Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 168: Anh Sói Cùng Diệp Tiêu Dao

Dùng bữa tại trại giam thành phố H xong xuôi thì Lục Nam lại lái xe chở Minh và anh Sói về nhà hàng Linh Trang. Trước đó, Minh đã để Lục Nam liên hệ tất cả mọi người đến đó bàn việc.



Vừa bước vào bên trong nhà hàng, Minh lại bắt gặp Diệp Tiêu Dao đang tán tỉnh Lisa:



- Em đang chờ ông chủ của em đến sao? Để anh chờ cùng em nhé!



Lisa đáp lại trả Diệp Tiêu Dao bằng một nụ cười cực kì quyến rũ, cô trả lời hắn:



- Dạ thôi không cần đâu, em còn có việc, Diệp công tử cứ từ từ ăn nhé!



Không để Lisa rời đi, Diệp Tiêu Dao đã nhanh chóng nắm lấy tay cô, nói:



- Ông chủ nhà hàng này thật chẳng biết thưởng thức mỹ nhân. Em đẹp thế này, cười xinh thế này, đáng lí ra phải làm bà chủ nhà hàng mới đúng, sao lại chỉ làm một quản lí quèn thôi chứ? Em qua giúp anh đi, anh chuẩn bị mở một nhà hàng còn cao cấp hơn nhà hàng này. Khi đó, anh sẽ để em làm bà chủ...



Diệp Tiêu Dao cứ đong đưa Lisa, khiến cả hai không hề phát giác nhóm ba người bọn Minh đã đi vào trong nhà hàng.



Cả Minh và Lục Nam đều là lão thiên, lỗ tai của cả hai rất thính, tất cả những gì Diệp Tiêu Dao và Lisa nói với nhau, bọn họ nghe không sót một từ nào. Còn anh Sói, tuy không không nghe rõ, nhưng chỉ cần nhìn thôi thì cũng có thể đoán được đại khái.


TruyenLau
Anh Sói không biết Lisa là người Minh tặng cho Sói Ba Đầu, nên nói:



- Con bé kia ngon thật! Nhìn nạc đấy!
Website TruyenLau.com


Minh nhoẻn miệng cười, nói với anh Sói:



- Cô ấy là bạn gái của Sói Ba Đầu, chính là em dâu của anh đó!
Nguồn copy từ TruyenLau.com


Anh Sói thừa thông minh để hiểu rằng Lisa là bạn gái do Minh sắp xếp cho Sói Ba Đầu, nhưng dù có là như vậy đi chăng nữa thì anh ta cũng không chấp nhận có thằng dám tán tỉnh em dâu mình. Ánh mắt của anh Sói nổi đầy tơ máu, đằng đằng sát khí hướng về phía Diệp Tiêu Dao.



Như cảm nhận được có một luồng sát khí hướng vào người mình, Diệp Tiêu Dao quay đầu lại, kéo theo đó là sự chú ý của Lisa. Bọn họ đã nhìn thấy nhóm ba người bọn Minh.



Minh vẫn giữ nụ cười trên môi, bước từng bước tới bàn ăn của Diệp Tiêu Dao. Lục Nam cùng anh Sói cũng đi theo ngay sau lưng hắn.



Diệp Tiêu Dao thấy người đến là Minh thì có hơi hoảng, tuy nhiên, hắn vẫn cố bày ra vẻ mặt bình thản nhất, hắn lên tiếng:



- Minh thiếu gia, không ngờ mới chỉ có mấy tiếng, hai chúng ta đã lại gặp nhau rồi, đúng thật là có duyên.



Minh hững hờ, đáp lại lời của Diệp Tiêu Dao:



- Tôi là chủ của nhà hàng này!



Ánh mắt Diệp Tiêu Dao mở to, trong ánh mắt có một tia hoảng sợ. Diệp Tiêu Dao chắc chắn đoán được Minh đã nghe được cuộc hội thoại của mình và Lisa. Tuy nhiên, Minh lại chẳng có ý định làm gì Diệp Tiêu Dao, đôi mắt hắn nhìn Diệp Tiêu Dao là cao ngạo xen lẫn khinh thường. Ấy vậy mà, dù Diệp Tiêu Dao có cảm nhận được sự khinh thường đó từ đôi mắt của Minh, Diệp Tiêu Dao vẫn chẳng dám tỏ ra chút tức giận nào. Điều này làm sự khinh thường của Minh dành cho Diệp Tiêu Dao càng nhiều thêm.



Minh lại nhìn sang Lisa, gương mặt hắn biến đổi từ cao ngạo sang tươi cười, hắn hỏi:



- Mọi người đã tới đủ chưa?



Lisa gặp Minh vẻ mặt tươi cười lúc đầu với Diệp Tiêu Dao còn mang một chút giả tạo thì giờ đây chút giả tạo đó đã hoàn toàn biến mất, nụ cười rạng rỡ trên gương mặt cô hoàn toàn tự nhiên, cô nói với Minh:



- Dạ, tất cả đều đang đợi ở trên phòng vip rồi thưa thiếu gia!



Minh gật đầu, nói với Lisa cũng là nói với Lục Nam và anh Sói:



- Chúng ta cũng lên thôi, đừng để mọi người đợi lâu!



Thần thái gương mặt của Lisa chỉ thay đổi có một chút khi gặp Minh nhưng như vậy cũng đủ để làm tinh thần Diệp Tiêu Dao sụp đổ. Diệp Tiêu Dao bị mê hoặc bởi sắc đẹp của Lisa, lúc trước cứ nghĩ tình địch mà mình phải vượt qua là Sói Ba Đầu, cho nên rất tự tin theo đuổi Lisa. Đáng tiếc, người thu hút ánh nhìn của Lisa từ trước đến nay chưa bao giờ là Sói Ba Đầu, mà là Minh. Diệp Tiêu Dao cúi đầu xuống bàn ăn của mình, không dám ngẩng mặt lên nữa.



Minh cùng ba người đi về khu vực thang máy để lên phòng vip chỉ giành cho riêng hắn. Hắn cảm nhận được ánh mắt đầy oán độc của Diệp Tiêu Dao đang hướng về phía mình. Chỉ bởi hành động này của Diệp Tiêu Dao, đã khiến Minh quyết định phải giết Diệp Tiêu Dao. Minh biết thói ích kỷ cùng với ghen ăn tức ở có rất nhiều người có. Nhưng với quyền uy của hắn hiện tại, phần lớn mọi người đều không dám bộc lộ ra những thói xấu đấy với hắn. Vậy mà Diệp Tiêu Dao lại dám ở phía sau lưng hắn làm như vậy.



Minh cũng cảm thấy buồn cười trong lòng khi nghĩ đến Diệp Tiêu Dao. Rõ ràng Diệp Tiêu Dao dám ở phía sau lưng hắn làm những chuyện chống đối với hắn. Vậy mà khi hắn xuất hiện, Diệp Tiêu Dao lại giống như một con chó cụp đuôi, không cả dám nhìn thẳng vào hắn. Vậy rốt cuộc là Diệp Tiêu Dao có gan chống lại hắn hay là không đây?



Bốn người cùng nhau bước vào phòng vip của nhà hàng Linh Trang. Quả nhiên tất cả những người cần có mặt đều đã đến đông đủ. Minh nhìn lướt qua một lượt, sau đó thì ngồi vào vị trí trung tâm. Những người khác cũng lần lượt phân chỗ ngồi với nhau.



Trong lúc Minh nhìn một lượt quanh phòng, ánh mắt hắn có dừng lại ở vị trí Hồng Diệp một chút, đủ để cậu ta cảm nhận được. Chính là bởi vì khi Minh nhìn đến chị Nguyệt và Hồng Diệp, thấy hai người bọn họ có một chút xa cách.



Minh gật đầu một cái với tất cả mọi người ngồi ở đây cùng với hắn, sau đó mới lên tiếng:



- Mọi người đều đã biết mục đích hôm nay tôi gọi mọi người đến đây rồi phải không? Tiếp theo, tôi có một số việc cần mọi người giúp tôi đi làm...



Minh nói còn tất cả đều ngồi im lắng nghe hắn phân công, trừ khi được hắn nhắc đến tên và phân công công việc thì đáp “ Vâng, thưa thiếu gia! ”, còn lại đa số thời gian đều là im lặng.



Trong lúc Minh đang phân việc đến cho Hồng Diệp thì Lisa bất ngờ dơ tay. Minh dừng lại, nhìn Lisa gật đầu. Lisa nhận được sự đồng ý của Minh thì lên tiếng:



- Thiếu gia, Diệp Tiêu Dao đã rời khỏi nhà hàng.



Minh gật đầu với Lisa, hắn nói với tất cả mọi người:



- Được rồi, những ai đã được phân việc có thể rời khỏi đây trước!



Anh Sói liền đứng dậy và rời đi, còn những người khác vẫn ở lại trong phòng. Ai cũng hiểu rằng anh Sói rời đi là để giải quyết Diệp Tiêu Dao và đã nhận được sự đồng ý của Minh. Tuy nhiên, Minh lại không yên tâm, hắn dù khinh thường Diệp Tiêu Dao, nhưng hắn vẫn cảm nhận được Diệp Tiêu Dao không phải một người đơn giản. Cho nên, hắn không yên tâm để một mình anh Sói ra tay đối phó với Diệp Tiêu Dao. Mà hắn quyết định sẽ âm thầm ở gần quan sát.



Đợi sau khi anh Sói ra khỏi phòng được năm phút, Minh lên tiếng:



- Lục Nam, cậu thay tôi phân việc cho các anh em!



Dứt lời, Minh đứng dậy và đi ra ngoài, đã đến lúc hắn bám theo phía sau anh Sói rồi.



Chẳng mấy chốc Minh đã tìm được anh Sói và Diệp Tiêu Dao. Với thân hình đô con cùng gương mặt bụi bặm lãng tử, anh Sói nhìn Diệp Tiêu Dao bằng ánh mắt mang theo sự khinh thường, vừa ngậm điếu trong miệng anh Sói vừa nói:



- Mày tốt nhất nên tự phế một cánh tay. Nếu không để tao ra tay thì mày sẽ rất thảm.



Diệp Tiêu Dao không hề sợ hãi, ánh mắt cậu ta ánh lên sự thách thức, hỏi ngược lại anh Sói:



- Anh đang đe dọa tôi?



Anh Sói nhếch miệng, vẫn dùng ánh mắt khinh thường nhìn Diệp Tiêu Dao, anh đáp:



- Mày có thể coi đó là uy hiếp!



Diệp Tiêu Dao vậy mà lại nhếch môi bật cười nửa miệng, đáp lại:



- Anh tưởng tôi sợ Nguyễn Tiến Minh sao? Nếu như tôi sợ hắn, tôi đã chẳng đối đầu với hắn. Cho nên, anh chặn đường tôi chính là sai lầm của anh!



Dứt lời, Diệp Tiêu Dao bật người lao tới tấn công anh Soi bằng một quyền xé gió.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu