Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Tác giả : Tà Công Tử

Chương 110: Hoàng Cực Quyền

Già Rô không hề che giấu thân phận, gật đầu:

- Vậy cậu có biết chúng tôi đến đây có mục đích gì không?

Lần này, Minh lại lắc đầu. Đây là lần đầu tiên hắn gặp hai người, hắn làm sao có thể biết được mục đích của hai người khi đến tìm hắn được. Xét về thân phận, dù cùng là người đại diện của một trong năm mươi hai lá bài tây, nhưng hắn là một trong bốn người giữ vị trí thấp nhất, còn hai người lại là hai trong những người có quyền lực nhất.

Già Rô thấy Minh lắc đầu, lên tiếng:

- Là vì Tôn Vân Phong!

Minh không ngờ hai người này lại quan tâm đến Tôn Vân Phong. Khi ông ta chết ở thành phố H ngay sau thời gian Minh phá giải “ Thiên Môn Ảo Thuật Giả ” của ông ta, cả giang hồ thiên môn đều cho rằng cái chết của ông ta là do Minh làm, Minh lại chưa từng phủ nhận điều đó. Không ngờ hôm nay lại có người vì chuyện này mà tìm đến hắn.

Minh nhìn thẳng vào mắt Già Rô, hai luồng áp lực vô hình từ hai người đồng thời toả ra, chiếc ghế sofa mà Minh đang ngồi nổ tung, buộc hắn phải đứng dậy.

Xét về công lực, Minh cùng Già Rô ngang nhau, nhưng bên cạnh Già Rô còn có Đầm Rô giúp đỡ, cô gái xinh đẹp này vậy mà cũng chẳng thua kém hắn cùng Già Rô bao nhiêu.

Sát khí trên người Minh đã toả ra, một đấu hai, hắn biết mình không có cơ hội thắng, nhưng nếu là tìm cơ hội thoát thân thì hắn có đủ tự tin là mình có thể làm được.

Già Rô cũng đứng dậy, khí thế bá đạo trên người toả ra. Sát khí của Minh không hề làm ảnh hưởng đến Già Rô. Minh kinh ngạc, nếu chỉ xét riêng về khí thế, hắn thua Già Rô. Cái khí thế bá đạo đó, có lẽ chỉ có sư phụ của hắn mới hơn được Già Rô.

Già Rô cùng Minh vẫn chưa động thủ, nhưng không gian ở giữa hai người lại nổi gió. Toàn thân hai người giống như là đang phát ra hai luồng khí kình cương mãnh đối kháng lại với nhau. Già Rô lên tiếng nói với Đầm Rô:

- Em ra ngoài canh chừng, đừng cho ai vào đây!

Đầm Rô rất nghe lời Già Rô, không nói một lời thừa, liền cũng đứng dậy, đi về phía cánh cửa ra vào duy nhất trong căn phòng.
Website TruyenLau.com
Minh không cản Đầm Rô lại, không phải hắn không muốn cản, mà vì hắn không thể cản, đối mặt với Già Rô, hắn phải dồn toàn bộ tinh thần cùng công lực.

Minh tuy vẫn chưa thu lại sát khí của mình, nhưng hắn vẫn muốn biết lí do hôm nay Già Rô muốn cùng hắn động thủ:

- Tôi không biết hai người cùng Tôn Vân Phong có quan hệ gì. Nhưng nếu là vì cái chết của ông ta, tôi chỉ có thể nói là không phải tôi! Đọc truyện tại TruyenLau.com

Già Rô lắc đầu:

- Không phải vì Tôn Vân Phong, mà là vì “ Thiên Môn Ảo Thuật ”!
TruyenLau
Dứt lời, Già Rô xuất quyền đấm về phía Minh. Một quyền này làm Minh bất ngờ, lộn một vòng, chút nữa thì hắn đã bị Già Rô đấm nát ngực.

Không phải vì Minh thua Già Rô, mà là vì quyền pháp Già Rô dùng là Hoàng Cực Quyền. Chính là quyền pháp võ công độc quyền của sư phụ hắn sáng tạo ra và đặt theo tên của ông.

Minh chưa định lộ thân phận là đệ tử của Át Rô, cho nên chỉ dùng võ tán thủ cùng các chiêu võ cổ truyền hắn học được từ những người bạn tù để đối kháng lại Hoàng Cực Quyền của Già Rô. Công lực hai người ngang nhau, nhưng chiêu thức quyền cước Già Rô dùng lại vượt trội hơn, cho nên Minh càng lúc càng rơi vào bất lợi.

Già Rô chiếm được thượng phong, dần dần áp đảo Minh, vừa đánh vừa nói:

- Mày có biết Át Rô là cha tao không? Tôn Vân Phong biết “ Thiên Môn Ảo Thuật ” mà không ai dám đụng vào, mày có biết lí do vì sao không?

Già Rô nói không sai, “ Thiên Môn Ảo Thuật ” là chiêu thức thiên thuật tối cao trong thiên môn. Tôn Vân Phong thực lực không đủ, vậy tại sao không có người nào dám đi tìm ông ta để học, ngoài những người biết rõ “ Thiên Môn Ảo Thuật ” của Tôn Vân Phong là giả ra, chẳng nhẽ không có lão thiên nào thèm khát học được môn thiên thuật này?

Câu trả lời rất đơn giản, Già Rô đã từng đi tìm Tôn Vân Phong để học “ Thiên Môn Ảo Thuật ”, do sư phụ của Minh lúc trước bỏ đi chưa kịp truyền môn thiên thuật đó lại cho Già Rô. Sau đó Già Rô lại phát hiện “ Thiên Môn Ảo Thuật ” của Tôn Vân Phong là giả. Lúc này, tuy không học được gì từ Tôn Vân Phong, Già Rô vẫn quyết định bảo kê ông ta.

Mà một khi Tôn Vân Phong có Già Rô đứng ra bảo kê, trên thế giới có mấy người dám đụng vào Tôn Vân Phong. Mà những người không sợ Già Rô, có lẽ cũng chẳng cần phải học “ Thiên Môn Ảo Thuật ”.

Càng lúc Minh càng bị Già Rô dồn ép, hắn đã quyết định giấu đi thân phận của mình để che giấu cho sư phụ. Cho nên dù Già Rô có phải là con trai của sư phụ thật hay không, Minh cũng quyết không dùng đến Hoàng Cực Quyền vào lúc này.

Vốn dĩ Minh còn có thể sử dụng “ Thiên Môn Ảo Thuật ”. Trước đó hắn vì có thể tự do sử dụng “ Thiên Môn Ảo Thuật ” nên đã chấp nhận gánh lấy tiếng xấu giết Tôn Vân Phong. Nhưng hiện tại, Già Rô lại quá hiểu về Tôn Vân Phong, cho nên hắn lại không thể thi triển ra “ Thiên Môn Ảo Thuật ” được nữa.

Vừa cố gắng phòng thủ, đầu óc Minh vừa xoay chuyển, hắn vẫn quyết định sử dụng “ Thiên Môn Ảo Thuật ”, nếu không thật sự hắn không nghĩ ra cách nào có thể giúp hắn thoát khốn ở hiện tại.

Bộ bài tứ sắc được Minh lấy ra, hắn dùng quyền đối quyền với Già Rô. Vỏ bộ bài bị đánh nát thành bột. Nhưng vì bảo vệ các lá bài trong tay, nên khi hai quyền đối nhau, Minh bị đánh bật lại phía sau bảy bước. May mà hắn nhanh tay, vừa lùi lại, vừa dùng chiêu “ Ô Long Bãi Vỹ ”, mục tiêu của chiêu này không phải là Già Cơ, mà là phất tay, quạt đám bột do vỏ bộ bài tứ sắc bị đánh nát hoá thành về phía Già Rô.

Kỳ chiêu của Minh xuất ra đột ngột, khiến Già Rô vốn dĩ đang điên cuồng tấn công Minh như vũ bão cũng phải khựng lại, dùng tay xua đi đám bột phấn bị Minh quạt đến.

Minh thì chỉ cần một sát na Già Rô khựng lại đó, một trăm mười hai lá bài tứ sắc được hắn cùng lúc ném ra, “ Thiên Môn Ảo Thuật ” đồng thời được hắn thi triển.

Già Rô chỉ thấy vô số quân bài lướt qua trước mắt, sau đó những quân bài đó hoá thành thiên binh vạn mã bao vây Già Rô ở tứ phía.

Bốn màu sắc của bộ bài hoá thành bốn đạo quân bao vây Già Rô, khiến Già Rô liên tục đấm đá loạn xạ ở trong không khí.

Gương mặt Già Rô dần hiện ra vẻ kinh hoàng sợ hãi, bị thiên quân vạn mã tấn công, nhưng quân binh này vốn dĩ chính là âm binh quỷ binh, Già Rô cảm thấy khi bản thân phản công, những binh lính trước mặt lại như quỷ mị biến mất, lại như quỷ mị xuất hiện.

Đầm Rô đứng ở bên cửa thấy Già Rô không tấn công Minh nữa mà lãng phí công lực giữ cho một trăm mười hai lá bài tứ sắc bay lơ lửng trên không trung thì biết Già Rô bị trúng chiêu rồi. Vội vàng hét lên với Minh:

- Thủ hạ lưu tình!

Minh đương nhiên cũng không muốn ra sát chiêu với Già Rô, dù sao anh ta rất có thể chính là con trai của sư phụ. Minh búng tay một cái, “ tách ” một tiếng vang lên, Già Rô vốn đang điên cuồng trong không gian ảo thuật thì tỉnh lại.

Một trăm mười hai lá bài tứ sắc lần lượt rơi xuống, Già Rô đã thu lại khí thế của mình, không tiếp tục động thủ với Minh nữa.

Nụ cười mỉm lại hiện trên khuôn mặt của Minh, hắn nói:

- Nếu là chính diện giao phong, chỉ dùng quyền cước, tôi không bằng anh. Nhưng nếu là sinh tử quyết chiến, không từ thủ đoạn, vừa rồi anh có trăm cái mạng cũng không đủ chết!

Lời Minh vừa nói là sự thật, hắn cho dù cũng biết Hoàng Cực Quyền, nhưng so về độ thành thạo thì không bằng Già Rô được. May mà Già Rô không biết “ Thiên Môn Ảo Thuật ”, nếu không, khi hắn phải đối mặt thật sự với Già Rô, chắc chắn chỉ có bại.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu