Minh là người chia bài, cho nên hắn cũng là người đi đầu vòng.
Ván đầu, ngoài Thành do thua ba ván tiến lên liên tiếp là nóng ra, những người khác đều vẫn trong tâm thái chơi cho vui, chưa quá quan tâm đến thắng thua, tâm lí sát phạt nhau chưa được đẩy lên cao. Thế nên, cần phải chơi thêm vài ván để làm nóng không khí trước.
Minh không mở bài, mà tố úp mười triệu. Quả nhiên, bảy người còn lại cũng giống như hắn, không xem bài trước mà đều theo một vòng.
Thành là người đánh dấu bài, còn Quân cũng là tay gian phối hợp với Thành. Khi chia bài, Minh cố tình chia theo cách lộn xộn, để Thành và Quân có thể biết bài dễ dàng.
Vì không đánh dấu các chất, thế nên cả Thành và Quân đều biết nếu không gặp bài đồng chất, đôi già của Thành chắc chắn là lớn nhất, cho nên cả hai đều rất vui khi tất cả đều cược úp.
Tám người cùng nhau cược úp liên tiếp năm vòng, sau đó đồng thời mở bài. Tất nhiên, người thắng là Thành. Chỉ mới một ván, Thành đã ăn lại tất cả số tiền vừa thua khi chơi tiến lên, còn dư ra vài trăm triệu nữa.
Ván thứ hai, theo vòng là Loan chia bài, vận khí của Minh vẫn luôn áp đảo toàn trường, tuy cách Loan chia bài khiến Thành và Quân không thể biết hết được bài mọi người, nhưng đó là Thành và Quân, còn Minh không cần nhìn, chỉ cần dựa vào đôi tai, vẫn biết lượt này tất cả đều là bài rác, hắn chỉ có lá át bích đã là lớn nhất rồi.
Nhưng Minh lại không có ý định thắng tiền ván này. Thế nên, sau khi mọi người cược úp đến vòng thứ ba, Minh lại giả vờ nói:
- Chuyển sang chơi kim hoa có vẻ vận khí không được tốt, mình vẫn lên xem bài đã!
Giả vờ nặn thật cẩn thận, Minh thở ra một hơi, giọng thất vọng, nói:
- Bài rác quá, mình bỏ bài thôi!
Nói rồi, Minh còn cố tình ngửa ba lá bài lên cho mọi người thấy.
Hành động không tiếp tục úp bài mà xem bài xong bỏ của Minh không những là cố tình nhường chiến thắng cho người khác. Mà còn thúc đẩy tiến trình làm nóng không khí cuộc chơi đêm nay.
Ván này, mọi người vẫn tiếp tục cùng nhau úp bài đến vòng thứ năm rồi cùng nhau mở bài so điểm.
Người giành được chiến thắng ván này là cô bé Nguyệt, bài cô bé đương nhiên cũng là bài rác, chỉ có quân đầm rô, nhưng lại có thể thắng được tất cả mọi người.
Minh làm ra vẻ tiếc nuối, nói:
- Mẹ nó, tiếc thật đấy!
Cô bé Nguyệt cười tươi, nhưng lại lén lút nhìn Minh bằng ánh mắt bẽn lẽn, không nói gì. Vì cô bé cũng nghĩ đáng lẽ chiến thắng ván này thuộc về Minh. Còn Loan ngồi bên cạnh Minh cũng thêm một câu:
- Số ông đỏ nhưng không nắm bắt, những ván sau cứ theo mọi người úp bài, biết đâu lại thắng lại!
Minh nghe Loan nói vậy thì mỉm cười không nói, thái độ thể hiện ra ngoài khó đoán, không ai đoán được hắn tán thành hay phản đối lời của Loan. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hai nhóm gộp vào ngồi chung, Nguyệt chủ động đến ngồi cạnh Loan, cho nên người tiếp theo chia bài chính là Nguyệt.
Lần này Nguyệt chia bài cho mọi người vẫn toàn là bài rác. Nhưng Minh đâu thể để như vậy mãi, hắn đã chủ động nhường ván trước để đẩy nhanh tiến độ làm nóng không khí, ván này làm sao hắn để không khí nguội đi được.
Cầm ly Cocktail của mình lên nhấp một ngụm nhỏ rồi đặt xuống, chiêu “ Thâu thiên hoán nhật ” một lần nữa được thi triển trước khi những người kịp chạm vào bài.
Đáng lí ra, hắn có cho mình một đôi át, là bài lớn nhất so với những người ở đây. Hắn lại cố tình chuyển một lá át đi chỉ để lại một lá. Cho thằng Quân sảnh nhỏ một hai ba, thằng Thành sảnh lớn bồi đầm già, cô bé Nguyệt bộ đồng chất nhỏ ba bốn bảy bích.
Cược úp đến vòng thứ ba, Minh lại là người chủ động xem bài trước. Tuy lần này cũng chỉ là một lá át, nhưng hắn lại tăng cược: Website TruyenLau.com
- Năm mươi triệu!
Loan bên cạnh thấy Minh đã xem bài mà không bỏ còn tố thêm đến năm mươi triệu, mỉm cười:
- Có vẻ ông cũng có bài đấy. Tôi vẫn úp theo ông một vòng, hai mươi lăm triệu!
( Úp bài theo cược chỉ cần theo một nửa tiền tố của người đã xem bài )
Đến lượt Nguyệt, cô bé không phải tiểu thư gia đình giàu có như Loan, làm sao có thể nhắm mắt cược úp số tiền lớn được: TruyenLau.com
- Em ván trước vừa may mắn thắng được, chắc ván này không còn được hên như thế nữa. Em vẫn nên xem bài rồi mới quyết định có theo hay không!
Nguyệt cầm bài lên và xem, đôi tay cô bé khá thon, là kiểu tay búp măng. Thành và Quân nhân cơ hội, giả vờ bị thu hút bởi bàn tay của Nguyệt, thực chất là muốn xem chỗ đánh dấu bài của Nguyệt.
Đáng tiếc, khi Minh thi triển “ Thâu thiên hoán nhật ” đã tính đến trường hợp Thành và Quân sẽ xem chỗ đánh dấu mà đoán được Nguyệt có đồng chất. Nên lá bảy bích hắn đã giấu ở dưới cùng, còn hai lá ba bích và bốn bích lộ ra bên ngoài. Để Thành và Quân nghĩ Nguyệt có sảnh nhỏ, chứ không phải đồng chất nhỏ.
Nguyệt có đồng chất, đương nhiên là sẽ không bỏ bài mà tiếp tục theo bài.
Những người còn lại đều là thiếu gia gia đình giàu có như Loan, đương nhiên là vẫn cược úp theo Loan rồi, trừ khi Loan chủ động xem bài trước.
Đến vòng thứ năm, Loan cũng cầm bài lên xem, chỉ là bài rác, không có lí do gì để Loan tiếp tục theo cược, cho nên lập tức bỏ bài.
Loan là người cuối vòng cho nên những người khác phải đợi đến vòng sau mới xem bài. Tất nhiên, ngoại trừ Thành và Quân thì ba người còn lại đều bỏ bài giống như Loan.
Quân và Thành biết bài nhờ trước đó Thành đã đánh dấu bài, biết rõ bài Thành lớn hơn bài Quân, nhưng cả hai đều đang cầm bài tốt, quá thuận lợi để dùng thủ đoạn “ Nhị quỷ khiêng kiệu ”, thật sự là không cần phải kiếm lí do khác nữa. Chẳng qua cả hai không hề biết, tất cả mọi thứ đều do Minh sắp xếp.
Đúng như Minh tính toán, Nguyệt trong mắt Thành và Quân chỉ là một con tép nhỏ, muốn ăn lúc nào thì ăn, thậm chí có thể nhả cho cô bé ăn vài ván cho cô bé vui vẻ, sau này sa đoạ vào càng dễ trở thành trò tiêu khiển cho bọn hắn. Mục địch dùng “ Nhị quỷ khiêng kiệu ” của hai người là nhắm vào Minh và những người mà xưng hô anh em bạn bè với hai người. Thế nên, chỉ cần Minh không bỏ bài, Thành và Quân nhất định còn dùng “ Nhị quỷ khiêng kiệu ”.
Để Thành và Quân tăng cược thêm ba vòng, thấy Nguyệt có vẻ bắt đầu rén vì chỉ cầm một bộ đồng chất nhỏ. Minh chủ động bỏ bài không tiếp tục theo, vẫn ngửa bài ra công khai và nói:
- Ván trước có con át bỏ mà tiếc quá, ván này lại có át tưởng ăn được, không ngờ mọi người đều có bài đẹp!
Hành động ngửa bài ra bỏ bài của Minh là để cho Nguyệt thấy, cô bé sẽ suy nghĩ rằng Minh chỉ có lá át mà theo cược đến tận bây giờ, cô bé có bộ đồng chất, tại sao không theo thêm vài vòng.
Quả nhiên, sau khi Minh bỏ bài, ở vòng tiếp theo, cả Quân và Thành đều chủ động đề nghị mở bài, không tiếp tục dùng “ Nhị quỷ khiêng kiệu ” nữa.
Còn lại ba người, Quân ở cuối vòng, lại là người mở bài trước:
- Tôi có sảnh một hai ba!
Tiếp theo là đến Thành, hắn tự tin mở bài ra, nói:
- Tôi có sảnh bồi đầm già, chắc là cao nhất rồi đúng không?
Quân là đồng bọn với Thành, trong hai người, ai ăn ai thua đều như nhau, nhưng nếu cả hai đã dùng “ Nhị quỷ khiêng kiệu ” mà thua thì không cần nói cũng biết, tâm lí cả hai sẽ được đẩy lên cao đến mức nào.
Nguyệt thấy bài lớn nhất chỉ là sảnh, vui vẻ mở bài đồng chất của mình ra:
- Em có đồng chất ba bốn bảy bích. May quá, nếu hai anh tố thêm vài vòng, em sợ mình tâm lí yếu đã bỏ bài rồi.
Cả Thành và Quân đều nghĩ Nguyệt chỉ có sảnh nhỏ hai ba bốn hoặc ba bốn năm, chứ không hề nghĩ đến cô bé cầm một bộ đồng chất. Cho nên tưởng rằng chiến thắng đã trong tầm tay. Cuối cùng lại để vụt mất.
Cảm giác như vừa mất một số tiền lớn gấp nhiều lần số tiền đã bỏ ra. Lại thêm câu nói của Nguyệt làm Thành và Quân càng thêm bực bội trong người. Tự trách bản thân sao không tố thêm vài lượt để Nguyệt bỏ bài.
Cuối cùng Loan lại là người lên tiếng kích động không khí toàn thể:
- Thú vị! Sảnh nhỏ gặp sảnh lớn, sảnh lớn lại gặp đồng chất nhỏ...
Loan còn chưa dừng lại, vỗ vai Minh ra vẻ thân mật, nói:
- Ông lạ thật đấy. Bài chỉ có quân át mà dám theo bao nhiêu vòng. Sao trận trước không theo như thế đi có phải ăn rồi không!
Minh cũng ra vẻ bực tức, nói:
- Mẹ! Đen thật! Ván bỏ thì đáng ra ăn, ván theo thì lại chết!
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.