Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 151: Phương Pháp Luyện Quỷ Độc Ác Nhất

Tuy ngôi nhà sàn đang đóng kín cửa, nhưng dựa vào các khe hở trên tường nhà, Minh vẫn có thể thấy ánh lửa đỏ đang cháy bên trong. Lại dựa vào cảm nhận của mình, Minh chắc chắn trong nhà có người.



Trời đã tối, Hoa Nguyệt lúc trước còn cẩn trọng vô cùng, nhưng khi ở gần ngôi nhà sàn, Hoa Nguyệt dường như lại chẳng e ngại điều gì, cô gọi to:



- Huệ! Em có nhà không?



Cánh cửa chính ngôi nhà sàn được đẩy ra từ bên trong, một cô thiếu nữ chỉ khoảng mười bảy tuổi, gương mặt xinh đẹp, da thịt trắng muốt, mặc trang phục thổ cẩm bước ra. Nhìn thấy Hoa Nguyệt, cô thiếu nữ nở một nụ cười tươi, không quan tâm đến Minh, cô thiếu nữ lên tiếng:



- A chị Nguyệt! Lâu lắm rồi chị mới tới thăm em!



Hoa Nguyệt nhìn cô thiếu nữ, ánh mắt toát ra đầy vẻ cưng chiều, giống như ánh mắt của người chị gái lớn dành cho cô em gái nhỏ của mình vậy. Hoa Nguyệt nói với cô bé:


TruyenLau.com
- Cho anh chị vào nhà được không? Ngoài này nhiều dã thú, chị sợ!



Hoa Nguyệt biết rõ dã thú trong rừng không dám tiến vào phạm vi năm mươi mét quanh căn nhà sàn này, lời vừa rồi chỉ là nói dối cô thiếu nữ kia thôi. Bởi chị ta sợ cô bé cứ tập trung tinh thần vào chị ta, mà không để ý đến Minh, sẽ vô tình làm Minh giận, điều này không tốt cho cả chị ta và cô bé.


TruyenLau
Cô thiếu nữ ngây thơ không hiểu ý của Hoa Nguyệt, chỉ đơn giản nghĩ rằng chị ta muốn vào trong nhà, liền chạy lại, kéo tay Hoa Nguyệt vào nhà:



- Em vô ý quá! Mình vào nhà đi!

TruyenLau.com

Minh đợi hai cô gái đi vào trong trước, hắn mới theo sau đi vào, không quan tâm đến việc cô thiếu nữ chỉ quan tâm đến Hoa Nguyệt không để ý hắn.



Trong căn nhà sàn, cô thiếu nữ cứ quấn lấy Hoa Nguyệt, kể cho Hoa Nguyệt đủ thứ chuyện hàng ngày như nước con suối mùa này trong hơn rồi, các con vật nhỏ trong rừng bình thường chung sống hoà bình với cô bé như thế nào,...



Cứ tưởng như cô bé sẽ chẳng có bao nhiêu chuyện để kể, vậy mà suốt hai tiếng đồng hồ cô bé cứ nói liên tục, Hoa Nguyệt cũng đã cảm thấy buồn ngủ rồi.



Hoa Nguyệt chú ý đến Minh, thấy gương mặt của hắn chẳng biểu lộ ra một chút cảm xúc nào. Điều này làm chị ta cảm thấy sợ hãi, nghĩ rằng hắn đã tức giận.



Nhưng Hoa Nguyệt đã nghĩ nhiều rồi. Gương mặt của Minh không biểu lộ cảm xúc, bởi những chuyện cô bé Huệ nói không gây hứng thú cho hắn. Còn việc hắn ngồi im chờ đợi hai người, là bởi hắn hiện tại đang ở vị thế người đi nhờ giúp đỡ, đối với hắn chờ hai tiếng hay hai ngày cũng không sao, dù sao hắn cũng không gấp.



Hoa Nguyệt sợ làm mất lòng Minh, liền nói với cô bé Huệ mục đích chị ta dẫn Minh tới:



- Được rồi Huệ! Hôm nay muộn rồi, chị có việc cần nhờ em giúp!



Cô thiếu nữ tên Huệ đang nói thì bị Hoa Nguyệt ngắt lời, không hề tỏ ra tức giận, ngược lại trông cô bé còn vui vẻ hơn:



- Vâng! Chị muốn em giúp gì nè!



Hoa Nguyệt chỉ tay vào Minh giới thiệu:



- Đây là Minh thiếu gia, cậu ấy muốn đối phó với một thầy pháp luyện quỷ, em có thể giúp cậu ấy được không?



Hoa Nguyệt lên tiếng nói giúp Minh là có ý muốn Minh ghi nhớ công lao của chị ta. Minh tất nhiên là hiểu điều này. Nhưng hiện tại công lao của Hoa Nguyệt không phải điều hắn cần bận tâm.



Cô thiếu nữ tên Huệ và Minh nhìn nhau, cả hai nhìn thẳng vào mắt của đối phương, cả hai đều nhìn ra người kia không hề đơn giản. Cô thiếu nữ lên tiếng:



- Anh rất lợi hại, lợi hại đến mức đáng sợ. Nếu trên đời có thầy pháp nào mà anh không thể đối phó, thì thầy pháp đó chính là thầy pháp đệ nhất thiên hạ rồi. Có lẽ tôi không giúp được anh!



Minh nhìn cô thiếu nữ, dù hắn nhìn ra cô bé không hề đơn giản, nhưng điều đó vẫn chưa đủ để hắn phải hạ mình tỏ ra kính trọng cô bé. Hắn trả lời:



- Nếu tôi muốn giết tên thầy pháp luyện quỷ đó thì dễ như trở bàn tay. Chẳng qua, bên cạnh ông ta có đến chín trăm chín mươi chín con quỷ mang hình dạng trẻ sơ sinh. Nếu ông ta chết đi, chín trăm chín mươi chín con quỷ đó sẽ không còn người khống chế nữa. Tôi tuy không phải thiện nam tín nữ gì, nhưng cũng không muốn làm chuyện gây ra nghiệp chướng.



Cô thiếu nữ tên Huệ nhắm mắt lại như đang suy nghĩ, không quan tâm đến việc trước mặt mình là một người đàn ông xa lạ. Đến khi cô bé mở mắt ra, vẫn lắc đầu:



- Tôi vẫn không thể giúp anh!



Minh chớp mắt một cái. Ngọn lửa trong phòng theo cái chớp mắt đó của hắn mà nhỏ lại, nhiệt độ trong phòng dường như cũng hạ xuống.



Như cảm nhận được điều không vừa ý của Minh, Hoa Nguyệt chủ động lên tiếng hỏi cô thiếu nữ tên Huệ:



- Huệ à! Minh thiếu gia là người mà chị dẫn đến. Nếu em có vấn đề gì, cứ nói thẳng ra là được.



Nhờ lời của Hoa Nguyệt, cô thiếu nữ tên Huệ mới chịu giải thích:



- Anh đi theo chị Hoa Nguyệt tới đây. Đáng lí ra tôi phải giúp anh. Hơn nữa người đó luyện quỷ làm ác, tôi càng nên giúp anh. Đáng tiếc, tôi không có năng lực đấy!



Minh tuy không biểu hiện bất kì biểu cảm nào trên mặt. Nhưng lòng hắn không khỏi có chút thất vọng. Dù sao cũng đã đi tới tận đây rồi.



Cô thiếu nữ thấy Minh vẫn im lặng, lại nói tiếp:



- Tuy cùng là một mạch thầy pháp, nhưng thầy pháp cũng chia ra nhiều loại. Thầy pháp luyện quỷ, thầy pháp luyện cổ, thầy pháp luyện bùa và thầy pháp luyện ngải. Mà thầy pháp luyện quỷ lại chia ra làm hai loại là luyện thú quỷ và luyện nhân quỷ. Theo như lời của anh nói, người đó chắc là thầy pháp luyện nhân quỷ, hơn nữa còn là loại luyện nhân quỷ độc ác nhất.



Ánh mắt Minh ánh lên một cái, thể hiện hắn quan tâm đến lời cô thiếu nữ nói. Cô thiếu nữ tên Huệ còn non trẻ, không nhận ra được biểu cảm trong mắt Minh. Nhưng Hoa Nguyệt thì khác, chị ta là một người phụ nữ sắc xảo và tinh tế, chỉ một tia ánh lên trong mắt Minh, chị ta đã đoán được hắn có hứng thú với lời của Huệ. Hoa Nguyệt lên tiếng:



- Huệ à! Nhân quỷ độc ác nhất là sao?



Cô thiếu nữ tên Huệ đã nói đến đây, chẳng có lí do gì để giấu diếm cả, cô nói:



- Luyện quỷ là đi theo con đường tà đạo. Nhưng thường các thầy pháp luyện quỷ sẽ chỉ nuôi một vài con quỷ mà thôi, còn lại đều bán cho những người đó ý đồ xấu xa khác.



Minh nghe vậy, gật đầu, con quỷ mà trước đó hắn tiêu diệt là do ông Khang bỏ rất nhiều tiền ra thỉnh về, hắn biết điều đó. Nhưng theo lời cô thiếu nữ tên Huệ nói, đáng lí bên cạnh người đàn ông áo chàm không thể nào có nhiều quỷ đến vậy. Nhưng rốt cuộc là tại sao? Chỉ có thể nghe cô thiếu nữ nói tiếp:



- Chín trăm chín mươi chín con quỷ mà anh nhắc đến, chắc chắn không phải là những con quỷ linh nhi thông thường. Nó là con ruột của người luyện quỷ.



Cả Hoa Nguyệt cùng Minh đều tỏ ra kinh ngạc. Không ngờ trên đời có người độc ác như vậy, đem con ruột của mình luyện thành quỷ. Mà tận chín trăm chín mươi chín người con, vì sao có thể nhiều được như vậy? Nhưng điều khinh khủng hơn còn ở phía sau. Cô thiếu nữ kể tiếp:



- Theo như lời ông nội nói với em trước đây. Người luyện con thành quỷ đều là những gã đàn ông đẹp trai giỏi tán tỉnh phụ nữ, nhưng nhất quyết không được động tình. Nếu không những con quỷ đó sẽ ghen thay mẹ của chúng nó mà cắn trả người nuôi quỷ. Bởi lẽ, chín trăm chín mươi chín con quỷ là do chín trăm chín mươi chín người phụ nữ mang thai mà thành.



Minh lắc đầu, lẩm bẩm:



- Không thể nào!



Cả Minh và Hoa Nguyệt đều không tin vào tai mình. Một người đàn ông lại có thể không dùng đến tình yêu mà lừa dối chín trăm chín mươi chín người phụ nữ sinh con cho mình sao? Có! Theo như lời của cô thiếu nữ tên Huệ thì người đàn ông mặc áo chàm kia có thể. Và Minh, khi nghĩ đến Hồng Diệp, hắn đoán chừng cậu ta cũng có thể.



Nhìn biểu cảm ban đầu thì không tin, sau lại tin của Minh, cô thiếu nữ lại nói tiếp:



- Không gì là không thể. Hơn nữa điều đáng sợ còn ở đằng sau. Phương pháp luyện quỷ đó không đơn giản như luyện quỷ thông thường. Phương pháp đó cơ bản là người luyện quỷ đi tán tỉnh người phụ nữ, để người phụ nữ đó mang thai, đợi khi thai nhi được bảy tháng thành hình người rồi, sẽ giết chết người mẹ của thai nhi, mổ bụng người mẹ, moi thai nhi ra để luyện thành quỷ. Thông thường, người luyện quỷ theo phương pháp này, cũng chỉ luyện chín con, nhiều thì chín mươi chín con. Còn luyện ra chín trăm chín mươi chín con quỷ, trong ghi chép từ xưa đến nay chỉ có ba người, người mà anh muốn đối phó là người thứ tư. Mà thầy pháp luyện quỷ đáng sợ như vậy, tôi làm sao có thể là đối thủ được chứ!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu