Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 141: Tìm Hiểu Nhau

Ở trên du thuyền gỗ quý, Minh đương nhiên phải thể hiện tài năng nấu nướng của mình với người đẹp rồi. Ngoài món “ Long Phi Phụng Vũ ” ra, hắn chỉ làm những món đơn giản cho mùa hè như vịt om sấu, canh thịt băm nấu chua, củ quả luộc chấm muối vừng, rau muống luộc với sấu, salad trái cây rau củ.



Và mặc dù đang là giữa trưa mùa hè, trên du thuyền lại không đóng kín cửa, mà mở cửa đón gió. Những cơn gió mát lạnh liên tục thổi trên hồ tình yêu còn thoải mái hơn nhiều so với gió điều hòa. Ánh nắng chiếu xuống mặt hồ long lanh vô cùng đẹp. Mặt hồ vậy cũng chẳng bốc mùi hôi thối, thay vào đó lại là hương thơm hoa cỏ tỏa ra thơm mát vô cùng.



Lê Sương Vũ ở trên thuyền, hết ngắm Minh trổ tài nấu ăn, lại ngắm khung cảnh tươi đẹp nên thơ nơi hồ tình yêu, trong lòng cô cảm nhận được sự bình yên và vui vẻ.



Rõ ràng có nhiều món phải tốn nhiều thời gian mới có thể làm ngon được. Nhưng khi Minh ra tay, hắn lại có thể làm rất nhanh, độ ngon đạt tới mức hoàn hảo tuyệt đối. Điều này khiến Lê Sương Vũ nhìn cũng phải kinh ngạc.



Rất nhanh, Minh đã bày biện thức ăn lên bàn ăn trên thuyền xong. Giọng hắn mang theo niềm vui vẻ, nói với Lê Sương Vũ:



- Được rồi! Ăn cơm thôi!



Lê Sương Vũ cũng đang chờ để được thưởng thức món ăn của Minh làm, cô chắp hai tay lại, cười tươi, nói:



- Xin cảm ơn vì bữa ăn!



Lê Sương Vũ trước tiên là ăn một miếng cơm trắng, chỉ cơm do nhân viên nhà hàng chuẩn bị, tuy dùng gạo tốt nhất để thổi, nhưng đối với cô thì cũng bình thường mà thôi.

Đọc truyện tại TruyenLau.com

Đến đũa thứ hai, Lê Sương Vũ gắp một cọng rau muống do Minh luộc cùng với sấu. Rau đã chín kỹ nhưng vẫn còn giữ được độ xanh tươi, chứ không hề bị đỏ rau, khiến Lê Sưong Vũ cũng phải đánh giá cao. Mới nhai miếng đầu tiên, vị ngọt thanh của rau muống đã tràn ra, hương vị ngọt ngào nhưng lại thanh mát và sạch sẽ khiến cô cảm tưởng mình đang ngâm mình ở trong một con suối vậy, cái nóng của mùa hè như được xua tan đi vậy.



Đợi sau khi Lê Sương Vũ thưởng thức hết tất cả các món ăn, cô cảm tưởng như cô với Minh không còn ở trên thuyền nữa, mà cả hai đang ở trong tiên cảnh, ngâm mình dưới dòng suối mát lạnh trong rừng, bên cạnh cô và hắn có một bầy vịt trắng đang bơi, dưới nước là những con cá chép vàng, tuy xung quanh là rừng, nhưng lại đều là cây ăn quả, những con gà rừng thì đi lại khắp nơi. Website TruyenLau.com



Đây chính là ý cảnh mà những món ăn của Minh mang lại cho Lê Sương Vũ. Nhưng đây cũng không phải lần đầu Lê Sương Vũ được thưởng thức được những món ăn như vậy. Cho nên, cô có bất ngờ, nhưng không tới mức thất thố trước mặt Minh.



Người ta nói trong bữa ăn không nên nói chuyện, nhưng trên thế giới có bữa cơm nào mà những người ăn cùng nhau không giao tiếp vài câu. Nếu có, bữa cơm đấy chắc chắn cũng trôi qua chẳng vui vẻ gì. Đọc truyện tại TruyenLau.com



Minh biết rằng nhờ những món ăn mà hắn làm đã khiến tâm lí đề phòng đàn ông của Lê Sương Vũ giảm xuống. Và hắn làm sao có thể bỏ qua cơ hội này để tìm hiểu thêm về cô:



- Anh nhớ rằng em sắp xếp cho Tiên vào công ty nhà em ở thành phố H làm mà? ( Tiên là tên cô gái mặc áo kẻ ngang cùng ngồi trên cầu với Minh và Lê Sương Vũ )

Lê Sương Vũ hiểu rằng Minh đang hỏi cô tại sao cô lại không có nhà ở thành phố H. Cô không vội trả lời hắn, mà hỏi ngược lại:



- Anh muốn hỏi địa chỉ nhà của em phải không?



Minh không trả lời, nhưng ánh mắt cùng nụ cười của hắn hướng về cô đã thay hắn trả lời rồi.



Lê Sương Vũ cũng chẳng định giấu hắn, cô sờ lên đôi bông tai bằng kim cương hồng của mình, trả lời câu hỏi đầu tiên của hắn:



- Đôi bông tai này có gắn thiết bị chuyển âm, cũng giống như thiết bị chuyển âm anh gắn trên vành tai vậy. Em không phải người nước ĐL, em là người nước CL. Tuy vậy, nhà em có công ty ở tất cả các thành phố trên toàn thế giới.



Minh cũng chẳng hề bất ngờ, trước đó, vì khí chất trên người Lê Sương Vũ, hắn đã đoán rằng Lê Sương Vũ tuy không phải người nắm giữ vị trí người đại diện của năm mươi hai lá bài tây, nhưng chắc chắn có liên quan đến một trong số đó. Mà người đại diện của một trong năm mươi hai lá bài Tây có tài sản ở khắp nơi trên toàn thế giới thì lại là một điều hết sức bình thường. Họ cũng chẳng cần thiết mà đâu đâu cũng mua nhà để làm gì. Minh hỏi Lê Sương Vũ là để hắn khẳng định suy nghĩ của mình mà thôi. Như vậy, xem như là hắn cùng Lê Sương Vũ cũng coi như môn đăng hộ đối.



Minh vẫn giữ nụ cười từ đầu, hắn nói một câu tự khen đất nước của mình:



- Vậy thì đúng rồi, nước ĐL không những là đất nước xinh đẹp có nhiều cảnh đẹp, mà con người nước ĐL cũng toàn trai xinh gái đẹp.



Lê Sương Vũ nghe hắn nói xong, bĩu môi:



- Lại tự sướng rồi!



Minh lắc đầu:



- Đâu có! Anh chỉ nói sự thật thôi!



Lê Sương Vũ liền nói một câu vừa công nhận vừa phủ nhận lời trước đó của hắn:



- Vâng, anh nói đúng! Nước ĐL của anh nhiều cảnh đẹp, nhiều trai xinh gái đẹp. Nhưng mà trừ anh ra!



Minh biết rằng Lê Sương Vũ muốn trêu hắn, nhưng hắn làm sao có thể để cô trêu dễ dàng vậy được:



- Ý của em là anh đặc biệt, anh là người đẹp trai nhất nước ĐL phải không?



Lê Sương Vũ lúc này lại không thèm trả lời câu hỏi của hắn, mà chuyển chủ đề, hỏi hắn một câu khác:



- Anh là lão thiên phải không?



Minh bị bất ngờ rồi, hắn không biết mình đã để lộ đặc điểm gì mà khiến cho Lê Sương Vũ đoán được hắn là một lão thiên. Nếu dò hỏi lúc này là hắn đã khẳng định gián tiếp nhận định của Lê Sương Vũ, còn nếu không dò hỏi mà phủ nhận luôn thì là hắn đang nói dối cô. Cuối cùng, hắn cũng quyết định hỏi cô:



- Anh cũng biết chơi một chút! Cũng không biết như thế đã được gọi là lão thiên chưa? Nhưng mà tại sao em lại hỏi anh như vậy?



Lê Sương Vũ lần này lại không trả lời câu hỏi của hắn, mà nói:



- Em muốn vào sòng bạc chơi! Anh đi cùng với em không?



Minh nhìn đồng hồ, gật đầu:



- Được thôi! Nhưng giờ vẫn còn sớm quá. Vào sòng bạc chơi phải đi buổi tối thì mới có không khí chứ!



Lê Sương Vũ gật đầu, nói:



- Được, vậy tối nay hẹn nhau ở casino TD nhé!



Minh gật đầu, hắn tính toán tuy rằng hẹn gặp ở casino nhưng chắc chắn hắn sẽ đến đón cô. Minh để Lê Sương Vũ dọn dẹp, còn hắn lái thuyền vào bờ. Hai người lúc này không nói thêm chuyện nào nữa cả.



Cho đến khi ra khỏi cửa nhà hàng Linh Trang, Minh mới lên tiếng:



- Anh lái moto đến, để anh đưa em về!



Lê Sương Vũ từ chối, cô không thể lúc nào cũng bật đèn xanh cho hắn được:



- Thôi! Trời nắng, em tự bắt taxi về được!



Minh liền nói với lễ tân đứng cửa nhà hàng:



- Gọi taxi giúp anh!



Sau đó, hắn lại nói với Lê Sương Vũ:



- Anh đã đưa em đi ăn, thì anh phải có trách nhiệm đưa em về! Em muốn ngồi taxi, vậy anh ngồi taxi với em!



Đưa Lê Sương Vũ về khách sạn thành phố, Minh lại ngồi taxi về nhà hàng Linh Trang để lấy xe đi về.



Ngồi trên ghế sofa xem tivi trong biệt thự của mình, Minh không để ý đến nội dung tivi đang nói gì, hắn nhớ lại những lời hắn và Lê Sương Vũ nói với nhau, xem lại biểu hiện hôm nay của mình có chỗ nào chưa tốt để sửa đổi không. Đây cũng là một cách nâng cao khả năng tán tỉnh mà Hồng Diệp dạy cho Minh. Minh chưa bao giờ làm như vậy, nhưng lần này là ngoại lệ, hắn muốn nghiêm túc tìm hiểu Lê Sương Vũ.



Minh ăn bữa tối từ năm giờ chiều, sau đó ăn mặc chỉnh tề, lái chiếc bently đến khách sạn thành phố, đợi Lê Sương Vũ ở sảnh khách sạn.



Cấp nhân viên cùng quản lí khách sạn thành phố thì chưa đủ tầm để biết đến Minh, cho nên Minh không hề bị ai làm phiền trong lúc chờ đợi. Và một khi chờ, hắn phải chờ rất lâu, gần mười giờ tối Lê Sương Vũ mới đi ra sảnh.



Hai người nhanh chóng nhìn thấy nhau. Đêm nay, Lê Sương Vũ mặc một bộ váy chiffon ngắn cổ yếm màu vàng nhạt, trông vừa thanh lịch lại vừa ngọt ngào. Minh từ trang phục mà nhận định rằng Lê Sương Vũ không biết chơi bịp. Bởi lẽ khi mặc như cô mà ngồi vào bàn cờ bạc, chỉ có hai trường hợp, một là không biết chơi gian, hai là kỹ thuật cờ bạc đã đạt đến cảnh giới tùy tâm sở dục giống như Minh. Và Minh lại chắc chắn, Lê Sương Vũ tuy xuất thân không hề đơn giản, nhưng năng lực của cô không thể nào so với cao thủ thiên môn được.



Đứng trước mặt của Lê Sương Vũ, Minh cười, không hề giải thích vì sao hắn lại ở đây, mà chụp mũ cho cô cái tội để hắn phải chờ:



- Em làm anh chờ lâu quá! Mình đi thôi!



Lê Sương Vũ cũng chẳng phải cô gái vô duyên mà thốt ra câu “ Em có bắt anh chờ đâu ”. Cô chỉ mỉm cười gật đầu với Minh mà không nói.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu