Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 145: Tiến Thoái Lưỡng Nan

Ba ngày trôi qua, đến cái bóng của Lê Sương Vũ cũng không tìm thấy, Minh nghĩ rằng cô đã rời khỏi thành phố H rồi. Lòng hắn có một chút buồn, hắn lại đi bộ, lang thang trong thành phố. Bất giác, Minh đã đi đến cầu LN, đi đến nơi đầu tiên mà hắn gặp Lê Sương Vũ.



Minh ngồi vào chỗ hôm đó Lê Sương Vũ ngồi, cũng giống như cô, hắn ngồi bất động, ngắm dòng sông Ni đang chảy.



Đột nhiên, một thứ gì lành lạnh man mát áp vào má của Minh, khiến hắn giật mình. Một người đã luyện năm giác quan đến cực hạn như hắn vậy mà vì mất tập trung lại không phát giác ra được có người lại gần.



Lê Sương Vũ cầm một chai bia lạnh áp vào má Minh, khiến hắn cứ ngỡ rằng mình bị hoa mắt. Nhưng Minh lại không khống chế được cảm xúc, đầu còn chưa kịp tỉnh táo lại, miệng đã nói:



- Là em sao? Sương Vũ!



Tất cả đều không phải mơ, người đứng trước mặt Minh chính là Lê Sương Vũ. Cô ấy vẫn chưa rời khỏi thành phố H, cô ấy vẫn luôn ở gần hắn, chẳng qua hắn không thể tìm thấy cô mà thôi.



Lê Sương Vũ càng trở nên bí ẩn trong mắt Minh, hắn lại càng muốn tìm hiểu cô hơn. Có lẽ, đây chính là tính cách ngang ngược, ưa khám phá của tất cả đàn ông trên thế giới.
Nguồn copy từ TruyenLau.com


Lê Sương Vũ vẫn như ngày đầu gặp Minh, cô dịu dàng nói với hắn:



- Mới có mấy ngày không gặp, anh không nhận ra em nữa sao?


Đọc truyện tại TruyenLau.com
Minh không biết phải diễn tả cảm xúc trong lòng hắn lúc này như thế nào. Mỗi lần gặp Lê Sương Vũ, hắn cảm thấy như chỉ số IQ của hắn bị giảm xuống bằng với người thiểu năng trí tuệ. Minh nói:



- Anh cứ nghĩ em đã rời thành phố H rồi!

TruyenLau.com

Lê Sương Vũ một lần nữa dí chai bia lạnh vào má Minh, ép hắn phải dùng tay cầm lấy chai bia. Cô nói:



- Anh muốn em rời khỏi thành phố H lắm sao?



Minh vừa uống một ngụm bia lạnh, đầu óc hắn rõ ràng vừa tỉnh táo được một chút, giờ lại đình trệ vì câu hỏi của Lê Sương Vũ. Hắn lắc đầu, không nói.



May mắn cho Minh lần này Lê Sương Vũ không hề đánh giá biểu hiện vừa rồi của hắn là ngu ngốc. Cô hỏi hắn:



- Anh muốn tìm hiểu em phải không?



Minh bị Lê Sương Vũ hỏi trực tiếp, nhưng lần này hắn lại không hề bị bất ngờ. Hồng Diệp từng dạy hắn rằng, nếu con gái hỏi anh thích cô ấy phải không hay hỏi anh muốn theo đuổi cô ấy phải không, đừng phủ nhận, cũng đừng hỏi ngược lại rằng tại sao cô ấy lại hỏi như vậy. Bởi nếu làm thế, anh sẽ đánh mất cơ hội theo đuổi cô ấy. Thay vào đó, anh cứ thừa nhận rằng anh thích cô ấy và muốn theo đuổi cô ấy. Chính vì thế, đối với câu hỏi vừa rồi của Lê Sương Vũ, Minh đã chẳng suy nghĩ gì mà gật đầu ngay lập tức.



Lê Sương Vũ thấy Minh gật đầu, bản thân cô thật ra cũng đã mở lòng cho hắn cơ hội. Nhưng có một chuyện, cô vẫn phải nói cho hắn biết:



- Bố và anh trai em là hai người cực kì tài giỏi. Vì vậy mà tiêu chuẩn kén rể nhà em đặt ra không hề thấp. Bản thân em cũng tán thành suy nghĩ của bố và anh trai em. Anh trai em từng nói rằng, bất kì thằng con nào muốn có tư cách theo đuổi em, thì phải thắng anh ấy trong ít nhất một lĩnh vực nào đó.



Thân phận của Lê Sương Vũ không hề đơn giản, Minh đã đoán ra được từ lâu. Cho nên, mắt nhìn người của cô ấy cao một chút cũng chẳng phải điều gì khó hiểu. Người như cô ấy, cũng không phải ai cũng có tư cách để theo đuổi. Minh tự tin vào năng lực bản thân. Nhưng hắn cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội tìm hiểu về gia đình cô lần này. Hắn dò hỏi:



- Theo như lời của em, anh trai em chắc là một người toàn tài nhỉ? Trùng hợp thật, anh cũng là một kẻ tham lam, cái gì cũng muốn học, cho nên cái gì cũng biết một chút!



Lê Sương Vũ bĩu môi. Cô nói với Minh:



- Anh nấu ăn rất giỏi. Nhưng anh trai em cũng chẳng thua anh đâu. Còn những mặt khác, thì còn cần kiểm tra mới biết được.



Minh đang định khoe rằng hắn cũng rất giỏi võ, thì phía sau lưng hắn lại có tiếng gọi: “ Anh Minh! ”. Là giọng của Thu, cô ấy tại sao lại xuất hiện ở đây, đúng vào lúc Minh cùng Lê Sương Vũ cần sự riêng tư để tìm hiểu nhau.



Thu xuất hiện ở đây, những thuộc hạ mà Minh sắp xếp ở trong tối bảo vệ cô đương nhiên cũng đang ở gần. Minh nhân lúc Thu cùng Lê Sương Vũ đang tập trung vào nhau, hắn liền ra hiệu cho bọn họ rời đi. Bởi có hắn ở đây rồi, vấn đề an toàn của hai cô gái không còn đáng lo nữa. Điều cần lo nghĩ là một điều khác.



Thu cùng Lê Sương Vũ đồng thanh hỏi Minh:



- Cô ta là ai?



Minh nghe ra được sự ghen tuông trong lời của hai người. Và hiện tại, hắn cũng chẳng biết phải giới thiệu hai người với nhau như thế nào. Đáng ra lúc này Minh nên giữ im lặng, chuyện của hai người con gái thì nên để họ tự giải quyết với nhau. Nhưng hắn lại hỏi Thu:



- Sao em lại tới đây?



Và không cần Thu phải trả lời, Minh đã tự có câu trả lời của mình. Thu là bị người ta dẫn dụ tới đây, mục đích đương nhiên là để đối phó với hắn.



Phía sau lưng Thu bỗng nhiên bay tới hàng ngàn hàng vạn con quạ đen. Thành phố buổi tối vốn đang sáng đèn, ngay lập tức chìm vào trong bóng đêm u tối. Một người đàn ông mặc áo chàm đen tay cầm ô giấy bước ra, phía sau lưng ông ta là hình bóng của chín trăm chín mươi chín đứa trẻ sơ sinh.



Minh nhìn sang Lê Sương Vũ ở bên cạnh mình, hắn thấy mặt cô tái mét, có lẽ do hoảng sợ khi tự nhiên lại xuất hiện nhiều quạ đen như vậy. Nhưng không, giọng Lê Sương Vũ lắp bắp:



- Quỷ! Nhiều quỷ quá! Lần đầu tiên em thấy nhiều quỷ như vậy!



Thì ra, Minh vẫn là xem nhẹ Lê Sương Vũ, đôi mắt của cô tinh tường chẳng kém gì đôi mắt của hắn, cô cũng nhìn thấy linh hồn của những con quỷ kia.



Minh chủ động nắm lấy tay của Lê Sương Vũ, ánh mắt hắn ánh lên sự tự tin, lại mang theo một chút dịu dàng. Điều này làm cho cảm giác sợ hãi của Lê Sương Vũ giảm đi đáng kể. Minh lên tiếng:



- Giúp anh bảo vệ cô ấy được không?



Minh đã quá kỳ vọng vào Lê Sương Vũ rồi. Cô lập tức dội cho hắn một gáo nước lạnh:



- Em không biết đánh nhau! Em cũng rất sợ!



Về phần Thu, cô biết mình đã sai, cảm thấy rất xấu hổ vì mình đã bị người đàn ông mặc áo chàm đen dẫn dụ tới đây, làm gánh nặng cho Minh, để ông ta đối phó Minh. Nhưng trong lòng Thu lại không cảm thấy hối hận, bởi cô linh cảm rằng, nếu như hôm nay cô không tới, Minh sẽ cùng người con gái kia xác định mối quan hệ, khi đó cô sẽ không còn cơ hội nào để được ở bên Minh nữa.



Nếu là bình thường, Minh chỉ cần nhìn vào mắt Thu là biết cô đang nghĩ gì ngay, nhưng lúc này hắn không rảnh bận tâm tới điều đó, hắn phải chiến đấu, đồng thời cũng phải bảo vệ hai cô gái này.



Biết rõ được điều đó, người đàn ông mặc áo chàm đen cùng những con quỷ của ông ta cứ từ từ tiến lại gần Minh, tận hưởng sự sợ hãi của Lê Sương Vũ cùng sự bất lực của Minh.



Lúc này, Minh thật sự cảm thấy hối hận vì ba hôm trước không giết người đàn ông mặc áo chàm đen kia đi. Để hôm nay hắn bị ông ta ép vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan thế này.



“ Thiên Môn Ảo Thuật ” của Minh nhất thời có thể áp chế người đàn ông mặc áo chàm đen và những linh hồn quỷ bên cạnh ông ta. Nhưng còn hàng ngàn hàng vạn con quạ đen kia, hắn phải đối phó với chúng như thế nào khi tinh thần của hắn khi đó sẽ gần như bị phân tán hết. Cho nên, hắn vẫn cần suy tính có nên dùng “ Thiên Môn Ảo Thuật ” ngay lúc này hay không.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu