Minh quay người định rời đi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đột nhiên, Thu lật chăn, bật người dậy, ôm lấy Minh. Cô lại khóc rồi, nước mắt của Thu nhanh chóng làm ướt vai Minh. Thu nói trong nước mắt:
- Đừng đi! Em xin anh, đừng đi! Nguồn copy từ TruyenLau.com
Minh bất động, hắn đoán rằng Thu đã tỉnh từ lâu, cô đã thấy cảnh hắn cùng người đàn ông áo chàm đánh nhau. Thế nên, hắn mới để im cho Thu ôm hắn.
Thu thấy Minh không cử động, nghĩ rằng hắn đã đồng ý ở lại bên cô. Cô tiếp tục nói:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Em sai rồi! Em không nên tức giận với anh! Em đồng ý gả cho anh! Cưới em đi, Minh!
Dứt lời, Thu di chuyển đến trước mặt Minh, định nhón chân lên hôn hắn. Đáng tiếc, lần này hắn vẫn tránh né nụ hôn của cô.
Minh nghĩ không thông được, trước đó vì đứa nhỏ trong bụng Thu, Minh muốn cưới cô, dùng thân phận của người cha, dạy dỗ em ruột của mình thành người.
Nhưng hắn đã gặp Lê Sương Vũ, tuy hắn cùng Lê Sương Vũ vẫn chưa xác định mối quan hệ với nhau. Nhưng hắn đã dao động, không còn suy nghĩ muốn cưới Thu nữa.
Minh bỏ chạy, hắn không biết phải đối mặt với Thu như thế nào, cho nên hắn đã thoát khỏi vòng tay của Thu, chạy ra ngoài ban công, nhảy xuống rồi bỏ đi.
Minh không đi xa, hắn chỉ nấp ở một chỗ đảm bảo rằng Thu sẽ không nhìn thấy hắn, vì hắn sợ Thu sẽ gặp nguy hiểm khi hắn bỏ đi.
Lúc này, điện thoại Minh lại reo, là Mười Tép gọi đến. Minh có linh cảm không tốt, Mười Tép gọi vào lúc này, chắc chắn là bên Lê Sương Vũ xảy ra chuyện. Minh bắt máy:
- Alo, Mười Tép tiên sinh! Có chuyện gì sao?
Ở đầu dây biên kia, Mười Tép vẫn nói với giọng hào sảng:
- Tôi cho người lái chuyên cơ tới rồi, nhưng tại điểm hẹn, người của tôi không gặp cô gái nào cả!
Minh nhắm mắt, hít thở sâu bằng mũi, trong một nhịp hít thở, hắn đã tính toán xong trong đầu:
- Làm phiền ông rồi! Xin cho phép tôi mượn người của ông thêm mấy ngày nữa nhé!
Mười Tép vẫn luôn giữ thái độ hào sảng với Minh:
- Tôi còn tưởng có chuyện gì chứ! Tôi còn định để cậu ta đến giúp cậu một thời gian, đợi cậu và người của cậu thành thạo lái máy bay thì mới để cậu ta trở về!
Minh cười, nói vào trong điện thoại:
- Cảm ơn ông!
Mười Tép đáp lời Minh lần cuối trước khi tắt máy:
- Không có gì đâu! Nếu cậu có chuyện gì cần giúp đỡ, cứ gọi cho tôi bất kì lúc nào!
Dứt lời, Mười Tép đã tắt máy trước. Minh lại dùng điện thoại gọi cho Sói Ba Đầu. Sói Ba Đầu một lần nữa bắt máy rất nhanh:
- Thiếu gia! Tôi nghe đây!
Minh đã tính toán nặng nhẹ trong lòng xong trước khi Sói Ba Đầu kịp bắt máy, thế nên hắn nói rất nhanh:
- Anh Nam, có ba việc tôi cần anh làm ngay, việc thứ nhất, cho người bảo vệ xung quanh biệt thự của Thu hai bốn trên bảy giúp tôi. Việc thứ hai, có người gửi cho tôi một chiếc máy bay nhỏ, anh trực tiếp đến nhận giúp tôi. Việc thứ ba, giúp tôi điều tra hành tung cô gái hôm nay ở cạnh tôi, xem cô ấy đang ở đâu.
Minh quyết định nghe theo tiếng gọi con tim, hành động bằng cảm xúc một lần. Hắn tự lừa mình rằng hắn vừa đánh đuổi người đàn ông mặc áo chàm, nên có lẽ ông ta sẽ không dám tới làm hại Thu nữa. Còn Lê Sương Vũ, hắn lại lừa dối bản thân rằng hắn đang tức giận vì cô không nghe lời hắn, nên hắn phải tìm cô để đưa cô về nước CL. Nhưng sự thật chỉ có một, rằng Minh muốn gặp Lê Sương Vũ, chứ hắn không muốn đối diện với Thu.
Minh lái xe rời khỏi khu biệt thự nhà Thu, thẳng đến khách sạn thành phố. Hắn muốn xác định Lê Sương Vũ đã rời khỏi khách sạn hay chưa.
Minh không che giấu khí thế bá đạo của mình khi bước vào sảnh khách sạn thành phố. Lễ tân khách sạn dù không biết hắn là ai, nhưng áp lực khi nhìn vào hắn làm cô khó thở. Minh lên tiếng:
- Cô gái ở phòng Royal Suite A đã trả phòng chưa?
Vốn dĩ khách sạn phải tuyệt đối bảo mật thông tin của khách hàng. Nhưng lời Minh nói ra không những mang theo uy quyền khiến cô lễ tân không dám không nghe, mà lời nói của hắn lại như có ma lực thôi miên, khiến cô lễ tân rơi vào trạng thái mơ màng, rắm rắp làm theo, không có một chút phản kháng nào. Cô ta kiểm tra hệ thống và trả lời Minh:
- Dạ thưa anh! Khách hàng trước đó thuê phòng Royal Suite A tên là Lê Sương Vũ, đã trả phòng cách đây một tiếng rồi ạ! Đây là thẻ phòng ạ!
Minh nhận lấy thẻ phòng, đi thẳng đến thang máy, bấm lên tầng ba mươi tám, trực tiếp vào phòng mà trước đó Lê Sương Vũ thuê để kiểm tra. Quả thực cô ấy đã rời đi rồi.
Minh không cần người dẫn đường, hắn đi thẳng đến phóng giám sát camera theo cảm nhận của hắn. Một lần nữa, hắn dùng giọng nói vừa mang uy quyền, vừa có sức thôi miên của mình:
- Check camera một tiếng trước ở sảnh lễ tân cho tôi!
Minh nhìn vào màn hình máy tính, thấy hình bóng Lê Sương Vũ xuất hiện. Hắn tiếp tục ra lệnh:
- Chú ý theo sát cô gái mặc váy chấm bi!
Xác định được Lê Sương Vũ sau khi trả phòng khách sạn thì đi về hướng phía Đông của thành phố H. Minh lập tức rời đi. Hắn đến và đi nhanh như một cơn gió, khiến toàn bộ nhân viên khách sạn thành phố H ngơ ngác. Sau khi bọn họ tỉnh táo lại, mới biết phải báo cáo lên cấp trên, khiến nội bộ khách sạn thành phố H phải náo loạn một phen. Chỉ đến khi thân phận của Minh được hé lộ, những nhân viên này mới thở phào may mắn vì đã không đắc tội hắn.
Minh đi tìm Lê Sương Vũ. Sói Ba Đầu cùng cho người giúp hắn tìm kiếm. Nhưng lục tung thành phố H lên, Minh cũng chẳng tìm được bóng dáng của cô. Điều này làm lòng Minh cảm thấy khó chịu, vừa lo lắng, vừa tức giận.
Minh đâu có ngờ rằng, Lê Sương Vũ rất giỏi chơi trò trốn tìm, đó là do những lần cô trốn khỏi nhà đi chơi tạo thành kinh nghiệm. Thế nên, việc Minh nhất thời không tìm ra cô cũng là một điều bình thường, chẳng có gì lạ. Bởi lẽ, có một người có cùng độ tuổi với hắn, năng lực cũng gần như tương đương với hắn, lại có kinh nghiệm nhiều lần chơi trốn tìm cùng Lê Sương Vũ, đã đến thành phố H để tìm Lê Sương Vũ mà cũng chưa tìm được.
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.