Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 160: Nấu Ăn Luyện Võ

Tinh thần học của Ban rất cao, cho nên cô ấy học rất nhanh. Chỉ một buổi chiều, Minh đã dạy Ban học thuộc bảng chữ cái và những con số Ấn Độ - Ả Rập, cùng phép cộng trừ đơn giản.



Đã đến lúc hắn phải xuống bếp rồi, dù sao hắn cũng đã hứa với cô em gái nuôi của mình rằng sẽ cho cô bé ăn những món ăn ngon hàng ngày.



Nhìn Ban, Minh lại lo lắng cho cô, sợ rằng sau khi hắn đi, cô sẽ nhớ những món ăn của hắn, cho nên Minh chủ động ngỏ ý muốn dạy cô nấu ăn:



- Em là con gái, tam tòng tứ đức, tuy hiện tại đề cao bình đẳng giới, tam tòng không còn quá áp đặt nữa. Nhưng tứ đức thì vẫn nên trau dồi. Anh dạy em nấu ăn nhé!



Ban rất thích những món ăn của Minh, cô cũng thích vẻ chuyên tâm khi nấu ăn của hắn, cô hâm mộ hắn, cho nên cô cũng muốn được như hắn. Và bởi vì thích, vì hâm mộ, nên cô muốn bắt trước hắn. Chỉ là, Ban vẫn còn nhút nhát:



- Em... Liệu có được không?



Minh mỉm cười nhẹ, tay hắn bất giác đưa lên xoa đầu Ban, hắn nói:



- Có gì mà không được? Hơn nữa, em rất thông minh. Hãy tin tưởng vào bản thân mình nhiều hơn, đừng có tự ti nữa nhé!



Minh nói là nói như vậy, nhưng hắn biết để một người nhút nhát như Ban thay đổi, trở thành một người tự tin hơn thì cần phải có thời gian, để cô ấy tự nhận ra được bản lĩnh của mình. Đến ngay cả bản thân hắn, ngày trước ở trong tù được sư phụ dạy bảo, nhưng ở trận đấu đầu tiên với anh Sói, hắn cũng không có được bao nhiêu tự tin.



Minh kéo tay Loan đi xuống bếp, hắn vừa làm bữa tối, vừa giảng giải cho cô hiểu cốt lõi của nấu ăn:


Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Một đầu bếp muốn nấu ra một bữa ăn ngon thì phải chuyên tâm vào từng món ăn của mình. Không những thế, cũng phải giữ cho tâm trạng thật tốt, đem tâm trạng vui vẻ cùng với sự tích cực truyền vào trong món ăn. Như vậy, món ăn làm ra mới ngon được, món ăn làm ra mới truyền năng lượng tích cực đến với người thưởng thức các món ăn.



Ban một lần nữa tập trung lắng nghe như khi nãy nghe Minh giảng bài vậy. Tuy nhiên, Minh biết cô ấy lúc này chưa thể hiểu hoàn toàn những lời của hắn truyền dạy. Cô muốn được như hắn, thì cần phải có thời gian dài luyện tập. Ấy vậy mà Minh vẫn giảng thêm:
Đọc truyện tại TruyenLau.com


- Kỹ thuật dùng dao và trang trí món ăn cũng không được coi thường. Một món ăn ngon thực sự, phải vừa ngon mắt, vừa ngon miệng, mùi nhất định cũng phải thật quyến rũ...



Minh vừa giảng dạy Ban cách nấu ăn, đôi tay hắn cứ nhanh thoăn thoắt, làm từng món, từng món một. Ấy vậy mà hắn chỉ cần dùng một tiếng thời gian, dùng những nguyên liệu cơ bản, tuy không làm được sáu món một canh, nhưng ba món một canh vẫn là dư sức. Hắn biết, những lời hắn giảng về kỹ thuật bếp rất khó hiểu, nhất thời Ban không thể học được. Nhưng một lần giảng cho cô nghe mà cô không hiểu không thuộc, thì hắn giảng năm lần mười lần. Nếu năm lần mười lần mà Ban còn không hiểu không nhớ, thì hắn giảng cho cô trăm lần, ngàn lần. Nguồn copy từ TruyenLau.com



Bữa ăn tối hôm đấy, tất nhiên lại là một bữa ăn tràn ngập hạnh phúc của ba người. Minh ăn cơm xong, hắn ra ngoài thềm ngồi, ngẩng đầu nhìn ánh trăng sáng vằng vặc cùng muôn ngàn vì sao trên bầu trời.



Trong trạng thái thiền, tuy Minh vẫn mở to đôi mắt, hắn lại nhìn thấy mẹ hắn, hai chị em Linh Trang và Lê Sương Vũ, kí ức của hắn về bọn họ liên tục được chiếu lại trong đầu hắn. Đến khi Minh tỉnh lại khỏi suy tưởng trong thiền, trước mặt hắn là Ban. Cô ấy không ngủ, không làm phiền Minh, chỉ là cô ấy cầm một cái đòn gánh, múa qua múa lại những thế võ vụng về đầy sơ hở.



Nhìn Ban như vậy, hắn lại vô thức bật cười. Nụ cười của hắn không phải là cười nhạo Ban, mà nụ cười của hắn hiện ra vì hắn cảm thấy cô trong sáng đáng yêu. Những thế võ đó tuy rằng vụng về, nhưng lại thu hút ánh nhìn của hắn. Minh lại sinh lòng muốn dạy võ thuật cho Ban. Mà hắn bây giờ là người muốn điều gì, tất nhiên sẽ không im lặng. Thế nên, Minh lại lên tiếng:



- Ban, em đang tập võ đúng không? Những chiêu thức đó là ai dạy cho em vậy?



Đối với Minh, Ban rất thành thật, thấy hắn hỏi, cô liền đáp ngay:



- Là ông trưởng thôn dạy ạ! Ông ấy là quân nhân xuất ngũ, đôi khi sẽ chỉ bọn em mấy thế võ!



Minh gật đầu cho có, bởi mục đích của hắn đâu phải điều tra xem ai là người dạy mấy chiêu võ thô sơ kia cho Ban. Hắn lại hỏi tiếp:



- Em thích tập võ sao?



Ban gật đầu:



- Tập võ có thể bảo vệ bản thân, không bị người khác bắt nạt!



Minh cười, Ban rất thành thật chứ không nói mấy câu hoa mỹ như hành hiệp trượng nghĩa, bảo vệ kẻ yếu,... Hắn lại chủ động đề nghị giao lưu với Ban:



- Anh cũng biết vài thế võ, chúng ta đấu tập nhé!



Ban tỏ ra chần chừ, nhưng Minh đã đứng dậy, đi sang một bên sân. Cô quay người nhìn theo hắn, bất giác tạo ra tư thế hai người đứng đối diện nhau. Minh liền thủ thế, nghiêng người cùi đầu, ra hiệu mời Ban ra tay trước, miệng hắn nói:



- Nếu em không ra tay, anh sẽ ra tay trước đấy!



Lời của Minh như thôi miên Ban, cô không hề để ý đến việc trong tay Minh không hề có vũ khí, mà lập tức vung đòn gánh đánh về phía Minh.



Ban vẫn còn nương tay do sợ làm Minh bị thương. Minh hiểu rõ điều này, nên không hề phản công, chỉ liên tục né tránh những thế công đơn giản của Ban. Vừa né tránh, Minh vừa nói:



- Em cứ dùng hết sức mà đánh đi, đừng lo cho anh!



Thế là Ban liền tăng lực lên, chiếc đòn gánh xé gió, phát ra những tiếng vù vù, tốc độ ra chiêu của Ban đã nhanh hơn trước gấp ba lần. Đáng tiếc, tốc độ đó trong mắt Minh vẫn như đang tua chậm vậy.



Tưởng như chiếc đòn gánh sẽ đập xuống thẳng đầu Minh, nhưng Minh đã kịp xoay người, lách ra sau lưng của Ban, nhân lúc cô vẫn chưa thu chiêu, dùng một tay bóp vào gáy của cô, đè cô cúi xuống, hoàn toàn khống chế Ban trong một chiêu.



Minh lại thả tay ra, di chuyển giữ khoảng cách với Ban. Đến khi Ban quay đầu lại, hắn đã lại bày ra tư thế mời cô xuất thủ.



Lần này, Ban chọn cách đâm thẳng, đòn gánh trong tay cô nhắm thẳng yết hầu của Minh đâm tới. Minh liền nghiêng người ra sau, chân vẫn di chuyển, lách sang một bên, đến khi hắn đứng thẳng người lại, một lần nữa tay phải hắn đã nắm vào gáy của Ban.





Tiếp đến là chém trái chém phải, Ban đều thua ngay trong một chiêu, kết quả luôn luôn là cô bị hắn dùng tay phải tóm chặt vào gáy đè xuống.



Cuối cùng, Ban tấn công bằng cách quét chiếc đòn gánh ngang người, tấn công vào eo của Minh. Vậy mà Minh vẫn có thể ngã người ra sát đất và dùng tốc độ cực nhanh tiếp cận sau lưng của cô. Lần này, Minh không dùng tay phải tóm vào gáy Ban và đè cô xuống nữa. Hai tay hắn nắm lấy hai tay cô, tạo thành tư thế ôm từ phía sau, chỉ dạy cô luyện tập:



- Luyện võ, học chữ, học nấu ăn, hay học bất cứ thứ gì, đều cần phải chuyên tâm. Động tác của em rất nhanh và mạnh, nhưng vẫn thiếu sự chính xác và khí thế.



Dứt lời, Minh nắm tay Ban dẫn dắt cô ra đòn. Tuy cùng là những tư thế đâm chém đó, nhưng rõ ràng khi được Minh hướng dẫn, Ban cảm thấy uy lực của những đòn đó tăng lên rất nhiều. Có lẽ, đó chính là khí thế mà Minh nói, tuy chỉ là đâm chém đơn giản, nhưng hoàn toàn có thể xứng đáng với hai chữ “ chiêu thức ”. Và thật vậy, Minh thật sự đã vận khí tung chiêu. Tuy cùng là chém xuống, cái Ban dùng là động tác chém bình thường, khi Minh cầm tay hướng dẫn thì nó lại là “ Nghênh Phong Nhất Đao Trảm ”. Cùng là quét ngang, cái Minh dùng lại là “ Hoành Tảo Thiên Quân ”, khi đâm thì lại là chiêu “ Nộ Long Xuyên Tâm ”...



Chính vì vậy, dưới ánh trăng sáng, đôi mắt Ban long lanh, nhìn Minh càng lúc càng si mê. Bằng một lực lượng thần kì nào đó xuất phát từ trong tim, Ban dù vẫn rất thẹn thùng, lại có thể chủ động nói ra lời đề nghị dành cho Minh:



- Anh... Anh dạy võ cho em được không?



Minh đã có ý định dạy Ban, cô ấy đã chủ động, làm sao hắn từ chối được. Hắn gật đầu, bắt đầu dạy Ban đứng tấn. Chỉ dạy cô từ những thứ cơ bản nhất.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu